Trích đoạn 8 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

“Cái này… Dù gì cô cũng là nhân viên mới vào làm trong công ty, bị đồn thổi thế cũng không dễ nghe cho lắm. Nếu cô thấy không tiện, tôi có thể giúp cô đứng ra cải chính, nhưng tôi nghĩ nếu như cải chính thì bắt buộc phải nói ra chân tướng sự việc hôm đó, nghĩ kĩ thì thấy đó cũng không phải là cách tốt nhất”. Lâm Lang trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp. “Nếu cô đã có bạn trai, có thể trực tiếp nói ra, thời gian trôi đi, mọi người cũng sẽ quên chuyện này, tôi thấy làm thế có vẻ hay hơn là trực tiếp cải chính.”

Tuy tuổi tác cũng phải thuộc hàng chú nhưng ngoại hình Lâm Lang nhìn rất sáng sủa, khi cười cũng có lúm đồng tiền như Oa Oa, anh mặc áo sơ mi với măng sét trắng như hàm răng của anh vậy. Nếu Oa Oa không phải là fan hâm mộ kiên định của chú “mặt sắt” thì chắc chắn lúc này, nước bọt của cô đã chảy ròng ròng như sông Trường Giang rồi.

Đương nhiên, nếu có thể được hai mĩ nam như giám đốc Lâm và Tổng giám đốc Lang, người ôm bên trái, kẻ ấp bên phải thì… Nhưng điều này chỉ là hoang tưởng mà thôi. Có giật thêm dòng điện một triệu Volt vào tim Oa Oa, cô cũng chẳng dám làm thế thật.

“Cảm ơn giám đốc Lâm, hiện nay, tôi vẫn chưa thấy chuyện này ảnh hưởng gì tới tôi. Nhưng đến một lúc, nếu không thể chịu đựng hơn được nữa, nhất định tôi sẽ báo cáo với anh”. Oa Oa quyết tâm chứng minh mình là một người rất yêu mấy chuyện tầm phào, dù có bị chôn vùi trong cả mớ chuyện giật gân đến tắc thở thì cô cũng cam tâm tình nguyện.

Cô đã khoan dung rộng lượng không muốn tranh cãi như thế, Lâm Lang cũng không tiện nói gì thêm, chợt nhìn thấy đồ ăn trong đĩa cô xanh mỡ màng, xem ra có vẻ rất ngon miệng, liền hỏi: “Trong đĩa của cô là món gì thế?”

“Tôm nõn xào hạt điều và cần tây ạ. Giám đốc Lâm cũng thích sao?”. Oa Oa giơ đĩa ra trước mặt cho Lâm Lang nhìn. Xem ra anh có vẻ rất đói. Thấy thế, cô lập tức đề nghị: “Giám đốc Lâm, hay là để tôi lấy cho anh một phần nhé?”

“Tốt quá, làm phiền cô vậy. Thực ra, đồ ăn trên tầng trông thì đẹp thế thôi chứ không ngon miệng đâu, đồ ăn Trung Quốc vẫn là ngon nhất”. Lâm Lang cười nhẹ, ý giục Oa Oa mau đi đi.

Oa Oa thầm nghiến răng, khóc ròng trong bụng. Đây là cái giá phải trả cho sự khoe khoang sao? Đáng hận nhất là cô chỉ nói khách sáo thế thôi, vậy mà con người này lại… lại coi là thật. Thẻ ăn của nhân viên mỗi tháng chỉ cố định ba trăm tệ, thẻ VIP là một nghìn hai trăm tệ, cách biệt lớn như thế mà còn ép cô móc hầu bao ra mua cơm, hành vi vô liêm sỉ này thật khiến tim cô đau, thịt cũng đau.

