Trích đoạn 6: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Gạt hết cánh hoa, tôi đóng chặt cánh cửa sổ lại, không muốn nhìn cảnh cánh hoa lê rơi đầy ngoài sân.

Nam Nhã Ý thấy không an tâm, đứng phía sau tôi, do dự một hồi rồi nói: “Nếu như … nếu như muội có thể quên đi cuộc tình này, hai tỷ muội mình đồng tâm, cùng hầu hạ hoàng thượng, cũng là một chuyện tốt …”

Đợi chờ rồi cũng hết tuổi xuân.

Bên ngoài cửa sổ, vẫn nhìn thấy những cánh hoa lê trắng như tuyết, phủ ngập cả bạc thềm đá xanh.

Xa gần văng vẳng tiếng hót của chim đỗ quyên tiễn xuân đi, không biết đã làm lỡ dở tuổi xuân của biết bao con người?

 

Sau khi ngôi vị hoàng hậu của Thẩm Phượng Nghi được quyết định chắc chắn, tất cả các vị thiên kim không được chọn đều trở thành mấy vị phi tần tương lai. Đương nhiên là trong việc này hàm chứa rất nhiều sách lược đắn đo của hoàng gia, đại đa số đều là con gái của trọng thần hoặc võ tướng. Nam Nhã Ý thân là con gái của thần tử phạm tội, chẳng thể nào tranh giành cùng với những người đó được, nhưng Đường Thiên Tiêu không định cứ để cho tỷ tỷ chịu uất ức như vậy. Ngài đã biến tỷ trở thành con gái của Lục đại tướng quân ở vùng biên ải, cầm theo bức họa đem nộp lên cho thái hậu.

Tôi cảm thấy hơi lo lắng bèn hỏi Nam Nhã Ý: “Liệu thái hậu có nhận ra tỷ tỷ không?”

Nam Nhã Ý liền lắc đầu nói: “Chắc là không có vấn đề gì đâu. Tỷ không phải cung nữ, phi tần trong hậu cung, mỗi lần nhập cung gặp hoàng thượng, nếu như thái hậu giá đáo, theo đúng lễ nghi, tỷ đều phải lui xuống. Huống hồ cung nữ hàng ngàn hàng vạn người, lại cách mấy năm trời, hình dáng cũng đã thay đổi đôi chút, làm sao mà thái hậu nhận ra tỷ được?”

Tôi mỉm cười khổ sở: “Nếu như đã nói tỷ là con gái của Lục đại tướng quân, phải chăng sẽ đưa tỷ về phủ nhà họ Lục? Cứ ở mãi trong cung thế này, để lộ sơ hở gì thì sao?”

Nam Nhã Ý không để ý, tiếp tục kết chiếc dây đeo ngọc bội màu vàng cam, khuôn mặt tỷ gần đây hân hoan, hạnh phúc hơn nhiều, khẽ mỉm cười nói: “Con gái của Lục đại tướng quân trong truyền thuyết đó, bây giờ vẫn còn đang ở quê nhà cơ. Nghe hoàng thượng nói sau khi chỉ ý sắc phong phi tần được ban xuống, sẽ để tỷ xuất cung rồi lên xe ngựa nhập cung là xong.”

Tôi biết rõ rằng khó khăn lắm tỷ tỷ mới quay trở về được bên cạnh Đường Thiên Tiêu, khoảng thời gian bên nhau vô cùng đáng quý, cũng không dám khuyên giải, nên đành ra ngoài, dặn dò hai cung nữ mà Đường Thiên Tiêu phái tới là Tẩm Nguyệt và Ngưng Sương phải cẩn trọng, không có việc gì thì đóng chặt cửa Tĩnh Nghi viện, không được gây chuyện thị phi, càng không nên ra ngoài nói chuyện phiếm.

