Trích đoạn 4: Kết hôn anh có dám không? Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Lý Triển Bằng đột nhiên tới tìm rồi mời tôi đi ăn cơm.

“Đúng là kì lạ thật, tên ki bo kẹt xỉn như anh mà cũng mời em đi ăn cơ đấy!”. Tôi bảo.

Lý Triển Bằng ngồi đối diện với tôi. Anh ta chẳng khác hồi đi học là mấy, nếu muốn tìm điểm khác biệt thì có lẽ là đống thịt ở bụng đã xệ ra, chảy cả xuống dưới, lại còn đeo thêm một cái thắt lưng rất chặt, tôi chỉ sợ một lát nữa, nó chịu không nổi rồi bục ra mất.

“May là anh chưa nghèo tới mức không mời nổi em một bữa cơm”. Nụ cười của Lý Triển Bằng trông thật giống mấy bà già, lúc còn đi học, bọn tôi toàn gọi anh ấy là “bác gái”.

“Mời em đi ăn là để mừng hai người li thân hả?”. Tôi đoán chắc chắn là có chuyện gì đó liên quan đến A Mông, vì quan hệ giữa tôi và anh ta chẳng đến mức phải mời tôi đi ăn thế này.

“Đúng là từ bé em đã rất nhanh nhạy rồi”. Nghe anh ấy nói vậy, tôi chợt nhớ lại, đúng ra chúng tôi đã có thể coi là bạn thanh mai trúc mã vì hồi cấp một, chúng tôi từng học cùng nhau, nhưng lên đến cấp hai thì tôi lại vào học ở trường chuyên theo yêu cầu của bố mẹ.

“Anh nói luôn đi, có chuyện gì?”. Tôi cắt một miếng bít tết cho lên miệng rồi nhấp một hớp rượu vang.

“Cũng không có gì đâu, em có thể phiên dịch tiếng Nhật được chứ?”. Triển Bằng ngúc ngoắc đầu.

“Thế mà cũng hỏi! Ngoài em ra thì anh còn tìm được ai khác nữa hả?”. Tôi nghiêm mặt bảo.

“Thế thì giúp anh việc này với, tuần sau bọn anh có buổi họp, đang thiếu một phiên dịch”. Anh ấy mừng như bắt được vàng, mặt hớn ha hớn hở.

“Ờ, OK.”

“Đừng có quên đấy, thứ hai tuần sau nhé!”. Trước lúc đi, anh chàng không quên dặn dò tôi.

14.

Cố Đại Hải mang theo một đống mỹ phẩm, cầm đến nhà tôi hết túi lớn tới túi nhỏ. Tên này xem ra cũng có chút thành ý.

Mẹ tôi thì nhiệt tình không thể tả được, không ngừng pha nước rót trà.

“Không cần đâu cô ơi, cô để cháu tự làm ạ!”.

“Đúng đấy mẹ à! Có phải anh ấy không có tay đâu!”. Tôi gác chân lên bàn, liền bị ông anh trai gạt ngay xuống.

“Này, Thẩm Lãng, anh giỏi nhỉ?”. Tôi cầm ngay quả táo, phi thẳng về phía Thẩm Lãng.

“Con không thể giống con gái một chút được à?”. Mẹ trừng mắt nhìn tôi.

“Này, anh không thấy hối hận chứ?”. Buổi tối, nhân lúc bị mẹ bắt dẫn Cố Đại Hải ra ngoài đi dạo, tôi tranh thủ xác định lại một chút.

“Sao phải hối hận? Em hối hận rồi à?”. Anh ấy vừa cười vừa hỏi tôi.

“Nhầm! Không bao giờ có chuyện đấy!”

“Vậy thì được rồi, giờ chỉ cần nghĩ tới chuyện hôn lễ thôi, nước đến chân rồi đấy!”. Đại Hải bảo tôi.

“Triệu Bồi và anh, cả anh trai em nữa, đều học cùng lớp đúng không?”. Trên đường về nhà, tôi không kìm được liền hỏi.

“Ờ, khi đó, cô ấy còn là hot girl của trường bọn anh đấy!”. Ánh mắt Đại Hải đột nhiên trở nên rất tình cảm, chả trách Triệu Bồi lại làm anh ấy tổn thương như vậy.

“Nhưng chị ta già rồi mà!”. Thực ra cái bà Triệu Bồi đó nhìn qua cũng không xấu.

“Ha ha, em ghen hả?”. Lúc Đại Hải cười, lông mày nhếch lên trông rất giống Ngụy Tử Lộ.

“Thèm vào, em chả có cảm giác gì với mấy bà cô đó!”. Tôi trợn mắt nhìn anh.

“Cô ấy là người rất coi trọng sự nghiệp, cũng rất biết tính toán, không có ai hay việc gì có thể cản trở bước tiến của cô ấy”. Chúng tôi ngồi xuống vườn hoa trước nhà nói chuyện.

“Anh chính là trở ngại đó à?”. Tôi duỗi chân, lật qua lật lại dây giày.

“Đúng thế, anh chính là trở ngại của cô ấy, thế nên trong đám cưới đó mới nhặt được một cô vợ như em”. Đại Hải choàng tay qua vai tôi.

