Trích đoạn 3: Mối lương duyên trời đánh – Hoa Thanh Thần

“Á cái đầu mày! Cứu tôi với cái đầu mày! Chi cái đầu mày! Dám nói lão nương là tiểu màn thầu Vượng Tử? Vượng Tử cái đầu mày! Màn thầu làm tay của Đông Bắc to thì có tác dụng quái gì? Bán đắt tiền hơn màn thầu Vượng Tử trong siêu thị hay sao? Tên Dương Vỹ chết tiệt không biết đánh giá hàng hóa, ai bảo đi lăng nhăng! Còn con hồ li tinh này nữa, ai bảo mày đi mê hoặc đàn ông. Xem hôm nay lão nương sẽ xử lí hai đứa tiện nhân bỉ ổi chúng mày ra sao! Tiện nhân, tiện nhân, tiện nhân, tiện nhân …”

Viên Nhuận Chi hoàn toàn phẫn nộ, ngoài việc chụp hai đĩa mỳ Ý lên đầu của Dương Vỹ và con hồ li tinh không biết tên, cô còn chụp tất cả mọi đồ ăn thức uống trên bàn lên chính người bọn chúng. Lúc này cô không thể nào khống chế được cảm xúc, vẫn chưa thấy đã đời, tiện tay lấy luôn mấy chiếc đĩa của bàn kế bên chụp lên đầu. Sau đó lúc hứng khởi quá, thậm chí cô còn dùng cả đĩa mỳ của mấy bàn bên cạnh nữa, sau cùng suýt nữa đập tan luôn cả chiếc bàn.

Giám đốc và nhân viên phục vụ của nhà hàng nghe thấy tiếng cãi nhau liền chạy tới, nhưng cũng không tiến vào ngăn cản Viên Nhuận Chi làm loạn.

Viên Nhuận Chi tay cầm đĩa mỳ, thét lớn: “Các người đứng lại hết cho tôi! Mấy chiếc đĩa bị vỡ, lão nương sẽ đền bù hết! Không phải có 25 đồng hay sao? Ai mà dám xông vào đây ngăn cản, đừng trách mấy chiếc đĩa trong tay lão nương không có mắt!”

 

Người đời thường dạy, nhất thiết đừng chọc giận phụ nữ khi họ đang mất đi lí trí!

Giám đốc quản lí nhà hàng kéo mấy nhân viên phục vụ đứng gọn sang một bên, thản nhiên lên tiếng: “Khách hàng là thượng đế, thượng đế được hài lòng chính là thành công của chúng ta. Huống chi cô ấy lại đang giải quyết chuyện lăng nhăng tình cảm, cứ để cho cô ấy tận hứng đi! Ngày mai nhớ mua báo nhiều một chút, phí tuyên truyền quảng cáo tháng này coi như cũng tiết kiệm được nhiều. Còn nữa, nhớ ghi lại số lượng đĩa mà cô ấy đã đập vỡ, ngày mai thông báo cho bên nhập đồ, sau này chỉ mua nhãn hàng này thôi nhé!”

Nhân viên phục vụ: “ … ”

 

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, nhà hàng với không gian vô cùng lãng mạn, thanh nhã đã hỗn loạn, hoạt náo lạ thường.

Tất cả các khách hàng trong này đều quên hết mấy món ăn trên bàn, quay sang trông chờ, đón xem những tình tiết hấp dẫn sắp tới.

 

Dương Vỹ từ trước đến nay không bao giờ ngờ được một Viên Nhuận Chi tính tình hòa nhã khi tức giận còn hung dữ hơn cả Tôn nhị nương[1]. Anh chẳng còn tâm trí nào để tâm đến cô bạn gái vừa mới tán tỉnh nên ôm quả đầu nhầy nhụa toàn dầu mỡ, chạy ra khỏi nhà hàng mỳ Ý chẳng khác nào chạy loạn. “Hồ li tinh” quyến rũ kia cũng chẳng thèm gạt bỏ đống thức ăn bầy nhầy trên quần áo, nhân lúc nhân viên nhà hàng kéo lấy Viên Nhuận Chi, liền ôm mặt tập tễnh chạy ào ra khỏi.

 

Không biết bao nhiêu lâu sau, gió mưa bão táp cuối cùng cũng trôi qua, nhà hàng lại hồi phục lại không khí thanh tịnh như trước đó.

Tất cả mọi người đều đang cảm khái vì tiết tấu của vở kịch này diễn ra quá nhanh, thậm chí có người còn hét lớn: “Tại sao lại không tiếp tục đập nữa?”

“Người ta chạy mất rồi, còn đập gì nữa?”

Nhân viên phục vụ đang dọn dẹp chiến trường với tốc độ nhanh nhất, sau khi nghe thấy tiếng thét của khách hàng, người nào người nấy trợn mắt bực bội. Cho dù là khách hàng bồi thường đĩa vỡ, nhưng chính bọn họ mới là người cần phải dọn dẹp mảnh vỡ tung tóe khắp nơi.

Viên Nhuận Chi buồn chán ngồi lại chỗ cũ, nhìn thấy Tằng Tử Kiều bình thản như không ấn mấy nút điện thoại, cứ như thể chưa từng có bất cứ chuyện gì xảy ra vậy. Viên Nhuận Chi đưa lời oán thán: “Này, cậu đang làm cái gì thế? Người ta thất tình, bây giờ tâm trạng không vui chút nào …”

“Đợi đến khi nào cậu thất thân thì hãy đến than khóc với mình!” Tằng Tử Kiều vẫn bình thản như không, tiếp tục ấn di động. Kể từ khi quen biết Viên Nhuận Chi ở đại học đến bây giờ, con nha đầu này không biết đã bị bao nhiêu người đàn ông phản bội, cho nên đối với việc Viên Nhuận Chi thất tình, cô chẳng còn thấy lạ gì nữa, bình thản như không.

“Cậu đừng có vô tình như vậy có được không? Ít nhất cũng an ủi người ta một câu đi chứ!” Viên Nhuận Chi ôm mặt, không biết tại sao, muốn khóc mà chẳng thể nào khóc nổi.

Tằng Tử Kiều ngước mắt lên nhìn cô rồi nói: “Bây giờ mình đang ngồi tính giúp xem cậu đã đập vỡ bao nhiêu chiếc đĩa, sắp tới sẽ phải bồi thường bao nhiêu tiền. Mình cảm thấy an ủi cậu chi bằng tính toán phải bồi thường bao nhiêu tiền cho nhà hàng còn thực tế hơn”.

“Á! Cậu không nói mình suýt nữa quên mất!” Vừa nhắc tới bồi thường tiền, Viên Nhuận Chi lập tức quên ngay nỗi đau thất tình, ôm lấy ngực khẽ run run nói: “Hình như mình đã đập rất nhiều, mấy chiếc đĩa của những bàn kế bên cũng bị mình đập vỡ hết sạch thì phải. Hầy da, tại sao mình lại không kiềm chế được bản thân chứ?”

“Ừm, thấy cậu đập rất là hứng khởi”.


[1] Nhân vật nổi tiếng đanh đá trong Thủy Hử truyện, tên hiệu là Mẫu dạ xoa, một trong 72 Địa Sát Tinh của 108 anh hùng Lương Sơn Bạc.

One thought on “Trích đoạn 3: Mối lương duyên trời đánh – Hoa Thanh Thần

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s