Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần: C3 – P6

Sau khi biết tác dụng của những đồ tế nhị đó, người bình thường ít nhiều cũng cảm thấy ngại ngùng hoặc xấu hổ, nhưng phản ứng của anh vẫn cứ thản nhiên như không, lại còn dùng thái độ vô cùng khinh thường và trịch thượng mà nói với cô: “Giao phối có nhất định phải phức tạp như vậy không?”

Thật điên rồ! Cô làm sao mà biết được “giao phối” có phức tạp hay không? Cô đã bao giờ “giao phối” với ai đâu! Tại sao anh có thể nói về chuyện đó một cách không e dè như thế chứ? Chết tiệt, chỉ có anh ta mới thích hợp để dùng từ này thôi!

Nhưng nói gì thì nói, vẫn phải công nhận rằng anh quả là một đứa trẻ ham học hỏi, cầu tiến đến cực điểm (có điều, tên học sinh này quá đỗi lạnh lùng và thiếu lễ phép) còn Hàn Tú giống như một cô giáo cả ngày bị làm phiền bởi mười vạn câu hỏi tại sao. Cô những tưởng rằng mình sẽ phát điên phát khùng, nhưng đã mấy ngày trôi qua, cô vẫn sống khoẻ mạnh bình thường. Không chỉ vậy, gan cô đã to hơn một chút, không còn sợ anh như trước, tiếng hét càng lúc càng vang vọng, khẩu phần ăn nhiều lên, kiến thức cũng phong phú hơn trước kia nhiều lần. Tất cả những thành quả trên đương nhiên đều nhờ công lao của “người nào đó”.

Đã có lúc, Hàn Tú muốn đâm đầu vào tường mà chết quách đi cho xong. Nhưng rồi cô lại tự nhủ, thôi bỏ đi, dù gì, hắn cũng đã sống ở đây được vài ngày, cô cũng chịu đựng được mấy hôm rồi, nhẫn nhịn thêm một tháng nữa thì cũng chẳng có gì to tát hết. Từ trước đến giờ, khả năng nổi trội nhất của Hàn Tú không phải là nhẫn nhịn, nuốt hận vào lòng đó sao? Huống hồ tên đàn ông đáng ghét này ngoài việc tư duy có phần dị thường ra thì cử chỉ, hành động đều rất quy củ, khác hẳn và tốt hơn rất nhiều so với bốn năm trước.

Tóm lại, cả hai người họ đều coi nhau như không khí.

Hàn Tú đắn đo một lúc lâu mới nhấn nút hủy bức email vừa viết xong, từ bỏ ý định nói cho cô giáo Đỗ biết tình hình hiện tại của Đường Trạch Tề. Không chừng một tháng nữa, trí nhớ của anh sẽ hồi phục hoàn toàn, cuộc thử nghiệm quan trọng của cô giáo có lẽ cũng hoàn thành rồi, đến lúc ấy, nước giếng sẽ không phạm đến nước sông nữa, tất cả mọi người lại vui vẻ, hân hoan.

(4)

Hàn Tú nhìn đồng hồ trên màn hình máy tính, thời gian trôi nhanh thật, sắp đến giờ ăn tối rồi. Tắt máy xong, cô bước ra ngoài.

Tiểu Thất đang ngồi đọc sách trên chiếc ghế cạnh cửa sổ. Hàn Tú không ngờ đó lại là cuốn Luật kinh tế của Sam Sam (Cô ấy nói như đinh đóng cột rằng mình sẽ theo học ngành này, nhưng cuốn sách đó đã nằm yên trên giá sách nhà Hàn Tú mấy năm liền, phủ mấy lớp bụi dày rồi). Hàn Tú nhìn anh với vẻ tò mò không che giấu nổi.

Một tay giữ gáy sách, một tay nhẹ nhàng lật giở trang mới, biểu hiện chăm chú, chuyên tâm đó của Tiểu Thất khiến cho Hàn Tú tưởng rằng cả thế giới này dường như chỉ còn mỗi anh và cuốn sách. Mặt trời đang ngả dần về phía Tây, ánh nắng buổi chiều tà nghiêng nghiêng rọi vào trong phòng, chiếu lên khuôn mặt anh, hoàng hôn đỏ rực lan tỏa xung quanh anh, cảnh tượng vừa thực vừa ảo lúc này khiến Hàn Tú nghĩ tới mấy chữ “thần tiên nơi trần thế”. Nhưng ngay lập tức, cô lấy lại thần trí rồi nhanh chóng bước vào bếp, bắt đầu chuẩn bị bữa tối, có điều tủ lạnh đã trống rỗng, chẳng còn gì để nấu cả.

