Trích đoạn 10 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Cuối cùng, giữa bầu không khí càng lúc càng tĩnh mịch trong nhà ăn, Tổng giám đốc Lang mặt mũi tối sầm nhìn Dương Oa Oa đang ngồi bên cạnh, nắm chặt nắm đấm, cố gắng kiềm chế ý nghĩ tự mình tóm cổ cô ta ném ra ngoài cửa kính, sau đó đứng dậy, căm uất bỏ đi, không ngoảnh đầu lại.

Đương nhiên, cái tính từ “căm uất” ấy là do Lâm Lang sau khi tổng kết đã thêm vào.

Oa Oa thực sự chỉ muốn đâm đầu xuống nước chết cho rồi, bồn nước bên cạnh chính là một lựa chọn quá hoàn hảo. Cô thề với trời rằng bản thân cô tuyệt đối không phải một con ngốc, nhưng cứ lần nào gặp anh chàng đẹp trai ấy là y như rằng cô lại không tự chủ nổi mà gây ra toàn chuyện hỗn loạn, khiến người ta choáng váng thế này. Cô ai oán nhìn về phía Lâm Lang, mong có thể dùng ánh mắt để chứng minh cho anh ta thấy những lời vừa rồi thật ra chỉ là do bản thân nhất thời đi chệch quỹ đạo, mong anh có thể hiểu mà về giải thích lại với sếp.

Đương nhiên là kẻ phàm phu tục tử bình thường không thể nào hiểu nổi ngôn từ của ánh mắt rồi. Lâm Lang lắc lắc đầu. “Oa Oa, cô…”

Oa Oa ngậm miệng, uất hận nhìn sang mấy đồng nghiệp chắc chắn đang không ngừng suy đoán vì sao Tổng giám đốc căm uất ra đi. Thế là hết, những ngày tiếp theo của cô khó mà sống yên ổn. Cứ nghĩ đến việc mình ngay lập tức sẽ trở thành cô minh tinh Sơn Tây hay vị chủ nhiệm văn phòng đã rời đi, hoặc cô Linh Dương được lưu truyền lâu nay mà Oa Oa lại không khỏi đau lòng. Đương nhiên, tiền đề cho việc cô trở thành nữ chính trong mấy cái scandal này là sếp lớn vẫn có thể nhẫn nhịn mà không sa thải cô.

Hay là gọi một cú cho Cát Cát, hỏi xem dạo này, thầy hướng dẫn có còn mong nhớ mình sâu sắc nữa hay không nhỉ? Nếu thực sự bị đuổi việc, cô sẽ về đầu quân cho thầy, làm công việc nghiên cứu khoa học kiếm cái bằng sau tiến sĩ, việc này cũng đáng để suy xét đấy chứ! Nếu thực sự không được làm ở đây nữa thì cứ để cho cô, Dương Oa Oa, chết già trong mấy cái phòng thí nghiệm đấy!

Cuộc điện thoại thân tình của Oa Oa còn chưa gọi, tin đồn scandal cũng chưa cháy đến người cô thì trợ lí đặc biệt Toàn ở Tổng ban đã một lần nữa xuất hiện trước cửa phòng Hành chính, mỉm cười hỏi: “Xin hỏi, có cô Dương Oa Oa ở đây không?”

Biết rằng quãng đời nhân viên duy nhất trong kiếp này của cô đến đây là kết thúc, Dương Oa Oa trong lòng không khỏi kêu gào. Người ta nói bắt giặc phải bắt vua trước quả không sai, thà đắc tội với một vạn nhân viên cấp dưới chứ không thể đắc tội với một vị sếp cấp trên. Một người đã đắc tội với Tổng giám đốc Lang của công ty như cô mà không bị đuổi cổ, thử hỏi còn đâu là luân thường đạo lí trong Hoa Hạo? Giết một người, răn trăm người đương nhiên là cần thiết, thôi thì cứ xem cô như một ví dụ điển hình để đem ra huấn luyện nhân viên mới vậy.

Oa Oa đau khổ đứng dậy, âm thầm thu dọn đồ đạc của mình trên bàn làm việc: búp bê sứ be bé, cây xương rồng, khung ảnh có hình cô và Nám Nám, lọ kem dưỡng da tay, chai nước phun giữ ẩm, cả quyển tạp chí Next Magazine mới mua nữa…

Trợ lí đặc biệt Toàn mỉm cười nói: “Cô Dương, Tổng giám đốc Lang muốn cô thu dọn đồ đạc chuyển lên tầng hai mươi hai.”

