Trích đoạn 8: Kết hôn anh có dám không? Lục Nguyệt Mạc Ngôn

“Cậu đúng là buồn cười thật, cưới kiểu gì mà đến nỗi phải vào bệnh viện?”. Trần Lộ nhìn tôi, A Mông thì đang gọt hoa quả bên cạnh.

Giờ tôi mới cảm thấy đầu rất đau, họ bảo tôi bị sốt vi rút. “Còn tên khốn Ngụy Tử Lộ đâu?”. Tôi hỏi. Thù lớn chưa trả thì sao mà vui vẻ được?

“Thôi đi, em còn định làm gì nữa chứ? Đúng là thất đức, còn bắt người ta làm mai mối nữa!”. Lý Triển Bằng cười.

“Anh không biết thì đừng có phun ra những lời như thế, nếu muốn phun thì chạy vào nhà vệ sinh ấy!”. Trước giờ A Mông nói gì cũng rất ghê gớm, thật khiến người khác phải bực mình.

“Này, cô đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu nhé!”. Lý Triển Bằng lúc này cũng giống A Mông, trở nên ghê gớm hơn rồi.

“Được đằng chân lân đằng đầu thì sao? Muốn ăn đánh hả?”. A Mông vứt ngay quả táo đang gọt dở ra trước mặt tôi, chuẩn bị tiếp chiến.

“Đi ra, ra ngoài hết cho lão nương…!!!”. Thu chút sức lực còn lại trong người, tôi hét lên.

“Em không sao chứ?”. Cố Đại Hải nói khi đưa tôi về nhà.

“Không sao”. Tôi còn đang bận đếm tiền mừng, đó là “bồ nhí” của tôi mà.

“Không khát sao?”. Anh ấy nhìn tôi cười.

“Thôi, làm việc của anh đi, hình như có nhiều người không tới đó, em phải đếm kỹ mới được!”. Trên đầu còn đeo túi chườm, tay tôi vẫn tiếp tục đếm tiền.

“Hôm nay đúng là còn nhẹ tay với tên Ngụy Tử Lộ”. Tôi uống một ngụm nước. “À không, thực ra là chơi vẫn chưa vui lắm!”

“Em hiền hơn một chút đi!”. Anh ấy véo mũi tôi. Cố Đại Hải như phiên bản thứ hai của anh trai tôi vậy, lúc nào cũng muốn tôi kiềm chế lại.

Sau đám cưới, tôi phải nghỉ ngơi ba ngày mới khỏe lại. Cố Đại Hải hôm nào cũng nấu cơm cho tôi ăn rồi mới vội vội vàng vàng đi làm. Tôi thấy hơi có lỗi với anh nên quyết định sẽ tự tay nấu một bữa.

“Cho một chút muối!”. Tôi vừa nhìn sách dạy nấu ăn vừa mở tủ bếp.

“Muối là cái nào đây nhỉ?”. Tìm một hồi, tôi cũng thấy ba cái lọ. “Thôi, đành nếm thử vậy”. Tôi liền lấy một ít trong cái lọ đầu tiên cho vào mồm.

“Á á á… Đây là cái quái gì thế?”. Trong mồm tôi toàn là bột, hình như lọ đó là bột chua.

“Thôi được, thử lại, lần này chỉ lấy một tí thôi”. Tôi chép miệng, chuẩn bị lần thử nghiệm thứ hai. “Trời ạ, ghê quá, muối sao lại kinh khủng thế này chứ?”. Tôi vội vàng vặn vòi nước, ghé miệng vào rửa.

“Mang cho tôi một đĩa tôm bóc nõn, cải chíp xào nấm, à, thêm món thịt bò hầm và canh chua cay nữa!”. Tôi gọi điện thoại cho tiệm cơm gần đó. Bếp nhà tôi lúc này đã tanh bành cả rồi. Nếu cứ cố làm tiếp, chắc tôi khỏi ăn cơm tối luôn.

“Anh về rồi!”. Cố Đại Hải về nhà đúng lúc người đưa hàng vừa đi khỏi.

“Anh yêu, anh về rồi à?”. Tôi kéo ngay Cố Đại Hải sang phòng ăn, chứ nếu nhìn thấy nhà bếp, chắc anh ấy sẽ phát hoảng lên mất.

“Em nấu đấy à?”. Cố Đại Hải nhìn chăm chăm vào mấy đĩa thức ăn trên bàn.

“Hì, anh hỏi chuyện đó làm gì, mau ăn đi!”. Tôi vội vàng xới cho anh một bát cơm đầy.

“Em không cho anh đũa thì anh ăn bốc à?”. Cố Đại Hải bèn quay người, đi vào bếp. “Trời ơi, bếp của tôi!”. Một tiếng kêu rất thảm thiết từ trong đó vọng ra.