Nhắc tới chuyện ăn uống, Hàn Tú lại cảm thấy phiền muộn. Một phần vì không tinh thông việc bếp núc, một phần bởi cô rất ghét sau một ngày bận rộn lại phải mệt nhọc hồi lâu mới được dùng bữa nên gần như cả tháng, cô đều gọi thức ăn tới nhà. Có điều, “người nào đó” thà nửa đêm trở dậy, ăn vụng đồ ăn vặt của cô chứ nhất quyết không xơi thức ăn gọi sẵn. Ban đầu, Hàn Tú còn cho rằng anh đã ở nước ngoài một thời gian dài nên không quen ăn các món Trung Quốc, thế nhưng dần dần, cô nhận ra là cho dù đồ ăn do cô nấu có hình thức khó coi đến mức nào thì anh vẫn ăn rất nhiều.

Điều kì lạ là mỗi lần bắt gặp các gói đồ ăn vặt bị bóc ra mà chỉ vơi đi chút ít, cô không hề có cảm giác tức giận, chỉ thấy khó chịu như bị vật gì đó đè nặng trong tim… Thực ra, cô hoàn toàn có thể mắng nhiếc anh một cách thậm tệ, thích nói thế nào cũng được, nhưng cứ nhìn vào cuộc sống an nhàn, ngày ba bữa cơm như thần tiên giữa chốn trần gian của anh, cô lại rơi vào mâu thuẫn, mà đúng hơn là cô chẳng đủ nhẫn tâm để mắng anh nữa.

Sam Sam thường bảo: “Mình thực sự không thể hiểu nổi, tại sao trái tim của cậu lại cứng như đá, lạnh như băng vậy? Đến con chó, con mèo hay ăn mày gặp ở bên đường, cậu còn thương xót, vậy thì đúng ra cậu cũng chẳng thể nào mở mắt trừng trừng nhìn anh ấy chết đói chứ?”. Công bằng mà nói, không thể trách Hàn Tú có trái tim sắt đá được vì hàng ngày, cô đều gọi cơm cho anh, thế nhưng anh toàn gảy cơm, gạt thức ăn, chê này chê kia rồi xổ ra một tràng kiến thức y khoa mà cô chẳng hiểu gì cả. Những điều anh nói có lẽ không sai, nhưng nếu ngày nào cũng phải nghe các tiêu chuẩn dinh dưỡng đó thì người ta không phát điên mới lạ. Một lần, hai lần, ba lần thì OK, nhưng đến lần thứ tư thì cho dù cô có tốt tính đến đâu cũng không thể chịu nổi cái kiểu kén cá chọn canh của anh được. Lúc đầu, cô còn mặc kệ, không thèm để tâm đến chuyện ăn uống của anh, nhưng rồi cô nhận ra rằng từ hơn một tuần nay, anh chẳng ăn được một bữa cơm nào cho ra hồn. Làm cách nào mà một người đang bị thương nặng, hơn một tuần liền không ăn cơm, chỉ dựa vào nước và một số ít thức ăn vặt mà vẫn cầm cự được? Hàn Tú không biết nữa. Người ta thường nói, trái tim con người làm bằng thịt nên chắc chắn sẽ có lúc mềm yếu. Tuy rằng không cam tâm tình nguyện thu nhận anh nhưng thấy anh gầy đi một cách rõ rệt, cô không khỏi áy náy lương tâm, trái tim do vậy mà chẳng thể nào cứng rắn mãi được.

Cô bước ra khỏi nhà bếp, hét lớn: “Này, Đường Trạch Tề! Trong nhà không còn thức ăn gì cả, anh đi cùng tôi ra siêu thị mua đồ!”. Tên đàn ông này ngày ngày vô công rồi nghề ở nhà cô, không những tiêu tốn lương thực mà còn tốn điện tốn nước, hao hụt không khí, bắt hắn bỏ chút công sức, làm phu khuân vác đã là dễ dãi cho hắn lắm rồi.

Bây giờ, Tiểu Thất không còn như hồi đầu – không có chút phản ứng gì khi nghe cô gọi mình là Đường Trạch Tề nữa. Dần dần, anh cũng tiếp nhận cái tên xa lạ này, nhưng anh không thích lắm, anh đã quen với việc được giáo sư gọi là Tiểu Thất rồi. Anh ngước mắt lên nhìn Hàn Tú đang đứng cách đó vài mét rồi hỏi lại: “Supermarket hả?”. Anh đã nghe từ này trên ti vi.