“Ớ, tầng hai mươi hai?”. Oa Oa bất giác há hốc mồm. Thế là ý gì? Lẽ nào Tổng giám đốc thấy tha cho cô đi thế này vẫn chưa thể rửa hận, định bắt cô đến trước mắt mình, dùng ghế hổ, nước ớt hành hạ cô chăng?

Chị trưởng phòng Hành chính còn ngạc nhiên hơn cả cô, không giấu nổi giọng run run hỏi: “Trợ lí đặc biệt Toàn, ý cô là Oa Oa được điều động lên Tổng ban sao?”

Những nhân viên hiểu rõ nội tình đấu đá nhân sự trong nội bộ Hoa Hạo đều biết, trưởng phòng Hành chính từ lâu đã khao khát cuộc sống trên Tổng ban, kể cả chỉ lên làm chân trợ lí quèn cũng cam tâm tình nguyện, ai ngờ tổ vàng bay ra chim sẻ, lần này lại không phải chị ta, làm sao mà không ghen tị cho nổi?

“Không phải Tổng ban mà là trợ lí hành chính đặc biệt của Tổng giám đốc Lang”. Đối diện với sự mất kiểm soát của trưởng phòng Hành chính, trợ lí Toàn vẫn giữ nguyên nụ cười.

“Của riêng Tổng giám đốc? Trợ lí hành chính đặc biệt?”. Giọng nói run rẩy lần này là từ bạn nhỏ Oa Oa. Câu nói vừa rồi của trợ lí đặc biệt Toàn lại càng khiến cô khẳng định suy đoán của mình. Tổng giám đốc Lang quả nhiên là con người ân oán phân minh, có thù ắt phải báo rõ ràng là một trong những đặc điểm nổi bật của anh ta. Ra đi lần này e rằng lành ít dữ nhiều. Oa Oa đau khổ giật giật vạt áo của trợ lí đặc biệt Toàn: “Chị xinh đẹp ơi, xin hỏi, Tổng giám đốc liệu có đặc biệt dặn dò gì, bảo tôi có phải để lại lời trăn trối cho người nhà trước khi đi thi hành án hay không?”

 

Chương 5. GIAO CHIẾN

 

Oa Oa ngồi trong phòng tiếp khách rộng lớn, đang vùi đầu… gõ:

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Ý nàng là nàng bị treo cổ rồi?!

Siêu-mĩ-nữ (sầm sì mặt mày): Chị ơi, xin chị đấy, viết theo nét được không, là “điều lên” chứ không phải treo cổ[1].

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Viết theo nét với viết theo phiên âm về bản chất cũng giống nhau cả thôi, thế anh Tổng giám đốc “câu” nàng có đẹp trai không?

Siêu-mĩ-nữ: (lại sầm mặt):… là “điều”[2] ạ! Nàng muốn ta nói thật không? Ờ, thực ra là rất đẹp trai.

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Đẹp trai là tốt rồi, còn hơn người ta đây, nàng biết không, người ta dạo này bị một tên vô lại bám theo. Chết mất thôi! Mà cái tên đó lại còn giống Kim Thành Vũ nữa chứ!!!

Siêu-mĩ-nữ (biểu cảm phẫn nộ): Cát Cát, nàng là cái đồ khoe khoang đáng ghét, ai mà chả biết anh Kim Thành Vũ rất đẹp trai chứ!

Gần-đây-bị-bám-đuôi (làm bộ đáng thương): Thế nếu là Kim Thành Vũ làm nghề tổ chức đám cưới thì sao?

Siêu-mĩ-nữ: Chủ tịch đã từng dạy chúng ta rằng… Xem nào… Ờ, bất kể làm nghề gì cũng không thể làm lu mờ nổi sự thật là chú Kim đẹp trai được.

Gần-đây-bị-bám-đuôi: ~~>_<~~

Siêu-mĩ-nữ: Nghèo à?

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Không biết, người ta vừa đập vỡ xe của hắn.

Siêu-mĩ-nữ: Nàng muốn dùng nó làm bom nguyên tử à?

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Người ta muốn dùng hắn làm bom nguyên tử thì có (Cho một icon dao găm, chứng minh sự phẫn nộ trong lòng)

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Đúng rồi, nàng đã thấy ngón tay Tổng giám đốc đẹp trai nhà nàng chưa?

Siêu-mĩ-nữ: Nhìn ngón tay làm gì?

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Nghe nói ngón tay dài thì cái đó rất tuyệt.

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Nhưng xem ra đồ con nít như nàng không hiểu đâu…

Gần-đây-bị-bám-đuôi: ?????

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Oa Oa! Oa Oa?

