Trích đoạn 2: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Đường Thiên Tiêu nhận lấy chén trà, để lên mũi ngửi, rồi cười nói: “Đúng là khó ngửi quá!”

Trà rất thơm, mùi vị khó ngửi đương nhiên phát ra từ thân người của Nam Nhã Ý.

Tỷ tỷ tỏ ra e thẹn, ngượng ngùng, cũng mỉm cười đáp: “Đây không phải là thứ đồ hảo hạng do hoàng thượng tặng thiếp sao? Thật không hiểu nổi, chẳng phải hôm nay là ngày hoàng thượng tuyển chọn cung tần mỹ nữ sao? Tại sao hoàng thượng lại không muốn để hai người bọn thiếp được tuyển chọn?”

“Hai nàng thực sự nghĩ rằng họ đang tuyển chọn phi tần cho trẫm hay sao?”

Đường Thiên Tiêu mỉm cười, nụ cười lạnh lùng xen lẫn đôi chút mỉa mai nhẹ lượt qua, rất nhanh sau đó được thay bằng nét mặt bình thản, không mấy để tâm. “Trẫm ấy à, tuổi vẫn còn trẻ, kiểu gì chẳng phải để cho Thiên Trọng đại ca chọn trước rồi mới chọn cho trẫm.”

“Khang hầu Đường Thiên Trọng? Con trai trưởng của nhiếp chính vương?” Nam Nhã Ý tỏ ra vô cùng kinh ngạc. “Tuy rằng ngài ấy tuổi tác có lớn hơn bệ hạ đôi chút … nhưng nói cho cùng thì quân thần cũng có cao thấp khác biệt mà.”

Buột miệng thốt ra, giọng nói của tỷ tỷ cũng dần dần nhỏ đi, xen lẫn sự đắn đo.

Phụ hoàng của Đường Thiên Tiêu, Võ Đế Đường Thừa Nguyên đã băng hà cách đây mười năm, các thân vương tranh quyền đoạt lợi, đã khiến cho triều đình Đại Chu rối ren, hỗn loạn một thời gian dài. Nhân cơ hội đó Đường Thừa Sóc liên kết cùng với Tuyên thái hậu lập Đường Thiên Tiêu, năm ấy mới được chín tuổi lên làm hoàng đế. Sau mười năm không ngừng củng cố, tranh giành quyền lực, hiện nay đại quyền triều chính đã hoàn toàn nằm gọn trong tay của nhiếp chính vương và Tuyên thái hậu.

Nhiều năm nay Đường Thiên Tiêu yếu ớt, lười nhác, tuy rằng thân là thiên tử, nhưng ngày nào cũng chơi đùa cùng cung nữ, rất hiếm khi đến ngự thư phòng, chứ đừng nói là quản lí, xem xét chính sự, hay phê duyệt tấu chương.

Tôi biết rõ Đường Thiên Tiêu chẳng thể nào làm chủ được mọi việc, liền tiến lên phía trước đỡ lời dùm Đường Thiên Tiêu, mỉm cười nói: “Thanh Vũ thấy rằng những mỹ nhân kia trông vô cùng tầm thường, kém xa so với sắc đẹp của Nhã Ý tỷ tỷ.”

Đường Thiên Tiêu mỉm cười, nhẹ búng vào trán tôi rồi nói: “Chỉ có mình nha đầu Thanh Vũ là biết ăn nói thôi. Người khác trẫm chẳng thèm để tâm, có điều … dù gì trẫm cũng phải giữ lại một nơi để thưởng đàn, uống trà nữa chứ?”

Bên ngoài có tiếng huýt sáo khẽ khàng của tiểu thái giám truyền vào, là tín hiệu nhắc nhở hoàng thượng hồi cung.

Đôi mắt sáng ngời của Đường Thiên Tiêu đột nhiên tối đi, ngẩng đầu lên nhìn hình trang trí rồng cuộn khúc trên xà nhà đã phai màu nhạt sắc từ lâu, thất thần trong chốc lát, rồi bỗng nhiên nhếch mép mỉm cười, ném chén trà đã uống hết một nửa đi, tiếng rơi vỡ giòn tan, ngài nhanh chóng đứng dậy chỉnh trang y phục, cầm theo chiếc cần câu để ngay cạnh cửa rồi thư thái, bình thản bước ra khỏi căn phòng.

Bên cạnh Tĩnh Nghi viện có một khe suối trong vắt, khiến cho cảnh vật nơi đây càng thêm kì dị, bí hiểm.

Gia Hòa hoàng đế Đường Thiên Tiêu là đế vương nhàn rỗi bậc nhất trong thiên hạ, săn bắn chán giờ chuyển sang thả cần câu cá. Ngài thường xuyên cầm theo chiếc cần câu đặt bên khe suối nhỏ yên tĩnh, nằm đó cả ngày để giết thời gian, lấy việc ăn những con cá do chính mình câu được trong ngày hôm đó làm vui.