Lại xổ tiếng Anh? Muốn ăn hiếp người không giỏi ngoại ngữ như cô sao?

“Anh có thể nói tiếng người nhiều hơn, nói tiếng ngoài hành tinh ít đi được không? Tôi nghe không hiểu”. Hàn Tú có cảm giác lúc này đầu mình đang bốc khói nghi ngút, quả thực, cô chịu không nổi khi anh cứ hơi một tí là đem tiếng Anh tiếng Em ra doạ cô.

“Không còn thức ăn nữa thì gọi đồ ăn sẵn đi”. Giọng Tiểu Thất trầm trầm, khuôn mặt lộ rõ vẻ nghi hoặc. “Sao lại phải nói với tôi?”

Trông thấy vẻ bình thản của anh, Hàn Tú nghẹn họng, không nói nên lời, một lúc sau mới hét lên: “Nhất định là đầu óc tôi cũng có vấn đề rồi nên mới định nấu cơm cho anh ăn. Đợi chút nữa tôi nấu cơm xong, mua cả đồ ăn vặt, anh có bản lĩnh thì đừng ăn nhé! Tốt nhất là thăng thiên thành tiên luôn đi, tôi chẳng thèm lo đến sự sống chết của anh nữa.”

Nói xong, cô quay ngoắt người, đi ra cửa thay giày, quyết định ra siêu thị một mình.

Tiểu Thất đặt sách xuống, nhìn theo dáng người mảnh dẻ, gầy guộc của Hàn Tú, vài giây sau, anh bỗng đứng dậy, nhanh chóng bước tới chỗ cô, giọng nói vẫn trầm trầm: “Cô định nấu cơm cho tôi ăn sao?”

Hàn Tú vừa lẩm bẩm nguyền rủa vừa thay giày, khi quay người lại, trông thấy thân hình cao lớn đang đứng chắn trước mặt, hồn vía của cô dường như biến đi đâu mất. Mắt trợn ngược, tay không ngừng vỗ vào lồng ngực, cô hổn hển: “Ôi trời ơi! Anh không thể bước đi mà phát ra tiếng động sao? Không nói chuyện một cách bình thường hơn được à? Sao anh cứ thích chơi trò đột ngột xuất hiện thế? Suýt chút nữa, tôi bị anh doạ cho đứng tim rồi.”

Khoé miệng Tiểu Thất khẽ nhếch lên, vài giây sau, anh chậm rãi nhắc lại câu nói lúc nãy: “Cô – định – làm – cơm – cho – tôi – ăn – sao?”

“Ừ”. Hàn Tú mím chặt môi, trả lời không chút nhiệt tình. Vừa nghe thấy có cơm ăn là anh ta chạy theo cô luôn sao, gã này không phải là heo đấy chứ?

“Có phải ở đó… có rất nhiều người không?”.  Tiểu Thất cúi đầu, ngập ngừng hỏi nhỏ.

Hàn Tú nhíu mày nhìn Tiểu Thất. Mái tóc rủ xuống trán, che khuất mắt bên phải của anh khiến cô không thể nhận biết được cảm xúc của anh lúc này, chỉ thấy đôi môi anh đang mím chặt lại.

Cô nhớ lại lúc anh kề dao vào cổ cô, yêu cầu cô phải dẫn tới một nơi an toàn, không có người. Phải chăng anh sợ nơi đông đúc? Hàn Tú nhướng mày, nói: “Đương nhiên là đông người rồi! Không đông người thì siêu thị còn mở làm gì chứ? Đóng cửa luôn cho xong.”

Tiểu Thất im lặng vài giây rồi nhẹ nhàng nói: “Đi thôi.”

Hàn Tú ngạc nhiên: “Không phải là anh sợ những nơi đông người sao?”

Tiểu Thất không trả lời.

Hàn Tú nói một cách nghiêm túc: “Anh càng sợ những nơi đông người thì lại càng phải thường xuyên đến chỗ đó. Anh không thể trốn tránh cả đời được, trước sau gì cũng phải đối mặt với nó. Tôi thực sự tò mò muốn biết, rốt cuộc anh đã làm chuyện xấu xa gì? Sao lại phải sợ hãi như thế chứ?”. Nói dứt lời, Hàn Tú mở cửa rồi đi ra ngoài.

Tiểu Thất vẫn không nói gì, im lặng suy ngẫm về những lời nói của Hàn Tú. Rồi anh sải bước theo cô, cuối cùng cũng ra khỏi căn nhà mà anh đã được an toàn và thảnh thơi hơn một tuần nay.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s