Trích đoạn 1: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Chương 1

Hậu cung thăm thẳm, rèm cuộn giấc mộng hoa lê[1]

 

Hành lang uốn lượn như dải lụa trắng, mái ngói cong vút như chim rỉa mồi trên cao. Hoa và cây cối đan xen như ráng màu ngũ sắc được dệt giữa những đám mây màu xanh lục, làm ánh lên lên vô số những tòa cung điện lầu gác. Hoàng cung vẫn nhộn nhịp phồn hoa như thế, vừa có nét thanh tao e ấp của vùng Giang Nam, lại cũng không hề mất đi sự tôn quý bề thế của hoàng gia.

Trước cung Cảnh An, có đến hàng trăm cung nga mỹ nữ tập hợp huyên náo, đầu cài trâm khảm ngọc, thân khoác xiêm y thêu chỉ vàng, chân mang hài nhỏ đính trân châu, gót sen vàng thướt tha uyển chuyển qua lại như con thoi giữa những hàng cột trụ sơn son và cánh cửa thiếp vàng trổ rồng vẽ phượng, lời nói nhẹ nhàng ẩn chứa nụ cười dịu dàng, quyện cùng mùi hương trong trẻo của ngày xuân tỏa khắp xa gần.

“Thanh Vũ, người GiangNamđúng là rất đãng trí!” Nam Nhã Ý nói với tôi như vậy, có mang theo đôi chút ý mỉa mai.

Tôi cũng không phản bác lại, chỉ nhìn thấy các mỹ nhân trang điểm lộng lẫy đang xếp hàng chờ đến lượt được chọn là tôi lại thấy có chút đắng lòng.

Quả thực, cảnh tượng huyên náo thế này khiến chẳng ai có thể nghĩ rằng hoàng thành Thụy Đô mới vừa đổi chủ.

Triều đình Nam Sở nằm ở vùng GiangNam, một tháng trước đã đầu hàng Đại Chu hiện đã chiếm được hơn một nửa giang sơn trong thiên hạ. Quốc vương Nam Sở Lý Minh Xương nay đã trở thành Nam Hôn hầu của triều đình Đại Chu, dẫn theo mấy ái phi rời khỏi khỏi hoàng cung. Những mỹ nhân, phi tử chưa kịp mang theo đương nhiên sẽ trở thành chiến lợi phẩm của triều đình Đại Chu, Thụy Đô phồn hoa thịnh vượng hơn hẳn phương bắc, trong chớp mắt đã trở thành quốc đô của Đại Chu.

Phụ nữ trong thời thế loạn lạc có khả năng thích nghi vô cùng mạnh mẽ. Những người trong cung Nam Sở trước kia nhanh chóng tìm được vị trí cho riêng mình ở trong triều đình mới. Còn tôi, trước lúc cung đình tan rã, đã kịp kết giao tỷ muội với Nam Nhã Ý, người Đại Chu lưu lạc trong cung đình Nam Sở, sau đó vì địa vị của Nam Nhã Ý vững chắc mà tôi cũng có được cuộc sống an nhàn không phải lo lắng gì.

Đương nhiên cuộc tuyển chọn mỹ nữ cung tần vào ngày hôm nay là chuyện nằm ngoài ý muốn.

Ngay cả Nam Nhã Ý cũng không ngờ được, nhiếp chính vương Đường Thừa Sóc lại triệu tập hết tất cả các cung tần mỹ nữ chưa từng được phục vụ Nam Hôn hầu, nói rằng phải tuyển chọn phi tần cho hoàng đế Gia Hòa cùng mấy vị thân vương của Đại Chu. Lệnh dụ vừa truyền xuống, cả hoàng cung đều kinh động. Cung nô vong quốc đổi đời thành phi tần hoàng gia, một đêm đã trở thành phượng hoàng đậu trên cành cao, đây chính là giấc mộng của tuyệt đại đa số những người phụ nữ trong cung. Vậy nên lúc này cảnh tượng náo nhiệt thế này cũng là chuyện hoàn toàn có thể đoán trước được.

