Trích đoạn 3: Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Lang Hách Viễn thề rằng đây là lần đầu tiên có một cô gái dám nhìn thẳng vào mình không chớp mắt như thế. Anh và cô, mắt to đối mắt nhỏ suốt ba giây. Chưa kịp mở miệng quát cô thì cửa thang máy đột nhiên mở ra, bên ngoài là viên trợ lí đặc biệt đang đứng nhìn vào trong.

Lang Hách Viễn lập tức chuyển ánh mắt, trầm giọng nói với cô trợ lý mang tên Toàn: “Người này tới phỏng vấn, cô hãy đưa cô ấy tới phòng Nhân sự!”

Nói xong, anh cùng mấy người đứng sau vượt qua Oa Oa đi ra ngoài mà không thèm quay đầu lại. Nhìn thấy cô gái rất xinh đẹp trước cửa thang máy đang mỉm cười tiến về phía mình, Oa Oa đành phải cùng người ta đi xuống lần nữa. Cô dựa vào một góc thang máy, cẩn trọng hỏi: “Chị xinh xinh ơi, xin hỏi chú đẹp trai vừa rồi là ai vậy ạ?”

Trợ lí đặc biệt Toàn quay lại, liếc cô một cái. Oa Oa tưởng giọng mình bé quá cô ấy chưa nghe rõ, liền mau miệng hỏi lại lần nữa, nhưng thái độ của cô gái kia vẫn như cũ, nhìn cô nghi hoặc đầy thâm ý, cứ thế ba giây trôi qua, đột nhiên cô ấy bật cười thành tiếng nhưng chẳng nói gì, duyên dáng quay người đi.

Oa Oa không khỏi sững sờ, sau đó mới dần dần ngộ ra, ồ, dám chắc một công ty lớn như tập đoàn Hoa Hạo làm công tác từ thiện không tồi, bảo hiểm phúc lợi cho những người đặc biệt được tuyển dụng này xem ra cũng rất hoàn thiện.

Quả nhiên là vị phú hữu nhân[1] mà, Oa Oa gật gù, thầm tự hào về năng lực quan sát nhạy bén của mình…

***

Trên phương diện phỏng vấn, Oa Oa có thể coi là chuyên gia đi đường tắt, điều này có thể khẳng định bằng việc quay ngược trở lại lần thi tuyển vào trường mẫu giáo.

Năm đó, cô và Nám Nám cùng đi thi tuyển, trong khi Nám Nám còn đang ra sức xiêu xiêu vẹo vẹo hoàn thành các động tác trong bài múa Cô bé hái nấm theo quy định thì Oa Oa lon ton chạy tới trước mặt mấy vị chủ khảo lớn tuổi của trường mẫu giáo, ôm chầm lấy một bà bác có vẻ hiền từ ngồi chính giữa mà nói lớn: “Cô ơi, cô đẹp quá, cô còn trẻ đẹp hơn mẹ con nữa” rồi thơm chụt một cái rõ kêu.

Trong nháy mắt, chỉ trừ có Nám Nám vẫn đang tiếp tục loay hoay quay tròn hái nấm, tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều như hóa đá. Bà bác rưng rưng xúc động, ra sức xoa lưng Oa Oa, không ngớt lời khen ngợi: “Cháu bé này thật sự, thật sự quá thông minh!”

Thế là bé Oa Oa trúng tuyển một cách dễ dàng, mẹ Oa Oa chỉ còn biết đau khổ dắt Nám Nám vừa hái nấm xong cũng được hưởng lợi từ chị vào trường mẫu giáo.

Năm đó, mẹ Oa Oa mới hai mươi sáu tuổi, còn cô hiệu trưởng, à… ờ… đã năm mươi chín tuổi thì phải.