Rất ít người biết được trong Tĩnh Nghi viện có một Nam Nhã Ý, dung mạo xuất chúng, giỏi hát múa, là con gái vú nuôi của Đường Thiên Tiêu, đồng thời cũng là hồng nhan tri kỉ của ngài từ thuở thiếu thời.

Hai năm trước, với mục đích làm nhiễu loạn tình hình triều chính của Nam Sở, Đại Chu đã đem tặng mười đại mỹ nhân cho quốc vương Nam Sở Lý Minh Xương. Không biết là vô tình hay hữu ý, trong số những người đó có cả Nam Nhã Ý. Ngay ngày đầu tiên kể từ khi nhập cung Nam Sở, tỷ tỷ đã mang bệnh nặng trong người nên không thể nào hầu hạ hoàng thượng được, lâu dần bị lạnh nhạt, gần như ngay cả chuyện được ăn no mặc ấm cũng rất khó khăn. Một năm trước, sau khi tôi chú ý đến Nam Nhã Ý, liền âm thần tiếp tế và cùng tỷ ấy kết giao tỷ muội.

Đến khi Đại Chu chiếm được Thụy Đô, việc đầu tiên Đường Thiên Tiêu làm chính là tìm bằng được Nam Nhã Ý, còn tôi thì luôn theo sát bên tỷ tỷ như hình với bóng, vậy nên bây giờ cả hai chúng tôi đều được sắp xếp ở tạm tại Tĩnh Nghi viện.

Nam Nhã Ý tài mạo song toàn, ngâm thơ, đánh đàn, ca hát không gì không tinh thông. Còn tôi thì lại chẳng hiểu gì, chẳng biết gì, chỉ biết mỉm cười một cách ngốc nghếch, vỗ tay ngợi khen theo điệu nhạc tiếng ca của tỷ tỷ. Trong thời thế hỗn loạn, càn khôn điên đảo này, tôi hoàn toàn có thể an nhàn, vô ưu sống những tháng ngày yên bình, lặng lẽ của cuộc đời mình.

Khoảng hai ngày sau, có người nghe ngóng được kết quả của cuộc tuyển chọn cung tần mỹ nữ lần này, những mỹ nhân được chọn không hề ít, quả nhiên có thể bay lên cành cao biến thành phượng hoàng. Đường Thiên Tiêu có thêm chín vị tiệp dư[1], ngoài ra còn chọn thêm được hai mốt vị mỹ nữ khác để ban tặng cho bốn vị huynh đệ còn lại của Đường Thiên Tiêu.

Ngược lại Khang hầu Đường Thiên Trọng, tuy đã từng đích thân đến xem mặt tất cả những mỹ nhân kia, nhưng chẳng hề chọn bất cứ người nào trong số đó.

Nam Nhã Ý tỏ ra vô cùng buồn bã, lúc Đường Thiên Tiêu quay lại ghé thăm, lời nói cử chỉ ít nhiều biểu lộ nét ai oán, u sầu: “Phải chăng hoàng thượng không muốn thiếp trở thành phi tần của người?”

Đường Thiên Tiêu khẽ nhếch miệng lên, mang chút đắc ý mỉm cười nói: “Sao nào? Thực sự mong muốn trở thành phi tần của trẫm sao?”

Nam Nhã Ý không đáp lại, nhẹ bước đến bên giá đàn, khẽ gảy dây tơ, tấu lên khúc nhạc Thước Kiều Tiên[2].

Gió thu sương móc gặp nhau một độ, còn hơn vô số những mối tình duyên chốn trần gian. Nhu tình như nước, quãng thời gian đẹp đẽ tựa mơ, chàng quả thực không cầu mong cho đôi ta được bên nhau sớm sớm chiều chiều hay sao?

Tiếng đàn xa thẳm như lời tâm sự, du dương lan tỏa khắp chốn trong căn phòng cũ kĩ, ngay cả những hoa văn chạm khắc trên chiếc khóa như ý treo bên cửa sổ như cũng đượm nỗi thương cảm, xót xa.

Thế nhưng Đường Thiên Tiêu lại nhắm mắt, bình thản nằm trên chiếc phản trúc, tấm áo khoác dài màu vàng nhạt khẽ buông xuống, ngài dường như đã ngủ mất rồi.

Đôi mắt của Nam Nhã Ý hơi đỏ lên, nụ cười từ trước đến nay vẫn luôn xán lạn, tươi tắn giờ cũng thành ảm đạm.


[1] Tiệp dư: là một trong các chức danh của các cung tần mỹ nữ trong hoàng cung Trung Quốc thời xưa.

[2] “Thước kiều tiên” là bài từ của Tần Quán, tự Thiếu Du (một tên tự nữa là Thái Hư), hiệu Hoài Hải cư sĩ, là một người chuyên sáng tác thể từ thời Bắc Tống. Điệu từ “Thước kiều tiên” chuyên để ngâm vịnh về chuyện Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau vào đêm thất tịch. Đoạn này trích hai câu: “Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng/ Biện thắng khước nhân gian vô số” và câu “Nhu tình tự thủy, giai kỳ như mộng” của bài từ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s