Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần: C3 – P4

Nhìn thấy kiểu phản ứng lập lờ của anh, Hàn Tú lại hít thở sâu vài lần, ép buộc bản thân phải bình tĩnh, sau đó giơ ba ngón tay ra, nói với anh: “Tôi cho anh ba giây suy nghĩ, anh hãy nói rõ ràng mọi chuyện ra. Nếu không muốn trả lời thì anh rời khỏi nhà tôi ngay lập tức! Tôi không thể để anh ở đây mà không biết một tí gì cả, bằng không, tôi sẽ gọi điện báo cảnh sát.”

Lời nói của cô vừa dứt thì giọng nói trầm trầm bỗng vang lên: “Nếu tôi nói… tôi không thể trả lời bất kì câu câu hỏi nào của cô thì sao?”. Tiểu Thất ngước mắt, nhìn thẳng vào Hàn Tú.

Cô kinh ngạc: “Như thế nào gọi là không thể trả lời được?”

Nhìn bộ dạng của anh ta thì đúng là không phải đang đùa cợt, Sam Sam hiếu kì hỏi thêm: “Đường Trạch Tề, anh có biết tên cô ấy là gì không?”

“Sao câu hỏi của cậu ngớ ngẩn thế?”. Hàn Tú lườm Sam Sam.

Tiểu Thất nhìn sâu vào mắt Hàn Tú rồi nói: “Có lẽ tên cô ấy là Hàn Tú.”

“Không phải là “có lẽ”!”. Hàn Tú phản bác lại, từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, tên cô vốn là Hàn Tú, mà chính anh cũng gọi cô như thế suốt hai mươi mấy năm rồi mà.

Sam Sam chỉ vào mình và hỏi: “Thế anh có biết tôi tên là gì không?”

Tiểu Thất ngây ra vài giây rồi trả lời gọn lỏn: “Tôi không biết.”

Hàn Tú hoàn toàn bất lực, không biết nói gì nữa.

Sam Sam gần như đã xác định được vấn đề, cô nhìn Tiểu Thất rồi hỏi tiếp: “Đường Trạch Tề, có phải não bộ của anh đã bị thương tổn không? Anh có đập đầu vào vật cứng nào đó không?”

Ánh mắt của Tiểu Thất có đôi chút mơ màng, lúc đâm vào bức tường thủy tinh, anh dùng vai, còn việc có dùng đến đầu không thì anh cũng chẳng nhớ nữa. Hình như lúc rơi xuống cành cây, đầu anh va vào cái gì đó; khi nhảy từ trên nóc nhà xuống, nó bị đập thêm một lần; lúc ngã xuống mặt đất, anh lại nhận một phát nữa… thế có được gọi là “đập đầu vào vật cứng nào” không nhỉ? Anh không xác định được rõ nên trả lời một cách mơ hồ: “Có lẽ là có.”

“Có phải là tất cả mọi việc trước kia, anh đều không nhớ gì nữa không?”. Sam Sam hỏi tiếp.

Hàn Tú nhanh nhảu ngắt lời bạn: “Chắc không phải cậu muốn nói là anh ta bị mất trí nhớ đấy chứ?”

Tiểu Thất vốn đang định nói rằng: “Tất cả mọi chuyện trước đây, tôi đều nhớ hết”, nhưng nghe thấy Hàn Tú nói đến từ “mất trí nhớ”, anh liền lựa chọn phương án ngồi im, không nói năng gì.

Trong khoảnh khắc đó, căn phòng khách rộng lớn trở nên tĩnh lặng như tờ.

(3)

Hàn Tú cảm thấy có lẽ mình đã già rồi. Thế giới này càng ngày càng khiến cô chẳng hiểu nổi. Không ngờ cái thể loại “mất trí nhớ” ngớ nga ngớ ngẩn thường được bốc phét trong các bộ phim thần tượng, tiểu thuyết nửa mùa lại đang xuất hiện sinh động ngay trước mắt cô. Cô quyết sống chết vặn hỏi đến cùng để rồi nhận được kết quả dớ dẩn này đây, thật chẳng thể nào tiếp nhận nổi sự thật.

Như đã nói, Hàn Tú không phải là “thánh mẫu” và không bao giờ muốn làm “thánh mẫu”, tuy Đường Trạch Tề rất đáng thương khi đầu óc có chút vấn đề, nhưng cô làm việc tốt đến mức đó là đủ rồi. Thế nên việc giữ hay đuổi Đường Trạch Tề đi trở thành vấn đề quan trọng nhất lúc này. Cô nói sẽ đưa anh tới khách sạn, đặt phòng cho anh rồi tìm mấy người bạn thân thiết để nhờ họ giúp đỡ hoặc liên hệ trực tiếp với cô giáo Đỗ, nhưng đề nghị của cô ngay lập tức bị phản đối. Bởi vì người đàn ông dị thường kia đã nói với cô những lời sặc mùi uy hiếp: “Tôi đã nói là muốn tới một nơi an toàn, không có người. Chẳng phải hôm qua cô bảo rằng chỗ này an toàn sao? Vậy thì hà cớ gì tôi phải đi chứ?”

Sự thật rành rành ra đấy rồi, dù không muốn nhưng Hàn Tú vẫn bị ép phải thu nhận anh thôi. Anh đã khẳng định chắn chắn rằng căn nhà của cô là nơi an toàn, vậy nên mới kiên quyết ở lại đây.

