Trích đoạn 4: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

“Em sẽ nói chuyện với Judy.”

“Anh biết là em có thể xử lí tốt vụ này, anh sẽ ở lại đây thêm hai tuần nữa, hãy vỗ về, an ủi Tương Tương nhé!”

Mạc Hướng Vãn không biết nói gì nữa, đành kết thúc cuộc gọi: “Have a good time!”

 

Ngày hôm sau, tất cả mọi chuyện đều trở nên vô cùng hỗn loạn.

Mạc Phi buổi sáng thức dậy rất nhõng nhẽo, luôn miệng kêu “đau chân”, quyết không chịu ra khỏi giường. Trẻ con nói cho cùng thì vẫn thường bướng bỉnh. Mạc Hướng Vãn đã gọi mấy lần nhưng cu cậu vẫn chẳng chịu thức dậy, cô không khỏi tức giận, ngồi cạnh bên thằng bé rồi nghiêm nghị nói: “Mạc Phi, con đừng nghĩ bị đau chân nên đi học muộn là chuyện có thể chấp nhận được, con sẽ hại mẹ đi làm muộn theo con đấy, có biết không?”

Mạc Phi liền thò đầu ra khỏi chăn, cảm giác mình đã nhõng nhẽo quá đáng, liền nhanh chóng mặc quần áo vào, miệng vẫn không ngừng nói: “Cô giáo bảo rằng, con trai khó thức dậy là chuyện có thể chấp nhận được, cho nên mẹ cần phải thông cảm cho con. Mẹ đến muộn vì phải chăm sóc con nhỏ cũng hoàn toàn đáng được thông cảm. Mẹ à, sếp của mẹ sẽ thông cảm cho mẹ thôi, mẹ đừng lo!”. Nói xong, thằng bé liền nhe răng làm mặt xấu.

Trước vẻ mặt này, Mạc Hướng Vãn không thể không bật cười. Mạc Phi có khiếu hài hước bẩm sinh, lại còn có thể làm ra một số biểu cảm và hành động tinh nghịch, đáng yêu vô cùng thú vị mà những đứa trẻ cùng trang lứa khác không làm được, cho nên các thầy cô giáo đều rất yêu quý thằng bé.

Điểm này không phải do cô di truyền lại.

Cô không phải là người có khiếu hài hước bẩm sinh.

Ngay từ khi còn nhỏ, mỗi lần ra ngoài ăn uống, tiếp đãi khách hàng, bố thường đưa cô theo, lúc nào cô cũng chỉ biết tỏ ra ngoan ngoãn, lễ phép chào hỏi người lớn chứ tuyệt nhiên không biết nói thêm gì, lại càng chẳng thể làm ra những điệu bộ đáng yêu, dễ thương nào cả. Hoàn toàn không giống như tiểu Mạc Phi.

Vừa mới bước vào cổng trường, cậu bé đã biết tâng bốc, khen ngợi giáo viên chủ nhiệm để ém nhẹm việc đi học muộn: “Cô giáo Cát, hôm nay trông cô xinh đẹp quá! Cô lấp lánh, y hệt như ánh trăng tối hôm qua vậy.”

Cô giáo Cát vừa mới tốt nghiệp đại học, gần đây lại đang hẹn hò, vừa nghe thấy lời tâng bốc của cậu học sinh nhỏ liền cảm thấy vô cùng vui vẻ. Cô quay sang nói với Mạc Hướng Vãn: “Trường học quyết định cử Mạc Phi làm đại diện tham gia cuộc thi hùng biện của thiếu nhi trong tiểu khu đấy ạ.”

Mạc Phi liền nhìn mẹ chớp chớp mắt, ý như muốn nói: Mẹ thấy chưa? Cô giáo không hề bảo con là đi học muộn rồi nhé!

Mạc Hướng Vãn cảm thấy vừa bực bội lại vừa buồn cười vì cậu con láu cá, nhưng quyết không thỏa hiệp, vỗ vỗ lên đầu thằng bé: “Lên lớp học hành cho tử tế vào đấy!”

Cô giáo Cát cho học sinh khác đỡ Mạc Phi vào lớp học, thằng bé quay đầu lại cười tít mắt, một tay vẫy vẫy chào mẹ, môt tay khoác lên vai của bạn học đi vào lớp.