Siêu-mĩ-nữ: Ta đây, ta đang nghĩ…

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Nghĩ cái gì?

Siêu-mĩ-nữ: Ta đang nghĩ xem có cách nào đo được ngón tay của Tổng giám đốc. À, mà có số liệu so sánh cụ thể không?

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Dương Oa Oa, nàng có chắc nàng hiểu ta đang định nói gì không đấy?

Siêu-mĩ-nữ: Đương nhiên là biết, ngón tay chứng tỏ khả năng…

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Wow, Dương Oa Oa, nàng kinh thật đấy! Mới đi làm có một tháng mà đã không-thuần-khiết thế rồi!

Siêu-mĩ-nữ: Ngón tay càng dài đếm tiền càng nhanh, vì thế ngón tay dài, tất nhiên là thể hiện năng lực kiếm tiền chứ còn gì nữa!

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Hự…

Siêu-mĩ-nữ: Nàng xem, lúc ta rót cà phê cho Tổng giám đốc, nhân tiện quan sát ngón tay thì thế nào? Lần trước, Lão Thần Rùa còn bảo khả năng ước lượng bằng mắt của ta rất chuẩn đấy! Nhưng một tháng nay không luyện rồi, ta sợ thị lực ta thoái hóa, hay là ta mang thước dây theo?

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Hự…

Siêu-mĩ-nữ: Cát Cát, nàng sao đấy?

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Người ta đang nghĩ, liệu có nên hỏi Lão Thần Rùa xem có thể giữ trước cho nàng một chỗ ở lớp sau tiến sĩ không.

Siêu-mĩ-nữ: ~~>_<~~

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Ngoài ra, nàng nhất định phải ghi nhớ, nhất định không được để người đó đập cho một trận nhừ tử rồi mới quay về, thuốc tím dự trữ nhà người ta dùng hết rồi!

Siêu-mĩ-nữ: Nàng…

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Còn nữa, nếu nàng bức Tổng giám đốc Hoa Hạo đến mức bỏ chạy, có khi tập đoàn Vũ Dương còn mời nàng đến làm cố vấn đặc biệt nữa đấy!

Siêu-mĩ-nữ (hai mắt sáng bừng): Cố vấn đặc biệt thì có được nghe chuyện tầm phào không?

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Bạn nhỏ búp bê Tây ạ, chẳng phải nàng chính là tin đồn hot nhất rồi sao?

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Thử hỏi trên đời này còn có ai trong một tháng có thể khiến Tổng giám đốc Hoa Hạo bỏ chạy đây? Phải nói là nàng quá khủng!

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Oa Oa, Oa Oa! Nàng lại đang suy nghĩ đấy à?

Siêu-mĩ-nữ: Không, sếp lớn kêu ta rót cà phê… Ta đang nghiên cứu cách nào khả thi nhất để đo ngón tay anh ta bằng mắt.

Gần-đây-bị-bám-đuôi (tối sầm mặt mũi): …

Siêu-mĩ-nữ: Xong, ta nghĩ ra rồi, nàng cứ đợi tin vui từ ta!

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Người ta nghĩ lại rồi, thực ra, tủ thuốc ở nhà vẫn còn mỡ bôi Hồng Mai Tố[3]

Siêu-mĩ-nữ: Nàng…

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Với cả nửa lọ xịt hôi chân…

Gần-đây-bị-bám-đuôi: A, người ta nhớ ra rồi, nàng cứ vô tư xông lên đi, nhà ta còn có Bạch dược Vân Nam[4] nữa…

Siêu-mĩ-nữ (Thành Cát Tư Hãn[5]): Vậy ta đi đây!

Ba phút sau…

Góc phải màn hình máy tính của Oa Oa nhấp nháy biểu tượng một con hồ ly nhỏ, đó là avatar mới nhất của Cát Cát.

Gần-đây-bị-bám-đuôi: Oa Oa, Oa Oa, đừng đi nữa! Lọ Bạch dược VânNam ấy quá hạn một năm rưỡi rồi!!!


[1] “Điều lên” và “treo cổ” có cách đọc và cách viết phiên âm giống nhau.

[2] “Câu” (trong câu nói trước của Gần-đây-bị-bám-đuôi) và “điều” có cách đọc và cách viết phiên âm giống nhau.

[3] Mỡ bôi Hồng Mai Tố: Thuốc bôi kháng khuẩn.

[4] Thuốc trắng VânNam: Trị tổn thương do té ngã.

[5] “Thành Cát Tư Hãn”: Mồ hôi đầm đìa, ‘hãn’ trong tiếng Hán có nghĩa là mồ hôi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s