Cô cố ý chần chừ một chút, thấy Lâm Lang chả buồn chủ động rút thẻ ăn ra, đành đứng hẳn dậy, vừa bấm bụng rủa thầm vừa đi lấy đồ ăn. Sau đó, với toan tính báo thù cực kì xấu xa, cô đã chọn ngay cho hắn ta một phần thịt trắng hấp, trong miệng không ngớt rủa xả: “Ai bảo không chịu đưa tiền, ai bảo không chịu đưa tiền…”

Hờ hờ, tuy là món này có đắt hơn chút xíu, nhưng cứ nghĩ đến việc nhìn thấy Lâm Lang mặt mũi tiu nghỉu thì cũng coi như không phí tiền.

Quay về chỗ ngồi, cô cười tít mắt, đặt đĩa thức ăn trước mặt Lâm Lang, chuẩn bị hỉ hả nhìn trộm phản ứng của giám đốc Lâm trước món thịt hấp. Nhưng vẫn chưa nhìn được gì thì cô đã nghe phía sau có tiếng nói trầm trầm: “Ở đây vẫn còn chỗ chứ?”

Oa Oa quay đầu lại, lập tức bị Tổng giám đốc Lang mặt lạnh tanh dọa cho toàn thân run rẩy.

Như kiểu phụ nữ trốn chồng đi ngoại tình rồi bị bắt gặp, đương nhiên có biểu hiện chột dạ, Oa Oa không thể không lập tức lên tiếng giải thích: “Cái này, giám đốc Lâm, là…”

“Cô đi lấy cho tôi một suất cơm!”. Lang Hách Viễn chẳng thèm nhìn cô lấy một cái, thật là làm tổn thương sâu sắc lòng tự trọng của một thiếu nữ đương xuân.

“Vừa qua văn phòng tìm cậu, thư kí nói cậu xuống đây “thăm dân” nên tôi xuống đây luôn, hỏi xem việc lập kế hoạch bán hàng tiến hành đến đâu rồi”. Lang Hách Viễn không nề hà đứng bên bàn ăn, hai tay chống lên mặt bàn, dùng tốc độ nhanh nhất đi thẳng vào công việc, vẻ mặt nghiêm trọng, chân mày hơi nhướng lên.

“Thực ra, tôi nghĩ không nên chỉ cải cách về sản xuất, quan trọng nhất vẫn là mở rộng thị trường tiêu dùng, đặc biệt là vấn đề định giá cho sản phẩm mới”. Lâm Lang cũng ngay lập tức chỉnh đốn lại thái độ, nghiêm túc trả lời.

Một mình Oa Oa đứng bên cạnh, tiến thoái lưỡng nan, đắn đo hồi lâu mới thu hết can đảm, nhỏ giọng nói: “Tổng… Tổng giám đốc Lang…”

Trời đất, phải quẹt thẻ mua cơm cho Lâm Lang đã đủ khiến người ta phẫn nộ rồi, đường đường là một Tổng giám đốc như anh ta sao đến chút tự giác cũng không có chứ? Đáng ghét nhất là anh đẹp trai, anh không hề nói anh muốn ăn gì thì người ta làm sao biết được khẩu vị của anh, yêu cầu của anh thế nào chứ! Cần phải hiểu rằng một việc có độ khó khăn cao, cần kĩ xảo cao và cường độ cao như việc nịnh nọt rất dễ có biến chứng. Làm bạn với vua như chơi với hổ, nhỡ có ngày không may rơi vào miệng hổ, há chẳng phải là người tốt bị sét đánh hay sao?

“Chuyện gì?”. Lang Hách Viễn ngẩng đầu, giọng điệu uể oải, dù rằng anh không phản đối chuyện tình yêu nơi công sở, nhưng lần này Lâm Lang thật khiến người ta ngỡ ngàng. Cô bé này đã tròn hai mươi tuổi chưa không biết, sao hắn có thể nhẫn tâm ra tay chứ?

“Cái đó… Tổng giám đốc Lang, xin hỏi… anh muốn ăn gì ạ?”. Oa Oa thận trọng mở miệng, không đủ khí phách nên đành cố nén chuyện thẻ ăn xuống cổ.

Lang Hách Viễn liếc nhẹ một cái: “Tùy cô!”

