Trích đoạn 7 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

CHƯƠNG 3. GIÁM ĐỐC LÂM

 

Theo quy định của Hoa Hạo, nhân viên và cấp quản lí được phân ra ăn trưa ở hai nhà ăn khác nhau.

Nhà ăn tầng mười bốn phụ trách bữa trưa cho toàn thể nhân viên, món ăn phong cách Trung Quốc, cũng có cả các loại mì và đồ ăn nhẹ; còn quầy đồ Tây trên tầng mười lăm là nơi chỉ có các quản lí cấp cao mới được đến, đồ ăn bao gồm các món Âu và các món ngon nổi tiếng thế giới. Lãnh đạo nếu ăn đồ Tây chưa no thì có thể xuống tầng dưới ăn đồ Trung, còn được gọi mĩ miều là thị sát dân tình, nhưng nhân viên thì nhất định không được vì muốn nếm thử chút vị Tây mà tự ý chạy lên tầng trên thăm hỏi lãnh đạo. Cái gọi là sự phân biệt đẳng cấp có thể thấy rõ rệt trong bữa trưa ở đây.

Bếp Pháp cao cấp được lưu truyền hàng vạn, hàng vạn lần qua miệng tất cả các đồng nghiệp khiến Oa Oa mỗi lần nghĩ đến đều chảy nước miếng, thậm chí đôi lúc còn nghĩ mình có thể không màng đến sĩ diện, chạy lên trên thưởng thức chút mĩ vị tươi mới, nhưng rốt cuộc, đó chỉ là ảo tưởng phi thực tế, giống như việc cô bị cánh cửa kẹp vào đầu vây.

Vừa cố gắng nhai đi nhai lại món thịt bò kho trước mặt, Oa Oa vừa ai oán kêu thầm trong lòng rằng chủ nghĩa tư bản tàn bạo, bóc lột người lao động để trút bỏ nỗi bực tức. Nghe tiếng gõ “lách cách” của chiếc thìa trước mặt lên cái đĩa trống, cô thấy sao mà đau lòng, chỉ có thể tiếp tục oán thán chủ nghĩa tư bản thật vô nhân đạo, đến bữa trưa cho nhân viên cũng chuẩn bị ít thế này, chớp mắt một cái đồ ăn trong đĩa đã không thấy đâu rồi, quả là hết sức quá đáng.

Đang chuẩn bị đứng lên, ra quầy thức ăn lấy thêm một phần thịt xào trứng nấm cho no bụng thì cô thấy nhà ăn vốn đang huyên náo bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Oa Oa hoang mang ngẩng đầu nhìn quanh, xem xét cả bốn phía nhưng không phát hiện thấy hiện tượng gì dị thường, liền tiếp tục cầm đĩa tiến thẳng đến quầy chọn thức ăn, miệng ngậm thìa, mặt nghiêm túc suy nghĩ.

Rốt cuộc nên chọn thịt xào trứng nấm hay thịt xào cay nhỉ? Hay là đổi thành thịt kho cho lạ miệng?

Oa Oa thấy sống trên đời này có hai thứ tuyệt vời nhất, một là scandal, hai là sự mê hoặc của ẩm thực. Mặc dù Oa Oa vẫn canh cánh trong lòng chuyện không thể lên tầng trên ăn đồ Pháp, nhưng tuyệt đối không thể để nỗi đau buồn ấy làm lỡ dở việc hấp thụ các món ăn ngon trước mắt được.

Thử hỏi trên đời còn có việc gì khiến người ta thỏa mãn hơn là ăn no rồi nằm khoèo trên ghế, nghe chuyện tầm phào kia chứ?

Đắn đo hồi lâu, Oa Oa quyết định lấy một suất tôm nõn xào hạt điều và cần tây cùng một suất thịt kho, món mặn món rau kết hợp vừa đẹp, vừa tốt cho sức khỏe lại no cái bụng, thật là hết xảy!

Cô đang bê hai đĩa thức ăn về chỗ ngồi thì bỗng nghe thấy đằng sau có một giọng nam giới trầm trầm cất lên: “Cô là Dương Oa Oa?”

Oa Oa thầm mừng vì sự dạy dỗ của mẹ đối với cô. Không được trả lời tiếng gọi từ người đàn ông lạ là bài giáo dục an toàn đầu tiên lúc Oa Oa bị mẹ cưỡng chế lên lớp khi cô chỉ mới năm tuổi.