Sau một hồi lời qua tiếng lại, Hàn Tú giơ cờ trắng xin hàng. Cô chẳng biết rốt cuộc mình sẽ phải đối mặt với anh như thế nào nữa, hoàn toàn không ngờ rằng sẽ có kết cục này.

Hàn Tú không hề phủ nhận rằng mình đã từng rất hận Đường Trạch Tề. Có cô gái nào sau khi nhìn thấy bạn trai mình nằm trên giường với một người phụ nữ khác mà vẫn có thể cười vui vẻ và nói với hai người họ rằng “Ngủ ngon, ngủ ngon nhé, xin mời cứ tiếp tục!” không? Tất nhiên là không rồi, không bao giờ có người nào như thế đâu! Bởi vậy, Hàn Tú đã không hề do dự mà chia tay ngay với tên “gian phu” đó sau khi “tẩn” cho đôi tình nhân đê tiện một trận nên thân.

Lúc mới chia tay, cô đã vô cùng đau khổ, đau khổ đến mức gần như mắc bệnh. Chỉ cần nhìn thấy trong nhà hoặc kí túc xá có bất cứ chỗ nào bụi bẩn, cô liền giống như người điên, ra sức lau chùi, dọn dẹp. Lâu dần, việc đó đã trở thành thói quen của Hàn Tú, chỉ cần tâm trạng không vui, cô lại xả giận bằng cách tổng vệ sinh mọi thứ rồi từ từ lấy lại bình tĩnh.

Thấy vậy, đám bạn học thường bảo cô: “Hàn Tú này, nếu yêu thích công việc dọn dẹp đến thế thì tốt nghiệp xong, cậu làm quách một nhân viên vệ sinh đi!”. Hàn Tú đã buồn bã trong một thời gian dài vì những câu nói đùa của bạn bè, thế nhưng sau khi ra trường, cô đi làm một nhân viên vệ sinh thật. Lúc đó, tất cả mọi người, kể cả những người cùng công ty, đều cho rằng cô bị điên. Một cô gái trẻ trung, có bằng đại học, hình thức không thuộc dạng xấu ma chê quỷ hờn, cũng không phải là người què chân hay cụt tay gì, vậy mà lại đi tranh bát cơm với các bà các cô đã về hưu, thất nghiệp. Đúng là tự chuốc khổ vào thân!

Trước sự châm chọc của mọi người, cô vẫn kiên quyết chọn công việc này.

Một số người thích tập Yoga, một số người lại thích luyện Thái Cực Quyền, đó đều là các bộ môn vận động để tu tâm dưỡng tính. Cũng như vậy, việc lau dọn là một phương thức nhằm di dưỡng tính tình. Sự thật là thế, dọn dẹp vệ sinh không những giúp chúng ta giảm béo mà còn có thể khiến con người bình tĩnh lại. Làm việc này còn tốt hơn nhiều so với chuyện bỏ ra một đống tiền để tập thể dục thẩm mỹ, vừa cực khổ lại vừa tốn kém. Chẳng qua là không có ai hiểu ra chân lý đó mà thôi!

Làm được một thời gian, Hàn Tú nhận thấy lĩnh vực này rất có tiềm năng, hơn nữa, có thể nói là cung không đủ cầu. Ít lâu sau, cô vay tiền bố mẹ và mở công ty riêng. Ban đầu, đó chỉ là một công ty nhỏ, rồi quy mô dần dần phát triển như hiện nay, không to lắm, nhưng cũng là một công ty vệ sinh chuyên nghiệp, và tất nhiên, cô chính là CEO.

Hiện giờ, Hàn Tú đã có một cuộc sống khá giả, vì thế, chẳng còn ai dám bảo đầu óc cô có vấn đề nữa. Nhưng từ lúc gặp lại Đường Trạch Tề và để anh ở cùng nhà, cô bắt đầu cảm thấy mình đúng là người thực sự có vấn đề về đầu óc.

Khó khăn lắm mới sống yên ổn được bốn năm, bây giờ, cô lại bị đẩy về vị trí cũ.

Vết thương ngày xưa đã lành, đến bây giờ, Hàn Tú không còn hận Đường Trạch Tề nữa, nhưng việc hai người chung sống dưới một mái nhà vẫn khiến cô khó chịu.

“Nơi an toàn”? Lý do quái quỷ gì vậy? Nhà cô đâu phải là Cục an toàn quốc gia, cô càng không phải vệ sĩ ở Trung Nam Hải[1]!

Người bạn tốt Sam Sam chỉ biết “ngồi trên núi xem hổ đấu”, mỗi lần mở miệng thì quá nửa những lời cô ấy nói đều là bênh vực Đường Trạch Tề, hết kêu đầu anh bị va đập dẫn đến mất trí nhớ, thật đáng thương biết bao, rồi trách cô sao không có lòng nhân đạo đến vậy, tiếp đó lại bảo hãy nhớ đến cô giáo Đỗ…

“Lòng nhân đạo”, haiz, đúng là một cụm từ đáng sợ!


[1] nằm ở phía tây, là một quần thể các tòa nhà bên trong Tử Cấm Thành ở Bắc Kinh, Trung Quốc, trụ sở của Đảng cộng sản Trung Quốc và chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

One thought on “Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần: C3 – P4

  1. Pingback: Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần – Chương 3.4 « Tử Yến Lâu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s