Trích đoạn 13 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Chương 6: SỬA XE

 

Tan làm về nhà, Oa Oa đều ngồi xe bus. Để giải thích cho hành động đó, cô nói nào là như thế vừa bảo vệ môi trường lại vừa rèn luyện thân thể, nhưng thực chất là vì ham vé xe bus rẻ, mỗi lần quẹt thẻ chỉ mất có bốn hào. Tuy nhiên, trước mặt đồng nghiệp, cô vẫn phải tỏ ra oai phong, lẫm liệt, bước ra khỏi cổng vẫn luôn chú ý quan sát bốn phía rồi mới vững dạ đi tiếp.

Ai quy định rằng trợ lí hành chính riêng xui xẻo của Tổng giám đốc là phải lái xe đi làm nào? Nghĩ xem, cô chỉ mới nhận chức được một tháng, nhưng khi cô phủ nhận khả năng mình lái xe đi làm vì lí do đó thì mọi người lại đồng loạt dùng ánh mắt dị thường khinh khỉnh nhìn cô: “Cậu đã theo Tổng giám đốc Lang một tháng mà vẫn chưa kiếm được cái QQ[1] sao?”

Tổng giám đốc Lang = QQ? Tổng giám đốc Lang = kẻ ném tiền qua cửa sổ? Tổng giám đốc Lang = cửa hàng 4S[2]?

Không có xe là khiến cả người lẫn thần đều phẫn nộ thế ư?

Haizzz… thật là…!

Vì vậy, cô đành lề mà lề mề đợi đến khi mọi người về hết mới ra khỏi công ty.

Ai ngờ nán lại lâu quá nên bị lỡ xe bus, Oa Oa run rẩy đứng trong cơn gió lạnh thấu xương, hết nghiêng bên này lại ngó bên kia, nhưng đã nửa tiếng rồi mà ngay đến cả tí tẹo khói xe cũng không thấy đâu.

Buổi tối mùa đông, đường phố vắng vẻ người xe qua lại. Cuối cùng chiếc xe bus cũng lù đù hiện ra ở phía cuối con đường. Đúng lúc đó, đột nhiên có một luồng sáng rọi vào chiếc áo lông vũ màu hồng phấn Oa Oa đang mặc, làm cô không thể không giơ tay lên che mắt.

Chiếc BMW X5 phanh két ngay bên cạnh cô.

Oa Oa lén nhìn chiếc xe rồi ước lượng khoảng cách đến biển dừng xe bus. Đỗ xe ở đây rõ ràng là làm loạn mà, lát nữa xe bus đến, cô lại phải chạy lên phía trước cho mà xem. Theo bản năng, cô tiến lên hai bước về phía biển dừng xe, liền nghe một giọng đàn ông trầm trầm vang lên: “Sao muộn thế này rồi mà vẫn chưa về nhà?”

Rất quen thuộc, rất thân thiết và cũng rất lạnh lùng.

Oa Oa kinh ngạc nhìn lại, phát hiện ra đó chính là chiếc xe của Lang Hách Viễn. Cửa xe hạ xuống một nửa, anh nhìn về phía cô trong ánh đèn mờ ảo, đã quá quen với khuôn mặt tê liệt này. Oa Oa lập tức mỉm cười theo phản xạ: “Tổng giám đốc, tôi làm thêm giờ.”

“Thêm giờ? Hôm nay không có cuộc họp nào, cô làm thêm cái gì?”. Lang Hách Viễn nhìn Oa Oa hai má đỏ ửng vì trời lạnh, ngây người trong giây lát rồi bảo: “Lên xe!”

Oa Oa nhìn chiếc xe bus đang chạy với tốc độ rùa bò về phía mình từ đằng xa, khảng khái từ chối yêu cầu vô lí của Lang Hách Viễn: “Tổng giám đốc, không cần đâu, xe bus đang ở ngay phía sau xe ngài rồi, nếu ngài không chắn đường nó, nửa tiếng sau là tôi có thể về đến nhà.”

Lang Hách Viễn nhíu mày. “Mau lên xe!”

“Cái đó… Thật ra, tôi ở lại phòng họp để “đục nước béo cò” thôi, xem một đống tin scandal rồi chơi Pikachu một lúc, thế nên Tổng giám đốc, ngài không phải áy náy vì tôi làm thêm giờ mà về muộn đâu ạ, tôi thật sự không cần tiền làm thêm giờ!”

Thà chết lạnh ngồi trên xe bus còn hơn là lên xe rồi bị Tổng giám đốc dọa cho chết khiếp. Trừ khi cô thật sự ngốc hết chỗ nói, còn không, trước tình cảnh này, chắc chắn sẽ tự biết lên xe nào mới là an toàn nhất.