Nguyên nhân là do bạn nhỏ Nám Nám chỉ vì có người cho một túi hạt hướng dương mà đã bô bô đem tên của mình và Oa Oa, tên của bố mẹ, thậm chí cả chuyện ở nhà mấy giờ ăn cơm, lúc nào đi ị ra kể cho người ta. Chuyện này truyền đến tai mẹ Mạc Sầu như một tin kinh hoàng ngang với nổ bom nguyên tử, thế là mẹ Oa Oa tuy rằng mất bò mới lo làm chuồng nhưng thà muộn còn hơn không, chộp ngay lấy Oa Oa lên lớp một bài. Oa Oa nghe xong bĩu môi trả lời: “Đừng nói người khác, đến bố gọi con còn không thưa nữa là, mẹ cứ yên tâm!”

Bị Oa Oa nói vậy, mẹ Oa Oa khi đó thật không biết tìm từ nào để bày tỏ lập trường rõ ràng của mình, đành buồn bã quay sang lên lớp cho Nám Nám.

Thế là Dương Oa Oa mắt chả buồn liếc, vẫn cầm đĩa bước đi, dáng người lại càng đoan trang, ra vẻ thân ngọc mình ngà chỉ có thể nhìn từ xa chứ đừng có động vào, nhấc cao đôi chân đi giày cao gót bước thẳng. Cô cho rằng như thế là có thể dứt được tên lang sói vướng víu phía sau, ngờ đâu, anh chàng đó vẫn không chịu bỏ cuộc, tiếp tục gọi: “Xin hỏi cô là Dương Oa Oa phải không?”

Đến nước này, Oa Oa cực chẳng đã đành miễn cưỡng quay đầu lại nhìn đối phương.

Hử? Người này nhìn mặt rất quen… A, hóa ra là Lâm Lang, giám đốc bán hàng.

Oa Oa ngay lập tức chào hỏi cực kì lễ phép: “Chào anh, giám đốc Lâm.”

Từ trước tới nay, Lâm Lang chưa từng ăn cơm tại nhà ăn nhân viên, cũng không thích trò “thăm dân” ấy. Có điều gần đây, phát hiện ánh mắt cấp dưới nhìn mình có vẻ lén lén lút lút, lại nghe được mấy lời đồn thổi không biết xuất phát từ đâu, mấy cái scandal này nói lớn thì không lớn, nhưng nói bé cũng không phải, sức ảnh hưởng chỉ tầm trung bình, nhưng càng nghe càng thấy không thỏa đáng. Nghe đồn hôm đó, cô bé ở tầng hai mươi hai đã thừa nhận với mọi người rằng cô có tình ý với anh, lại còn kể đã đích thân tỏ tình rồi.

Lâm Lang thận trọng, tỉ mỉ nhớ lại, hình như tình cảnh lúc đó không giống như chuyện mọi người kể. Liệu có phải cô bé kia bị người ta ác ý đặt điều mà chẳng biết hay không? Cũng phải, một cô gái còn ít tuổi như thế, không biết bảo vệ bản thân ở nơi lắm chuyện thị phi cũng là điều dễ hiểu, nếu như vì vậy mà vô duyên vô cớ bị chụp mũ những điều khó nghe thế này thì thật là đáng thương, làm người ta thật không nhẫn tâm tảng lờ.

Thế nên anh có lòng tốt, giờ ăn trưa chủ tâm xuống nhà ăn nhân viên tìm Dương Oa Oa nói chuyện, ai dè cô bé này phản ứng thật không ăn ý chút nào.

“Chuyện là cô có rảnh không? Nếu rảnh, chúng ta có thể qua bên chỗ bồn nước dùng cơm?”. Lâm Lang từ nãy tới giờ vẫn luôn mỉm cười hiền lành với cô bé, bộ dạng ngoan ngoãn đáng yêu của cô búp bê này làm người ta không kìm được ý nghĩ muốn bảo vệ cô.

Oa Oa vẫn ngơ ngác trước lời đề nghị của Lâm Lang. “Giám đốc Lâm, anh có việc gì thì cứ nói luôn ở đây đi ạ, không có gì bất tiện đâu.”

