Trích đoạn 6: Kết hôn anh có dám không? Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Hết giờ làm việc, tôi tới tìm Lâm Sở, một nhiếp ảnh gia nổi tiếng, là bạn thân của tôi. Vì cô ấy thay đổi chỗ ở liên tục nên tôi phải đích thân mang thiệp mời tới.

“Tiểu Ngư đấy à?”. Lâm Sở đang bận chụp một loạt ảnh thời trang. “Cậu đợi mình một chút nhé!”

Lâm Sở trông giống con trai hơn, ngoài phần ngực ra thì mọi thứ chẳng khác bọn con trai là mấy.

Hồi trước, khi chúng tôi tập quân sự, Lâm Sở cũng từng bị người ta hiểu lầm.

Hôm đó, có một cô gái bước vào nhà vệ sinh thì trông thấy Lâm Sở, liền lập tức chạy vội ra ngoài. Lâm Sở nhếch mép cười rồi tiếp tục đi vào buồng vệ sinh, cô ấy đã sớm quen với chuyện này rồi. Lát sau, cô gái kia lại đi vào, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Không sai mà, đây đúng là nhà vệ sinh nữ…”. Sau đó, cô ta chọn một buồng xa chỗ Lâm Sở. Những việc kiểu này xảy ra với Lâm Sở đúng là không thể nào kể xiết, nhiều như lá rụng mùa thu vậy. Nhưng chúng tôi cũng không để tâm lắm, vẫn thường thay quần áo, tắm giặt trước mặt cô ấy, thậm chí còn ngủ cùng nhau trên một chiếc giường.

Ngồi đối diện với tôi là bạn gái mới của cô ấy. Đúng, không sai, bạn không nghe nhầm đâu, là bạn gái. Lâm Sở là les. Cô ấy công khai giới tính của mình ngay từ lúc bắt đầu học đại học. Trong giới đồng tính, cô ấy thuộc loại đại gia phong lưu, nguyên số bạn gái đã là 3 cô rồi.

“Sao tự dưng lại rảnh rỗi đến tìm mình thế?”. Gần ba tiếng sau, Lâm Sở mới kết thúc công việc, cô ấy đưa tay vòng qua eo tôi.

“Ờ, phải tới tìm cậu trước khi cậu chuyển nhà lần nữa, nếu không lại tìm không được”. Tôi lấy thiệp mời ra, tiện thể đẩy tay Lâm Sở qua một bên, bạn gái của cô ấy đang xị mặt ra. Đợi tới lúc cô gái kia đi ra ngoài rồi, tôi mới kéo Lâm Sở đi ăn cơm.

19.

“Thật hả? Sao cái số mình lại khổ thế không biết!”. Lâm Sở uống chút bia rồi nắm chặt lấy tay áo tôi. “Mình cũng muốn được kết hôn! Tại sao mình không thể kết hôn chứ? Sao cứ phải lén lén lút lút như vậy, hả?”. Cô ấy cứ thế tuôn ra một tràng, khiến tôi chẳng nói nổi câu nào.

“Có bút không?”. Vừa im lặng được một lúc thì cô ấy lại hỏi.

“Có!”. Tôi còn đưa thêm cho cô ấy một quyển sổ. Tôi suýt quên mất, mỗi lần uống nhiều, Lâm Sở lại thích viết, mà nội dung thì lần nào cũng như lần nào: “Nam nữ bình đẳng rồi, tại sao đồng tính nữ lại không được kết hôn chứ?”

Không có chỗ viết thì thể nào cô ấy cũng viết lên bàn, lên tường, thậm chí là cả lên người bên cạnh, tóm lại, kiểu gì cũng phải viết ra. Thế nên, để tránh gây phiền phức cho xã hội, mỗi lần đi ăn cùng cô ấy, chúng tôi đều phải mang theo bút và sổ, hoặc ít nhất là một tờ giấy.

Lâm Sở uống nhiều đến chẳng biết trời đất gì nữa, tôi đành phải bảo anh trai tôi tới đón, tiện thể đưa cô ấy về nhà luôn.

“Tiểu Ngư, em thấy anh và An Nguyệt có hợp nhau không?”. Trên đường về, Thẩm Lãng đột nhiên hỏi tôi.

“Hử? Ý anh là gì?”. Tôi đang lơ mơ ngủ.

“Không sao, anh chỉ hỏi thế thôi, mà… hôm đó em đã thấy anh đúng không?”. Thẩm Lãng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. “Em có thể giữ bí mật cho anh không?”. Anh ấy dừng hẳn xe lại, hỏi tôi.

“Em cũng đã nói gì đâu”. Tôi nhìn qua cửa kính xe.

Về đến nhà, tôi vừa tắm xong thì A Mông gọi điện tới, cô ấy khóc ầm lên trong điện thoại.

“Sao thế? Cậu nói đi, đừng khóc nữa!”. Tôi chạy ra tận ngoài hiên mà vẫn không nghe rõ gì cả. “Hay là thế này đi, giờ cậu tới nhà mình, biết địa chỉ chưa hả?”

“Biết, biết rồi!”. Tôi chỉ nghe được mỗi câu này.

“Tốt, qua đây đi, mình sẽ đợi!”

Vừa bước vào cửa, A Mông đã ôm chầm lấy tôi mà khóc, cứ thế khóc hơn nửa tiếng đồng hồ không dứt. “Anh ấy… hôm nay… anh ấy nói là đồng ý tất cả, ngày mai tới tòa án để làm thủ tục li hôn…”. A Mông nghẹn ngào nói được mấy câu.

“Có phải lần đầu đâu, cậu sợ cái gì chứ?”. Đây không phải là lần đầu hai vợ chồng họ lôi nhau ra tòa.

Lần đầu tiên là lúc hai người vừa cưới nhau không lâu. Họ còn gọi cả tôi, Trần Lộ, Lâm Sở, Ngụy Tử Lộ cùng tới nữa. Khi chúng tôi đến tòa án thì cả hai đã ngồi trên chiếc ghế dài ở đó.

“Chia tay thật hả?”. Tôi ngồi xuống cạnh A Mông.

“Ừ”. Cô nàng cúi gằm mặt.

“Cậu không đùa đấy chứ?”. Trần Lộ lay tay A Mông.

“Sao thế hả, anh giai?”. Lâm Sở đập đập vào vai Lý Triển Bằng.

“Ai mà biết được!”. Lý Triển Bằng cứ thế ngồi hút thuốc.

“Này, đây là cơ hội cuối cùng đấy, chúng ta nói chuyện lại đi!”. A Mông quay ra đá cho Lý Triển Bằng một cái.

“Nói cái gì chứ?”. Lý Triển Bằng nhìn cô ấy.

“Còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”. A Mông tự nhiên nhắc lại chuyện cũ.

Nói thật là hôn nhân của bọn họ vô cùng kì quái, bắt đầu từ việc ăn cướp, sau tự dưng lại trở thành yêu nhau tha thiết.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s