Mấy lời tính toán thiệt hơn của Oa Oa còn chưa nói hết, Lang Hách Viễn đã rời khỏi ghế lái, mở cửa xe, đẩy cô vào ghế phụ rồi ngồi vào chỗ mình. Nghĩ cô không biết cài dây an toàn, anh còn tốt bụng nghiêng người sang cài cho cô.

Người ta bảo cáo chúc tết gà chẳng tốt lành gì, nhưng chưa thấy ai nói cáo cài dây an toàn cho gà thì sẽ ra sao.

Lúc này, Oa Oa chỉ có thể kinh hãi muôn phần, từ biệt chiếc xe bus đang tiến chậm rề rề qua kính chiếu hậu rồi căng thẳng cao độ, mở to hai mắt.

Sau giọng nói lãnh đạm của Lang Hách Viễn, khoảng cách giữa hai ngươi lại càng tăng gấp đôi: “Chơi Pikachu tăng ca?”

Oa Oa nhanh chóng ngượng ngập gật đầu. “Thực ra, đấy là sở thích lúc rảnh rỗi của tôi.”

Lang Hách Viễn khởi động xe, đánh tay lái ngoặt sang. “Chơi được bao nhiêu điểm?”

Oa Oa dùng ánh mắt kì quặc nhìn anh vài giây rồi run run nói: “Phá đảo.”

“Tất cả các trò Pikachu?”

Oa Oa nghĩ ngợi một lúc, sau đó ngại ngùng nói: “Cơ bản thì tôi đã từng chơi loại tuần hoàn không bao giờ kết thúc, nhưng đến cuối cùng thì ngủ quên mất.”

“Đầu óc cô đều dùng cả vào đó sao?”. Lang Hách Viễn liếc Oa Oa một cái, vặn to điều hòa lên.

Oa Oa gãi gãi đầu. “Giáo viên hướng dẫn của chúng tôi bảo luyện cái đó có thể nâng cao khả năng phản ứng nhanh, nhưng nó không hiệu quả lắm với tôi thì phải.”

Lang Hách Viễn hơi nhếch mép. Đâu chỉ không có hiệu quả, về căn bản, nó còn có khả năng làm tổn hại trí thông minh của cô nữa kia.

Thế nhưng, anh vẫn nói không một chút biểu cảm: “Hôm nào chúng ta đọ sức thử xem!”

“Á!!!”. Oa Oa không dám tin vào tai mình, vừa lắc đầu vừa dùng ánh mắt kinh ngạc đáp lại lời đề nghị của Lang Hách Viễn. Không thể nào, tuyệt đối không thể như thế chứ!

Lang Hách Viễn hoàn toàn không để ý đến sự phòng bị của của cô, thản nhiên nói tiếp: “Từ khi tốt nghiệp, chưa có ai chơi Pikachu thắng tôi cả.”

Phụt!!! Suýt chút nữa Oa Oa chết sặc vì tin giật gân kinh hoàng này ngay trong chiếc xe ấm áp của nhân vật chính. Ai mà ngờ được một Tổng giám đốc Lang thường ngày mặt tê liệt như thiếu dây thần kinh, hành sự kiên định như thần, nụ cười hiếm tựa kim cương đá quý này lại là một cao thủ Pikachu. Lẽ nào… lẽ nào anh làm thêm giờ đến tận lúc này cũng là vì đắm chìm trong Pikachu?

Tin tức kinh động này làm Oa Oa quên hết mọi sự cách biệt về thân phận giữa hai người, đưa tay vỗ vỗ vai anh: “Anh bạn nhỏ, thật không ngờ đấy!”

Lang Hách Viễn nhìn vuốt sói của cô đang đặt lên vai mình, ngao ngán mất vài giây rồi quay sang nhìn tấm kính chắn gió, tiếp tục lái xe.

Lúc này, Oa Oa mới nhớ ra người trước mặt mình không phải là Cát Cát, cũng không phải là Nám Nám mà là tên tư bản ăn thịt người không trừ cả xương. Cô lập tức thu móng vuốt về, bắt đầu múa lưỡi: “Thật không ngờ Tổng giám đốc Lang tài trí hơn người như thế, hành sự bí hiểm như thế, thực sự khiến thuộc hạ khâm phục, khâm phục.”


[1] Một nhãn hiệu xe thịnh hành ở Trung Quốc.

[2] Cửa hàng 4S: cửa hàng mua bán, sửa chữa và các loại dịch vụ khác liên quan đến ô tô.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s