Một lần thi tuyển khác là từ tiểu học lên trung học. Vì nhảy lớp nên so với những bạn cùng tốt nghiệp khóa ấy, Oa Oa trông vô cùng còi cọc. Hôm đó, để kiểm tra chất lượng, thầy giáo ra một nhóm phương trình bậc một bốn nghiệm. Oa Oa vì đau đầu, muốn về nhà sớm đi ngủ, nên chưa đợi thầy giải thích phải dùng cách nào để làm bài đã giải luôn ra đáp án, nộp lên cho thầy rồi ra bắt xe đi về, tất cả các sự việc trên diễn ra chỉ trong chốc lát. Về đến nhà, Oa Oa chui ngay vào chăn đánh một giấc ngon lành, sau đó, cô nhận được điện thoại thông báo đã được tuyển vào lớp tăng cường bồi dưỡng của Đại học Thiếu niên, nguyên nhân hóa ra vì Oa Oa đã dùng cách giải của phương trình đồng nhất đại số tuyến tính để giải bài toán thầy giáo cho, lại còn chỉ ra nếu như đề bài được thay đổi một chút còn có thể dùng phương trình phi đồng nhất để giải.

Khi Nám Nám mặt mũi ngơ ngác, mù mờ hỏi chị “đồng nhất” rốt cuộc là cái thứ gì, Oa Oa chỉ chán nản trả lời: “Đấy chẳng phải là thứ gì tốt đẹp cả, em tốt nhất không cần biết, chính vì nó mà giờ chị phải rã rời thế này đây, thật là bi thảm quá…”

Đúng rồi, còn có một lần nữa.

Là khi Oa Oa vì khoản tiền thưởng cao chót vót mà bố hứa hẹn nên đã đạt cái giải nhất khỉ gió gì đấy ở cuộc thi Olympic hóa học toàn quốc, không may được Đại học Thiếu niên ưng ý, bị ép tới phỏng vấn cùng mấy bạn tự vỗ ngực là thần đồng, tranh giành cơ hội bước chân vào Đại học Thiếu niên. Chủ khảo cuộc thi tuyển chính là giáo sư hướng dẫn kiêm bảo mẫu sẽ dẫn dắt mọi người từ bậc cử nhân cho đến bậc tiến sĩ trong tương lai, một ông già rất giống Lão Thần Rùa. Oa Oa thấy ông ta, lập tức trong đầu chỉ toàn nghĩ tới ngọc rồng với siêu Xayda[2], bao nhiêu nỗ lực chuẩn bị cho màn hỏi đáp đều bay đến nước Java mất tiêu. Đến lượt Oa Oa lên bục trả lời, Lão Thần Rùa, à không, vị giáo sư vuốt vuốt chòm râu hoa râm, hiền từ ra câu hỏi: “Trò này, nếu em là một nhà khoa học chế tạo vũ khí hạt nhân, trước nguy cơ một cuộc chiến tranh hạt nhân sắp xảy ra, em sẽ làm gì?”

Làm gì ư? Cái câu hỏi không có tính chất xây dựng mà cũng chẳng bổ béo này đề ra để làm gì nhỉ? Oa Oa nghe câu hỏi như bị sét đánh ngang tai, đành đảo đảo mắt, làm ra vẻ điềm tĩnh mà trả lời: “Trong tình huống đó, chúng ta có thể nhờ người Xayda đến ứng cứu. Đầu tiên hãy mời người Xayda đứng ra tổ chức hội nghị lãnh đạo cấp cao các nước, sau đó tiến hành tiêu hủy vũ khí hạt nhân một cách an toàn, cuối cùng bồi dưỡng một thế hệ người Xayda mới từ các nước trên thế giới, đồng thời đổi cuộc thi Hoa hậu Thế giới hàng năm thành cuộc tỉ thí người Xayda thường niên. Quốc gia nào đạt được danh hiệu Siêu Xayda có thể luân phiên đứng đầu Liên Hợp Quốc, từ đó đạt được mục tiêu tiến bộ, phát triển toàn cầu.”

Cùng với mức độ há hốc mồm ngày càng tăng của Lão Thần Rùa đang ngồi trên bục chủ khảo, dưới hội trường bắt đầu có tiếng xì xầm. Oa Oa hoàn toàn hiểu được phản ứng bị sét đánh ấy của ông, cô đoán biểu hiện của mình giờ chẳng khác nào ôn thần, khiến người ta chấn động như kiểu tuyên bố sẽ đào hầm trên núi Himalaya, lắp thang máy lên đỉnh Everest vậy.