“Được, ở trước mặt em, anh có thể nhớ tới chị ta, nhưng nhất định phải nói cho em biết tất cả suy nghĩ của anh!”. Không hiểu tại sao tôi cảm thấy như đã quen anh ấy từ lâu lắm rồi, thậm chí có cảm giác rằng cả đời này anh ấy sẽ đối tốt với tôi. Thẩm Lãng cũng vậy, mặc dù tôi luôn bắt nạt anh ấy nhưng tôi biết, dù xảy ra bất cứ chuyện gì, anh trai tôi vẫn luôn ở bên cạnh, ủng hộ tôi.

“Cảm ơn em!”. Anh ấy đặt môi lên tóc tôi.

“Nhưng anh cũng phải cho em nghĩ tới Ngụy Tử Lộ đấy!”. Tôi dựa vào anh ấy, nhẹ nhàng nói.

“Ừ, anh đồng ý”. Bờ vai của Cố Đại Hải rất vững chắc, bỗng nhiên tôi muốn yêu thực sự người đàn ông này.

“Vậy em cũng cảm ơn anh!”. Tôi đẩy anh ra. “Anh về nhà đi, ngày mai còn phải đi làm nữa!”

“Ngày mai chúng mình đi ăn cùng nhau được không?”. Anh ấy gọi với theo.

“Để xem tâm trạng em thế nào đã, mai nhớ hỏi em sớm một chút!”. Tôi không quay đầu lại, chỉ giơ tay lên vẫy vẫy.

15.

Tôi gọi A Mông và Trần Lộ cùng tôi đi thử váy cưới, tiện thể gọi luôn cô em chồng tương lai – Cố Tiểu Khê, tính tình rất dễ chịu, khá hợp với tôi. Chúng tôi thân thiết đến vậy là nhờ một người phụ nữ, đúng, cả hai đều ghét ả đàn bà tên là Triệu Bồi đó.

Thử váy mất cả một buổi sáng, sau đó chúng tôi tới Pizza Hut ăn trưa. Bốn người ăn hết hai cái pizza lớn, thêm cả một “núi” salat đi kèm. Phải gọi là một “núi” salat vì Trần Lộ ăn nhiều khủng khiếp, giống hệt một con dế cỡ bự.

Tôi vẫn còn nhớ cảnh tượng lúc ấy. “Bà chị hai” Trần Lộ bước đi với điệu bộ như thể một lão phật gia, trên tay bưng một khay salat lớn, trước khi bước một bước còn cẩn thận nhìn một cái, thần thái đó đến Từ Hy thái hậu sống lại cũng phải “chào thua”. Vì lo đồ ăn sẽ rơi mất nên bên cạnh cô ấy còn có hai người hộ giá, Tiểu Khê và A Mông. “Núi” salat mà Trần Lộ bưng lên càng nhìn càng thấy khủng khiếp, cao tới hơn mười phân, ai trông thấy cũng tránh xa, chỉ sợ sẽ va phải.

“Trời đất ơi, không phải các cậu định ăn hết chỗ này đấy chứ?”. Sau khoảng mười lăm phút di chuyển nhàn nhã, ung dung, “núi” salat cuối cùng đã được bê tới trước mặt tôi.

Bảo Trần Lộ giỏi thật không ngoa. Khay salat đó chứa bao nhiêu là thứ, vòng dưa chuột bên ngoài to hơn cả miệng khay, bên trên còn có một đống dưa gang cao như tường thành, phía trong là các loại hoa quả, đậu trộn với nhau, trên cùng còn có một lớp sốt trứng gà nữa.

“Nhìn đi, ăn thế này mới là ăn chứ!”. Trần Lộ đắc ý lau tay.

“Chị thật lợi hại!”. Miệng Tiểu Khê vẫn là ngọt ngào nhất, cô nàng không ngừng nháy mắt với tôi. Nếu không phải cửa sổ tầng hai bị đóng chặt, chắc tôi là người đầu tiên nhảy xuống mất. Xấu hổ quá! Mấy người phục vụ trong quán chỉ nhìn khay salat của chúng tôi thôi cũng thấy phát sợ rồi.

“Cái gì? Lý Triển Bằng! Anh có còn là người nữa không hả? Con tôi không theo tôi thì theo ai? Anh muốn nuôi nó hả? Anh có sữa không?”. Đang ăn uống vui vẻ thì A Mông nhận được điện thoại của Lý Triển Bằng, liền cầm túi, lao ngay đi tìm anh ta nói chuyện.

“Bye bye!”. Chúng tôi để mặc A Mông chạy đi, đợi cô ấy xuống tới tầng một thì tất cả đồng loạt ngó qua cửa sổ, chỉ thấy A Mông vội vàng mở cửa xe rồi đóng sập một cái, xe lao vút đi, người trông xe ngoài cổng vội vàng đuổi theo đòi tiền, cửa xe liền mở, tờ một trăm tệ bay vèo ra ngoài.

“Trời, nếu sớm biết thì mình đã đổi tiền cho cậu ấy rồi, mình có tiền lẻ mà”. Lời của Trần Lộ vang lên phía sau làm tôi suýt chút nữa phun cả đống thức ăn trong miệng ra.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s