Thế nhưng được chọn thành phượng hoàng cao quý không phải là mong muốn của tôi, càng không phải nguyện vọng của Nam Nhã Ý, hoặc nói cách khác, đây không phải là nguyện vọng của hoàng đế Gia Hòa — Đường Thiên Tiêu. Cho nên, việc hai chúng tôi không được chọn cũng là điều đã được dự liệu trước.

Ngũ quan của tôi cân đối, có điều dù cho có trát phấn dầy đến mức nào thì cũng chẳng thể che đi được làn da thô ráp, vàng vọt, chiếc trâm hoa mẫu đơn rất lớn cài trên đầu lại càng khiến cách trang điểm của tôi trở nên vô cùng phàm tục. Nam Nhã Ý thì không đánh phấn son, thanh cao thoát tục, có điều sắc môi nhợt nhạt, thỉnh thoảng lại ho vài tiếng, lúc cởi xiêm y thì lại có một mùi vị dị thường, khiến người cung nữ già vội vã đưa tay lên bịt mũi, rồi xua tay bảo tỷ ấy nhanh chóng ra ngoài.

Trong ánh mắt vui mừng, sung sướng của bao người khác, hai người chúng tôi rời khỏi cung Cảnh An với nét mặt buồn bã, u sầu. Khi bước ra đến con đường lớn, chúng tôi quay sang nhìn nhau, cùng bật cười thành tiếng.

 

Tĩnh Nghi viện là một tòa điện nhỏ nằm ở một nơi hoang vắng, khuất khúc nhất trong cả hoàng cung, nhìn từ ngoài, trông chẳng khác nào lãnh cung. Đây chính là nơi tôi và Nam Nhã Ý ở tạm hiện nay.

Người đàn ông tôn quý nhất Đại Chu lúc này đang nằm trên chiếc phản nhỏ đặt cạnh bên khung cửa sổ cũ kĩ.

Hoặc có thể nói, trên danh nghĩa đây chính là người đàn ông tôn quý nhất Đại Chu hiện nay.

“Hoàng thượng!”

Nam Nhã Ý dẫn theo tôi vào, mỉm cười quỳ xuống bái chào.

“Đứng dậy rồi nói chuyện.”

Đường Thiên Tiêu cũng chẳng buồn ngẩng đầu lên, bàn tay với những ngón thon dài nhẹ nhấc lên, mỹ tửu trong bình sứ màu trắng từ từ chảy xuống, vừa hay rót đầy ly rượu nằm trong tay trái. Ngài ngước cổ cạn hết ly rượu, thở dài một tiếng thoải mái giống như đang thưởng thức chút rượu còn đọng lại trên đầu lưỡi.

Y phục bình thường, cử chỉ lười nhác, đôi mắt đan phụng liếc nhìn qua, chứa chan trong đó là nét mơ màng đắm chìm trong tửu sắc. Vị hoàng đế thiếu niên này dung mạo tuấn tú, cử chỉ nho nhã, nhưng lại chẳng có được nét nghiêm nghị và cao quý nên có ở những bậc vương giả, trông yếu mềm chẳng khác nào những anh chàng xuất thân trong những gia tộc dòng dõi thi thư ở Giang Nam, sức trói gà không chặt.

Nam Nhã Ý đứng dậy, xua xua tay.

Tôi lập tức hiểu ngay, nhanh chóng ra ngoài lấy nước sôi và đồ pha trà, nhìn thấy tỷ tỷ thành thục lấy trà, rửa chén, làm ấm bình, rót cao, nhẹ nghiêng, vừa rót nước vào, hương trà thơm thanh khiết đã tỏa ngát khắp nơi. Tỷ tỷ vừa pha trà, vừa nói chuyện với Đường Thiên Tiêu.


[1] “Mộng hoa lê” , chữ Hán 梨花梦 chỉ giấc mộng.  Xuất xứ: cụm từ này xuất hiện trong bài thơ “Kim Lăng tống Nghê Thủy Tây chi Giang Lăng” của Tống Vô đời Nguyên: “Đào diệp ca tàn Mạt Lăng tửu/ Lê hoa mộng đoạn Cảnh Dương chung”.

Advertisements

3 thoughts on “Trích đoạn 1: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s