Đúng lúc Oa Oa thực sự xấu hổ, tự nghĩ không nên đứng trước người già này mà đầu độc người ta thì ông ấy bỗng mặt đỏ bừng bừng, thần sắc kích động, hai tay run run, miệng lắp ba lắp bắp. Oa Oa không dám lớn tiếng, không phải câu trả lời vừa rồi quá phóng khoáng dị thường nên đã khiến Lão Thần Rùa tắc mạch máu não đấy chứ? Thế là Oa Oa chuẩn bị tinh thần, nhân lúc Lão Thần Rùa thăng thiên mà chuyển hướng sự tưởng tượng thì Lão Thần Rùa đột nhiên đập mạnh xuống bàn một cái, cảm khái thốt lên: “Kế hoạch này quá thiếu thực tế, quá mơ hồ, quá mông lung! Nhưng có trời biết rằng sinh viên khoa học của chúng ta cần biết bao những trí tưởng tưởng vượt ngoài không gian, dù nó có thiếu thực tế, mơ hồ, mông lung như thế này! Cô bé, tôi chắc chắn nhận em!”

Không phải chứ, thế mà cũng được sao?

Trò Oa Oa biến thành hóa thạch tỉ năm ngay tại chỗ, nước mắt rưng rưng, bất động hồi lâu.

Thế nên lần thi tuyển này, Oa Oa cũng mong kì tích bất ngờ xuất hiện như vậy, còn về phương án hành động cụ thể thế nào thì vẫn phải đợi xem tình hình ra sao đã. Đang định đi sâu vào lí luận thì cô liền bị biển người chen chúc hỗn loạn ngoài cửa thang máy vừa mở ra làm cho mờ mịt đầu óc, đành phải quay sang cầu cứu trợ lí đặc biệt Toàn. Dường như đã quá quen với cảnh tượng này nên cô ấy mặt chẳng chút biểu cảm, lạnh lùng tiến lên trước mở đường. Nhận thức rõ tình hình, Oa Oa vội cúi mặt chạy nhanh theo cô ấy. Đi được một đoạn, trợ lí đặc biệt Toàn hình như sực nhớ ra điều gì nên đột nhiên dừng bước, quay lại hỏi: “Cô tên là gì?”

“Dương Oa Oa”. Oa Oa mau miệng đáp.

“Búp bê Tây[3]? Đến lúc cô tám mươi tuổi thì làm thế nào?”. Trợ lí đặc biệt Toàn nhìn cô với ánh mắt kì quái.

Oa Oa bất lực, chỉ còn biết cười gượng mấy tiếng. “Đến lúc đó thì đành làm “búp bê Tây” tám mươi tuổi thôi.”

Trợ lí Toàn đương nhiên cũng chết lặng tại chỗ, nhưng một người đã được huấn luyện đến mức chuyên nghiệp như cô rất nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường, tiếp tục dẫn Oa Oa lách qua lớp lớp ứng viên, đi thẳng vào phòng phỏng vấn.

Oa Oa vui mừng, hí hửng đi theo trợ lí Toàn vào phòng, cung kính nhìn năm người phụ trách tuyển dụng rồi hân hoan nghe trợ lí Toàn nghiêm túc giới thiệu: “Đây là cô Dương được Tổng giám đốc Lang giới thiệu đến phỏng vấn.”

Mọi động tác tiếp theo diễn ra nhanh như tia lửa điện.

Đang ngồi, nghe xong câu ấy, mấy vị quản lý trong phòng đều đứng bật dậy, mấy chiếc ghế đằng sau cũng lần lượt đổ hết. Vị chủ khảo mỉm cười, quan sát Oa Oa một hồi rồi gật đầu, vẻ mặt hài lòng. “Tổng giám đốc Lang thật có con mắt tinh tường, cô Dương đây rất phù hợp với vị trí chúng ta đang cần tuyển, không chỉ phản ứng nhanh nhạy mà còn trả lời đúng hết các câu hỏi, là người giỏi nhất trong tất cả các ứng viên ngày hôm nay. Các vị thấy thế nào?”