Một vài ngày sau, trong cung bắt đầu đồn thổi câu chuyện về mỹ nhân dưới ánh trăng năm xưa mà hiện nay Đường Thiên Trọng đang khốn khổ tìm kiếm khắp nơi, đồng thời cũng thêm thắt vào đó không biết bao nhiêu tình tiết li kì khác. Câu chuyện đi xa điểm ban đầu nhất chính là, Khang hầu giữa đêm thâm nhập vào cung Nam Sở, sau khi bị phát giác đã tình cờ gặp được tiên tử hoa sen thổi sáo dưới ánh trăng, tiên tử thấy mến mộ nét anh tuấn đẹp trai của Khang hầu nên hất tay phẩy nhẹ, đánh lui hết quân địch, cùng với ngài bay đi muôn trùng vạn dặm. Khang hầu từ đó ngày nhớ đêm mong, chưa bao giờ quên được tiên tử …

Qua lời kể của Đường Thiên Tiêu, Nam Nhã Ý nghe được một bản gần sát với sự thực nhất. Ít ra thì Đường Thiên Tiêu có thể đoan chắc rằng người mà Đường Thiên Trọng gặp được chính là một cung nữ hoặc một nữ quan chưa thành hôn có địa vị khá cao trong cung của Đỗ thái hậu, dung mạo tuyệt trần, rất giỏi thổi sáo.

Lần này tôi còn chẳng muốn làm người đứng bên nhìn chuyện nhân tình nữa, bèn lén lui ra một nơi xa, để cho đôi tai mình được nghỉ ngơi.

 

Tính đến nay đã ba ngày liền Đường Thiên Tiêu không tới Tĩnh Nghi viện thăm hỏi, Nam Nhã Ý tỏ ra vô cùng buồn bã, chán nản. Đến tối liền thảo bỏ hết trâm ngọc trên đầu, trước lúc đi ngủ cầm một miếng ngọc ngây người ngắm nghía, rồi tựa vào thành giường hỏi tôi: “Thanh Vũ, muội nhìn chiếc dây đeo ngọc bội này trông có đẹp không?”

Ngọc bội cửu long long lanh, sáng rực là đồ vật mà lần trước Đường Thiên Tiêu để quên tại nơi này. Nam Nhã Ý thấy chiếc dây đeo ngọc bội quá tầm thường, nên đã kết một chiếc khác màu vàng cam có hình đôi uyên ương đùa vui dưới nước, đường kim mũi chỉ rất khéo, đôi uyên ương sinh động như thật, quả nhiên là tinh tế, tuyệt đẹp.

Tôi thưởng thức một hồi rồi mỉm cười nói: “Tỷ tỷ, tỷ đang hỏi muội chiếc dây này đẹp hay là đem thứ này treo bên người hoàng thượng có đẹp không?”

Nam Nhã Ý mỉm cười nói: “Có khác biệt sao?”

“Có chứ.” Tôi tiện thế đoạt lấy miếng ngọc bội đó, đặt nó lên phần eo của mình ngắm nghía. “Nếu như không định tặng nó cho hoàng thượng thì tặng cho muội đi, nhất định muội đeo sẽ đẹp hơn hoàng thượng nhiều.”

“Con nha đầu đáng ghét, muội cứ ở đó mà mơ đi.” Nam Nhã Ý xông tới, vừa mỉm cười cù tôi, vừa giành lại miếng ngọc bội nọ. Tôi rất sợ bị cù, bật cười lớn tiếng rồi cũng cù lại tỷ, nhìn thấy tỷ mỉm cười vui vẻ, không còn sầu muộn nữa, trong lòng cũng an tâm hơn rất nhiều.

Đúng lúc hai người chúng tôi đang chơi đùa vui vẻ nhất thì bên ngoài truyền vào tiếng gõ cửa, giọng nói thều thao vội vã cất lên: “Cô nương, cô nương, Nhã Ý cô nương, hoàng thượng giá đáo.”

Ngay sau đó phía ngoài lại truyền vào tiếng cười khẽ khàng của Đường Thiên Tiêu: “Hai nha đầu ngốc nghếch kia, chơi đùa với nhau vui quá nhỉ.”