“Cái này…”. Lâm Lang vô cùng đau đầu trước vẻ thản nhiên của cô, đành đi thẳng vào vấn đề. “Thực ra tôi tới tìm cô là vì tin đồn đang lưu truyền trong công ty, có vài chuyện tôi nghĩ nên tìm một nơi yên tĩnh để nói thì tốt hơn.”

Oa Oa chớp chớp mắt, não bộ lăn qua lăn lại với tốc độ 3500 vòng/giờ, cuối cùng cũng hiểu ý của Lâm Lang. Hóa ra chuyện này có liên quan đến mấy vụ scandal, mà vụ này còn lớn đến mức giám đốc Lâm nhất định phải tìm một chỗ kín đáo gặp riêng để tránh to chuyện.

Oa Oa đã lĩnh hội sâu sắc ngọn ngành, vội vàng đưa tay lên miệng làm động tác suỵt ra hiệu cho Lâm Lang, sau đấy thận trọng quay trái, quay phải quan sát tình hình, làm như phải chắc chắn không có ai chú ý đến hai người bọn họ. “Giám đốc Lâm, anh yên tâm, tôi hiểu rồi. Chuyện này trời biết, đất biết, anh biết, tôi biết, tuyệt đối không thể có người thứ ba biết, tôi bảo đảm!”. Nói xong, cô còn đặt cánh tay gầy như que củi lên vai Lâm Lang, ra vẻ anh em tốt.

Lâm Lang nhìn vật lạ đang đặt lên vai mình, lại nhìn gương mặt hiện rõ vẻ ngờ nghệch của Dương Oa Oa, tiện thể còn nhận ra tất cả các nhân viên đang giả bộ đi đi lại lại ồn ào kia thực chất đều đang vểnh tai thám thính nội tình câu chuyện tầm phào, bỗng nhận thức một cách sâu sắc rằng lần này xuống đây ăn trưa là một sai lầm, tìm cái cô Dương Oa Oa này lại càng là sai lầm tệ hại nhất trong những sai lầm. Vì một cô gái không hiểu ra làm sao thế này đã biến mình thành tiêu điểm của tất thảy nhân viên trên dưới trong Hoa Hạo, thật là một thảm họa lớn ngang với sự kiện 11 tháng 9 ở nước Mĩ.

Thế là trước những lời thì thầm to nhỏ và điệu bộ kì lạ của mấy trăm người, Lâm Lang đành phải cắn răng cùng Dương Oa Oa đang cười cười kì dị đi tới, ngồi xuống bàn ăn bên bồn nước. Oa Oa tay ôm đĩa, mặt ân cần hỏi: “Giám đốc Lâm, hay là để tôi gọi ít đồ ăn cho anh nhé? Anh thích ăn gì?”

Lâm Lang cứng nhắc lắc đầu. “Tôi nói vài câu rồi đi ngay, không làm phiền cô lâu đâu.”

Oa Oa nghe lời, đặt đĩa lên bàn, ngoan ngoãn mỉm cười ngồi xuống, chuẩn bị tập trung cao độ nghe chuyện tầm phào. Lâm Lang nhìn ánh mắt vô tội của cô, lúng túng tới nỗi chỉ biết ho húng hắng vài cái lấy sức để tiếp tục câu chuyện: “Chuyện là… Phải chăng gần đây, cô Dương không nghe thấy tin đồn đang lan truyền trong văn phòng?”

Oa Oa vừa nghe thấy thế liền mỉm cười đáp lại: “Tôi có nghe rồi.”

“Hả? Cô có nghe rồi? Cô không để ý sao?”. Lâm Lang nếu không màng tới việc bảo vệ hình tượng nhã nhặn của mình trước mặt nhân viên thì cằm không khéo đã rớt xuống mặt bàn từ lúc nào.

Oa Oa ra chiều suy nghĩ mông lung. “Giám đốc Lâm nghĩ tôi nên để ý ư?”

Coi cô là ngốc đấy à? Scandal của sếp lớn chứ gì? Liên quan gì tới cô chứ? Đến lượt cô phải để ý sao? Tuy là cô có hứng thú với câu chuyện tình sét đánh, kinh thiên động địa, ma kêu quỷ khóc này thật, nhưng không có nghĩa là cô nhất định phải nhúng tay vào, chút đạo đức trong nghề nghe ngóng tin đồn này cô vẫn có chứ!

Advertisements

2 thoughts on “Trích đoạn 7 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s