23.

Sáng thứ hai, cuộc sống tẻ nhạt bắt đầu trở lại, tôi phải đến cơ quan làm việc.

“Chà chà, Tiểu Ngư, sao lại tới đây?”. Bạch Phong là phóng viên nhóm bên cạnh, khuôn mặt trông rất khắc khổ, chúng tôi luôn gọi anh ấy là “xã hội cũ”, anh ta luôn tìm cách gây sự với tôi, nếu không phải vì tôi có “hậu phương” vững chắc thì có lẽ đã bị anh ta hại từ lâu rồi. “Tưởng em được gả vào nhà giàu rồi, cần gì phải đi làm nữa!”. Anh ta cười cợt.

“Biết làm sao được, ai bảo có nhiều người muốn được em phỏng vấn như vậy chứ! À, đúng rồi, cảm ơn anh lần trước đã giúp em sắp xếp tư liệu kỹ càng nhé!”.

“Tiểu Ngư, Tiểu Ngư, mau nói xem, tuần trăng mật thế nào hả?”. Trương Vi Vi là cô gái nhiều chuyện nhất nhóm tôi.

“Có đi đâu đâu, em bị ốm, sốt vi rút”. Tôi quẳng túi xách vào ngăn kéo.

“Tiểu Ngư, em lại đang bực anh chàng “xã hội cũ” đấy à?”. Anh Trần giờ mới đi trả máy móc về.

“Là do anh ta không biết tự lượng sức mình thôi”. Tôi pha cho anh Trần một tách trà ngon. “Anh thử xem, là trà em mới mua đấy!”

“Vẫn là em gái thương anh nhất!”. Tính cách anh Trần rất tốt, chúng tôi ai cũng quý anh ấy.

“Nhưng mà cái tên “xã hội cũ” đó thật đáng ghét, lần trước còn bảo sau khi em thành thiếu phu nhân rồi, sẽ không đi làm nữa, anh ta sẽ làm thay vị trí của em đấy!”.

Vi Vi bắt chước điệu bộ của anh ta: “Tôi nói cho mọi người biết, sau này Thẩm Ngư không đến nữa rồi, các người phải nghe lời tôi!”.

Buổi trưa, tôi vừa ăn trưa xong, đang chuẩn bị đi ngủ thì A Mông gọi điện thoại hỏi tôi đang ở đâu.

“Thế mà cũng hỏi, mình đang ở cơ quan chứ còn ở đâun nữa!”.

“Cậu còn đi làm làm gì nữa? Điên à?”. Chắc cô ấy cũng tưởng tôi đã ở nhà làm mợ chủ rồi.

“Cậu muốn gì thì nói mau lên!”

“Để mình tới đó gặp cậu, có chuyện lớn đấy, đợi tí nhé!”. Cô ấy nói một lèo rồi cúp máy.

Xem ra chiều nay tôi lại “được” nghe chuyện li hôn của họ rồi. Trưa phải ngủ thêm một tí mới được. Vừa mới đặt lưng xuống, Vi Vi đã bảo tôi ngoài cửa có người tìm, chẳng cần đoán cũng biết là A Mông, cô ấy có thói quen đến tận cửa mới gọi điện thoại mà.

“Bà chị ơi, lần sau đến rồi thì bảo luôn đi có phải hơn không?”. Tôi thấy A Mông xách một đống túi to túi nhỏ đi vào.

“Rót nước cho mình đi, mình sắp chết khát rồi đây!”. Cô ấy để hết đống đồ đó lên bàn làm việc của tôi. “Mình đã nhìn thấy anh trai cậu! Thẩm Lãng, anh ấy có bồ nhí đấy!”. A Mông nói liên thanh, bắn cả nước bọt vào mặt tôi.

“Bồ nhí?”. Tôi lôi máy ảnh ra, tìm bức ảnh ngày hôm đó. “Lại là cô này hả?”

“Đúng là cô ta!”. A Mông tu ừng ực cả cốc nước.

“Cậu vội vàng chạy đến đây để báo cho mình cái tin cũ xì này à?”. Chắc đầu óc A Mông có vấn đề rồi, mà cũng đúng thôi, việc li hôn đã làm cô ấy tốn biết bao thời gian và sức lực.

“Không phải!”. A Mông ném giày sang một bên.

“Đi giày vào đi, để người khác nhìn thấy xấu hổ lắm! Thế cậu đến đây làm gì?”

“Mình muốn nhờ cậu đưa cái này cho Lý Triển Bằng, dù gì thì cậu cũng phải làm phiên dịch cho anh ấy mà”. Cô ấy lôi ra một cái áo nam kiểu mới, giá 1380 tệ, tôi với Cố Đại Hải cũng mới đi xem cái áo này nhưng anh ấy mặc không đẹp.