Mấy người còn lại chỉ hận một nỗi không thể dùng tốc độ gật đầu nhanh nhất của mình để bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với con mắt nhìn người của Tổng giám đốc Lang.

Oa Oa không khỏi ngỡ ngàng vì mình đã trở thành người đầu tiên phỏng vấn thành công vào tập đoàn Hoa Hạo mà đến nửa chữ cũng chẳng cần nói, không cần xuất chiêu mà vẫn đánh bại anh chàng lấy ghi ta gảy tam huyền, đánh bại cô nàng luyện đọc Tuyên ngôn độc lập, đánh bại tất cả những ứng viên dẻo dai, thân thủ cao cường ngoài kia.

Tất cả nhân viên tập đoàn Hoa Hạo đều vì thế mà kháo nhau rằng Oa Oa là con riêng của Tổng giám đốc Lang, nhưng mắt liếc trần nhà, lẩm nhẩm bấm đốt ngón tay tính đi tính lại thì tuổi tác dường như không phù hợp. Lẽ nào cái cô búp bê Oa Oa đấy là con riêng của phụ thân Tổng giám đốc Lang, em cùng cha khác mẹ mới nhận của Tổng giám đốc?

Phải hiểu rằng trong mớ ân oán phức tạp của các gia đình giàu có, đây là màn kịch dễ thấy nhất, và cũng là màn kịch dễ diễn nhất. Thế nhưng, sao lại xếp cô ấy làm văn thư? Tên nhân viên quèn vừa mới đưa ra nghi vấn này lập tức bị cấp trên dùng cuốn tạp chí đập cho ong đầu. Vớ vẩn! Đây chính là điểm thông minh của Tổng giám đốc Lang, anh ta chắc chắn hận cô em cùng cha khác mẹ này đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng vì nể bố nên đành phải sắp xếp cho cô ta một chỗ trong Hoa Hạo, còn có vị trí nào vừa vô hại, vừa cách xa các bậc quyền cao chức trọng như văn thư chứ? Khả năng cô Dương này muốn tham gia các cuộc họp cấp cao của Hoa Hạo trong tương lai là vô cùng nhỏ, đây chính là cách trừ khử từ xa trong truyền thuyết đấy!

Thế là ngay hôm đầu tiên đi làm, thân phận của Dương Oa Oa đã được xác định là một cô gái mồ côi đáng thương, người mẹ ngậm đắng nuốt cay gửi cô con gái được nuôi lớn thành người lại cho nhà họ Lang, không may gặp phải Tổng giám đốc Lang độc ác đố kị, sắp xếp cho vị trí nhỏ bé nhất, thấp kém nhất trong công ty để hành hạ cô, cho đến khi cô không chịu nổi nữa, tự nguyện rời khỏi sự yêu thương chăm sóc của người cha.

Dương Oa Oa bắt đầu để ý thấy tất cả các đồng nghiệp nữ mỗi khi đối mặt với cô đều rưng rưng nước mắt như lúc thương hại những đứa trẻ trong trường tiểu học Hi Vọng, các đồng nghiệp nam lại chỉ dám nhìn cô từ xa, sợ chẳng may dây dưa quan hệ gì với cô thì sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của mình.

Tuy biết rõ như thế càng tốt cho việc giữ bí mật trình độ tiến sĩ của mình nhưng Oa Oa nhanh chóng đau xót nhận ra rằng những chuyện tầm phào nơi văn phòng mà cô thầm ao ước bấy lâu nay dường như cũng vì vậy mà ngày càng vượt quá tầm tay cô hơn…


[1] “Vị phú hữu nhân”: Vì lợi ích, lợi lộc mà làm việc nhân nghĩa.

[2] Người Xayda: Tên một bộ tộc trong truyện tranh Bảy viên ngọc rồng.

[3] “Dương Oa Oa” có cách đọc giống “búp bê Tây” (Oa oa: búp bê, Dương: phương Tây).

3 thoughts on “Trích đoạn 3: Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s