“Cái đó, tôi… ờ, thực ra tôi thấy anh tự đi chọn có lẽ tốt hơn, hì hì…”. Oa Oa không khỏi tự xem thường thái độ khom lưng uốn gối, nịnh bợ kẻ giàu của mình, quanh đi quẩn lại vẫn không dám nói ra hai tiếng “thẻ ăn”.

“Không cần, tôi tin tài trí nhân viên tập đoàn Hoa Hạo chúng ta đều rất cao, một chuyện đơn giản như chọn cơm chắc chắn sẽ làm tốt”. Lang Hách Viễn chậm rãi nói. “Đương nhiên, nếu ngay đến việc chọn cơm, cô cũng không làm tốt thì tôi buộc phải nghi ngờ khả năng làm việc của cô.”

“#… *… $… %…”. Oa Oa trong bụng chửi rủa, sỉ vả Lang Hách Viễn hàng vạn lần, uất ức đi tới chỗ chọn đồ ăn.

Cô nhanh tay chọn luôn ba món: thịt rán, thịt kho, thịt xào chua ngọt, vừa ra sức gắp thức ăn vừa rủa thầm trong bụng: “Dám ức hiếp nhân viên này, đồ tư bản, mong sao độ cholesterol cao giết chết ngươi đi!”

Sau đấy, cô còn lấy thêm hai lạng cơm, chất đầy ụ vào đĩa rồi hớn hở, khệ nệ bê về bàn ăn, dịu dàng mỉm cười với Lang Hách Viễn còn đang chau mày suy nghĩ. “Tổng giám đốc Lang, cơm của anh đây ạ.”

Vừa ngước mắt nhìn lên, Lang Hách Viễn lập tức trông thấy cô khệ nệ bát bát đĩa đĩa, trên ụ cơm lung lay sắp đổ còn chất hàng đống thức ăn. Lâm Lang không kiềm chế nổi, đành đưa tay bịt miệng thật chặt mới không phá lên cười.

“Tổng giám đốc Lang, tôi không biết anh thích ăn gì, đây đều là những món đắt nhất trong nhà ăn chúng ta, mong anh sẽ thích”. Vốn dĩ Oa Oa còn muốn tức giận nhìn trân trân vào anh ta, cho anh ta có chút cảm giác xấu hổ, nhưng vừa đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của anh đẹp trai, trái tim nhỏ bé của cô đã chẳng còn chút khí phách nào, cứ đập binh binh loạn xạ.

“Không tồi”. Lang Hách Viễn mặt lạnh tanh, gật đầu ra hiệu cho cô ngồi xuống.

Khi Oa Oa đi lấy cơm, Lang Hách Viễn đã ngồi vào chỗ của cô. Nhìn đĩa thức ăn còn chưa ăn xong của mình, Oa Oa đành ngồi xuống bên cạnh. Khoảng cách quá gần, hơi thở đàn ông khiến đầu óc Oa Oa rối tung. Cô đặt đĩa đồ ăn trước mặt anh, bắt đầu dùng vũ lực để khống chế trái tim đang đập loạn xạ của mình bằng cách xiên lấy một con tôm nõn đã nguội ngắt, ủ rũ chầm chậm cho vào miệng nhai.

“Thức ăn nhiều quá”. Cô nghe có tiếng nói bên cạnh.

“Tôi cố tình đấy!”. Oa Oa chẳng nghĩ đến nơi đến chốn, buột miệng trả lời. Bỗng nhớ ra người đang nói chuyện với mình là ai, cô lập tức cứng đờ mấy giây rồi nhanh chóng quay sang, nở một nụ cười với Lang Hách Viễn. “Tổng giám đốc Lang, cả ngày anh bận trăm công nghìn việc, thật vất vả quá. Anh là ngọn đèn chỉ đường cho tập đoàn Hoa Hạo chúng ta, ăn nhiều một chút là điều đương nhiên rồi.”

Oa Oa thật muốn đâm đầu vào đĩa chết ngay cho rồi, sao đến cái miệng mà cô cũng không quản nổi thế này?

Advertisements

2 thoughts on “Trích đoạn 8 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s