“Sao việc gì cậu cũng biết thế hả?”. Tôi nghi ngờ cô ấy đã lắp máy nghe trộm lên người tôi.

Đối tác của Lý Triển Bằng đúng là khó khăn, phiền phức hơn hẳn mấy ông du khách mà tôi hay gặp, cái gì cũng muốn biết thật cụ thể, làm cho tên ngốc Lý Triển Bằng bị “quay” như chong chóng. Nếu vụ này không thành công, chắc anh ta sẽ bị hành đến chết.

“Cạn ly, cạn ly! Cảm ơn nhé, Tiểu Ngư!”. Xưa nay, Lý Triển Bằng có biệt danh “một ly đã đổ” nên thường chỉ dám uống bia, không hiểu sao giờ còn học đòi người ta cạn ly nữa.

“Thôi đi, dù sao cũng xong rồi, em tiện thể cầm luôn đồ tới cho anh đây này”. Tôi kéo cái túi từ gầm bàn lên.

“Oa, còn có quà cho anh nữa sao?”. Anh ấy vui mừng ra mặt.

“Anh mơ à? Là vợ anh mua cho anh đấy!”

“Là cô ấy hả?”. Lý Triển Bằng lập tức xịu mặt xuống như quả bóng bị xì hơi.

“Không có chuyện gì thì đừng gây chuyện nữa! Đang tốt đẹp như vậy, hai người cứ gây gổ với nhau làm gì?”. Tôi gắp một miếng thịt bò.

“Ai mà không muốn sống yên ổn cơ chứ? Nhưng bà xã nhà anh… mà thôi, ăn cơm đi, lát nữa anh đưa em về”. Triển Bằng bảo tôi.

Sau khi bọn họ kết hôn, tôi rất ít khi gặp Lý Triển Bằng nên lần này chúng tôi ăn rất lâu, vừa ăn vừa nói bao nhiêu chuyện, về A Mông, về Ngụy Tử Lộ, về tất cả những gì liên quan và cả không liên quan tới chúng tôi… Hình như tôi lại uống hơi nhiều rồi.

Sáng hôm sau, khi thức dậy, tôi đã thấy mình nằm trong nhà của tôi và Cố Đại Hải, tôi chẳng biết gọi như thế có đúng không nữa, nhưng thực sự thì trong lòng tôi, chỉ nơi có bố mẹ tôi và Thẩm Lãng mới được coi là nhà.

“Tiểu Ngư, em tỉnh chưa? Hôm qua em uống nhiều quá, về nhà còn khóc lóc nữa, lần sau đừng như thế nữa nhé!”. Cố Đại Hải từ trong bếp ngó đầu ra, anh ấy đang nấu mì thì phải.

“Có vẻ anh không đến nỗi vô dụng như anh Thẩm Lãng nhỉ?”. Tôi nhìn thấy một bàn đầy thức ăn, thật lòng khen.

“Em nhớ nhà hả?”. Anh ấy vừa lau bát vừa hỏi.

“Thế mà cũng hỏi!”. Lúc nãy, tôi cũng định lau bát, nhưng vừa động vào đã làm vỡ mất hai cái.

“Vậy thì lát nữa về nhà em, đến tối qua nhà anh!”

Trên đường đi, tôi cứ nhìn Cố Đại Hải mãi, anh ấy giống như anh trai thứ hai của tôi vậy, lúc nào cũng đối xử tốt với tôi, bao dung với tôi. Thậm chí khi tôi ra ngoài ăn cơm, uống rượu say sưa với người đàn ông khác, anh cũng không tức giận. Đúng là tôi đã kiếm được của quý rồi, sau này phải đối tốt với anh ấy, nếu không sẽ bị trời phạt mất.

Lúc về tới nhà, nhìn thấy tôi, mẹ tỏ ra rất vui, Thẩm Lãng cũng thế. Nhưng tôi vẫn cảm thấy không khí có vẻ kì lạ, hình như mọi người vừa cãi vã chuyện gì đó.

Tôi thấy An Nguyệt đang ngồi lau nước mắt trong phòng Thẩm Lãng.

“Chị không sao chứ?”. Tôi bước vào, đoán chắc Thẩm Lãng đã bị phát hiện chuyện có người khác, đúng là ngu ngốc mà!

“À, không sao. Tiểu Ngư về nhà rồi đó hả? Em muốn ăn gì không để chị đi mua?”. An Nguyệt lau nước mắt, làm như không có chuyện gì. Chị ấy giờ đã trở thành bảo mẫu của nhà tôi rồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s