Cô giáo Cát đứng ngoài cổng trường hàn huyên với Mạc Hưỡng Vãn vài câu rồi tiện miệng hỏi: “Gần đây, chị có bận lắm không? Cuộc họp phụ huynh lần trước không thấy chị tham dự.”

Mạc Hướng Vãn liền cúi đầu tỏ vẻ xấu hổ: “Gần đây việc ở công ty tôi cũng khá bận rộn. Rất xin lỗi cô giáo!”

Cô giáo Cát tỏ ra thông cảm nói: “Thành tích học tập của Mạc Phi rất tốt, ở lớp rất ngoan, rất nghe lời thầy cô, chị có thể an tâm mà làm việc.”

Mạc Hướng Vãn mở túi xách lấy ra một chiếc phong bì rồi đưa cho cô giáo Cát: “Vào tháng sau, công ty chúng tôi sẽ tổ chức một show ca nhạc cho mấy nghệ sĩ mới ra mắt, không biết cô có thời gian rảnh để đến chung vui không?”

Cô giáo Cát cầm lấy đôi vé, vô cùng vui vẻ nhận lời: “Mẹ Mạc Phi, cảm ơn chị nhiều nhé!”

Mạc Hướng Vãn chỉ mỉm cười không nói thêm gì.

Vào hôm Mạc Phi bị ngã, chính cô giáo Cát đã đưa thằng bé đến bệnh viện và ở lại bên cạnh nó cho tới tận bảy giờ tối. Mạc Hướng Vãn vô cùng cảm động, đương nhiên cũng phải cảm ơn theo phương thức mà cô giáo Cát thích nhất.

Phương thức này đừng nói là trẻ con không hiểu, năm ngoái Mạc Phi vừa mới học lớp một mà đã nghiêm nghị bàn bạc với mẹ rằng: “Mẹ ơi, sắp đến lễ Giáng sinh rồi, bố của bạn Vu Lôi đã tặng hoa và chúc mừng cho cô giáo rồi đấy, mẹ xem có phải mình nên mua một tấm thiệp phát nhạc tặng cho cô không?”

Thấy vậy, Mạc Hướng Vãn liền mua một tấm thiệp mừng Giáng sinh kèm thêm đôi vé đi dự show ca nhạc mừng năm mới tặng cho cô giáo Cát. Từ đó, cô giáo Cát luôn quan tâm chăm sóc đến Mạc Phi, hơn nữa cũng hoàn toàn thông cảm với việc Mạc Hướng Vãn quá bận rộn với công việc nên ít khi chú ý để tâm đến việc học hành của Mạc Phi ở trường.

Sau này, khi biết được Mạc Hướng Vãn là bà mẹ đơn thân, cô giáo liền chia sẻ: “Chị một thân một mình nuôi con đúng là vô cùng vất vả”. Có lẽ vì thông cảm hoặc còn do yếu tố nào đó nữa, nên cô giáo cũng quan tâm đến Mạc Phi hơn.

Chẳng mấy ai nghi hoặc trước việc cô mới từng này tuổi mà đã có đứa con lớn như vậy cả.

Mạc Hướng Vãn từ sau khi được thăng chức làm Giám đốc quản lí các nghệ sĩ thì luôn ăn mặc rất nghiêm chỉnh, màu son môi quanh năm suốt tháng chỉ duy nhất là một màu nâu giản dị, lại cộng thêm cặp kính cận già dặn, lúc nói chuyện vẻ mặt bao giờ cũng nghiêm nghị, tốc độ nói vừa phải, khoan thai.

Thực tế năm nay cô mới hai mươi bảy tuổi.

Một người phụ nữ hai mươi bảy tuổi có một cậu con trai tám tuổi. Đây thực sự là chuyện hiếm thấy ở một thành phố tân tiến, mở cửa như nơi đây.

Biết giải thích câu chuyện có vẻ lạ lùng này bắt đầu từ đâu chứ? Ba năm trước, đối với Mạc Hướng Vãn thì đây là một chuyện vô cùng đau đầu, nhức óc. Sau đó, tuổi đời lớn dần hơn, ăn mặc, trang điểm già dặn hơn, mọi người không ai còn hỏi han gì nữa, cô mới có thể an tâm thở phào nhẹ nhõm.

Advertisements

One thought on “Trích đoạn 4: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s