Chúng tôi chưa bao giờ ngờ được rằng Đường Thiên Tiêu lại có thể ghé thăm vào lúc giữa đêm thế này, vậy nên đều vô cùng kinh ngạc.

Đương nhiên lúc này chẳng thể kịp chải đầu thay trang phục khác, thầm nghĩ, ngài chắc cũng chẳng so đó chuyện này. Bây giờ chúng tôi chỉ mặc trên người những trang phục đơn giản, tôi liền mở cửa ra, cúi đầu cháo: “Hoàng thượng, cuối cùng người cũng nhớ đến Nhã Ý tỷ tỷ rồi à?”

Đường Thiên Tiêu đỡ tôi đứng dậy, búng nhẹ một cái lên trán  tôi rồi cười nói: “Chỉ có nha đầu ngươi là biết nói chuyện thôi. Có bao giờ trẫm dám gạt tỷ tỷ của ngươi ra khỏi đầu cơ chứ?”

Lúc tôi lui sang một bên đứng, Đương Thiên Tiêu đưa đôi mắt đan phụng nhìn về phía tôi rồi tán tụng: “Không tệ đâu. Thản nào mà Nhã Ý thường xuyên nói với trẫm rằng ngươi trông còn xinh đẹp hơn nàng ấy. Quả nhiên là một đôi tỷ muội đẹp hơn hoa.”

Tôi đã chuẩn bị đi ngủ, đương nhiên là đã rửa sạch sẽ khuôn mặt, không còn bộ dạng tầm thường như mọi khi nữa. Nghe ngài nói vậy tôi chỉ cúi đầu xuống rồi lặng lẽ lùi sang một bên. Nam Nhã Ý mỉm cười đến nghênh tiếp: “Hoàng thượng nếu như người thích, hay là nạp luôn cả hai người bọn thiếp vào cung. Sau này nếu như hoàng thượng chán ghét cả hai người thiếp rồi thì tỷ muội bọn thiếp coi như cũng có thể nương tựa lẫn nhau, không phải chịu nỗi cô đơn vô tận trong chốn hậu cung này nữa.”

Đương Thiên Tiêu đang vô cùng cao hứng, nắm lấy bàn tay của Nam Nhã Ý rồi mỉm cười nói: “Trẫm còn lâu mới làm chuyện mất hứng như vậy đâu. Cô nhóc này đã quen biết trẫm lâu như vậy  mà vẫn chẳng chịu lộ rõ dung mạo tuyệt sắc, như thế đủ biết trong lòng từ lâu đã có ý trung nhân rồi. Chí ít là không hề đặt trẫm trong lòng. Cũng không biết được hai người học được chiêu này ở đâu ra? Trước kia sợ hoàng đế Nam Sở hiếp đáp hai người, bây giờ là sợ ai hiếp đáp đây?”

Nam Nhã Ý sớm đã quay trở lại với dung mạo mỹ miều, không còn bệnh tật yếu ớt khiến cho người khác chán ghét nữa, câu nói này của ngài hiển nhiên là trách tội tôi đã không tin tưởng ngài.

Nam Nhã Ý sợ ngài tức giận liền mỉm cười buộc miếng ngọc bội cửu long lên thắt lưng ngài, dịu dàng nói: “Hoàng thượng, lần này thì giữ ngọc bội cho kĩ nhé, đừng có để rơi khắp nơi thế.”

Đường Thiên Tiêu cúi đầu nhìn xuống, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên: “Là do nàng làm sao? Hơn hai năm nay, tay nghề càng ngày càng tinh xảo hơn đấy.”

Ngài vừa nói vừa ôm tỷ vào lòng, đôi mắt long lanh, thắm tình. Nam Nhã Ý thẹn thùng trước ánh mắt tình tứ của ngài, nét mặt nhanh chóng lấy lại vẻ hân hoan, đôi má ửng đỏ nhẹ đặt bên vai Đường Thiên Tiêu.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s