Trích đoạn 9: Kết hôn anh có dám không? Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Lâm Sở gọi điện cho tôi, vừa mở mồm đã bảo mượn Cố Đại Hải một tuần.

“Này, anh ấy có phải là đồ chơi đâu mà muốn mượn là mượn hả? Cậu không đùa đấy chứ?”. Tôi bảo.

Lâm Sở là người có tính cách khá đặc biệt. “Không phải, mẹ mình… mẹ mình sắp đến thăm mình, làm thế nào bây giờ?”. Tôi nghe thấy đầu dây bên kia vọng lại tiếng nhạc ầm ĩ, chắc cô ấy đang ở trong phòng làm việc.

“Hả? Cái gì?”. Tôi chạy ra hành lang nhưng vẫn không nghe rõ Lâm Sở nói gì, đành phải tắt điện thoại đi, sau đó nhắn tin cho cô ấy: “Lát nữa mình sẽ tới chỗ làm của cậu.”

Đúng một rưỡi chiều, tôi tới chỗ làm của Lâm Sở. Cô ấy đã thuê một ngôi nhà mới, phía trên để ở, phía dưới thì làm việc.

“Lâm Sở!”. Tôi cẩn thận trèo lên cái cầu thang lộ thiên đáng sợ, đứng bên trên có thể nhìn rõ những thứ dưới chân mình. Thường thì chẳng ai dám vừa đi lên vừa nhìn xuống dưới cả, càng không dám đi nhanh như bay, trừ Lâm Sở. “Lâm Sở, mở cửa ra!”. Tôi nói. Bên trong vang lên tiếng nhạc rất to.

“Tôi nói rồi, cút đi, đừng đến tìm tôi nữa!”. Lâm Sở vừa hét vừa kéo cửa. “Hả? Là cậu à, vào đi!”

Nếu tôi không nhìn nhầm thì Lâm Sở đang mặc một cái áo sơ mi nhưng không cài cúc. Cô ấy rất ghét bị bó buộc nên chẳng thèm mặc đồ lót, thế nhưng vẫn chẳng có gì lộ ra cả. Cô ấy luôn tự hào về bộ ngực phẳng lì của mình, đó là chỗ phân biệt cô ấy với những người con gái khác.

“Trời đất, sao lại bí thế này hả?”. Tôi thấy trong nhà đầy khói thuốc.

“Mẹ mình ngày kia sẽ lên đây”. Lâm Sở vẫn tiếp tục hút thuốc.

“Nhưng mai Cố Đại Hải phải ra nước ngoài bàn chuyện làm ăn rồi, hai ngày nữa mới về, chắc không kịp đâu”. Tôi dựa vào ghế sô pha, đây là ghế Lâm Sở tự thiết kế, ngồi rất thoải mái.

Quê của Lâm Sở là một thị trấn nhỏ còn rất lạc hậu. Đừng nói đến chuyện đồng tính, chỉ riêng việc ngoại tình cũng chưa xảy ra bao giờ. Cứ cách vài năm, mẹ Lâm Sở lại lên thăm con gái một lần. Đây là việc mà cô ấy luôn thấy rất khổ sở, vì vừa phải tìm cách che giấu bạn gái lại vừa phải kiếm một anh chàng tới giả làm bạn trai. Trước đây, vai nam chính này luôn do Ngụy Tử Lộ đảm nhận, năm nay thì không được nữa rồi, chuyện tan vỡ giữa tôi và Ngụy Tử Lộ rõ ràng đã gây ra cho cô ấy một tổn thất đáng kể.

Suy đi tính lại, cuối cùng chúng tôi đã nghĩ ra được một cách, đó là giả vờ tuyển người mẫu để tìm một người có tố chất tốt một chút.

“Cậu thấy cách này liệu có ổn không?”

“Nếu không thì cậu đưa Ngụy Tử Lộ đến cho mình chắc?”. Lâm Sở đang lo bố trí lại phông nền. “Mình còn phải tìm lý do hợp lý để giải thích với mẹ chuyện chia tay với anh chàng cũ đây này!”

“Đừng có nhắc tới chuyện đó nữa!”. Tôi ngồi trên một đống rèm cửa, ăn sữa chua.

 

“Xin chào, xin cho hỏi đây có phải là công ty người mẫu không ạ?”. Bên ngoài cửa có tới mấy người.

“Ờ, vào đi!”. Lâm Sở đứng ở giữa phòng, trông như một ông chủ lớn vậy.

Nghề người mẫu cũng không dễ “xơi” chút nào. Theo như tôi biết, còn phải tùy vào ý tưởng mà chọn lựa cẩn thận, có lúc cần béo, có lúc cần gầy, còn phải chọn chiều cao, màu da, có khi đến cả màu móng tay cũng phải chọn thật kĩ.

“Người tiếp theo!”. Lâm Sở không ngừng cho mấy ứng viên đó “trượt vỏ chuối”, làm tôi chỉ nhìn thôi cũng thấy đau lòng. Như người lúc nãy đó, xinh đẹp quá đi chứ, chẳng khác gì con gái cả!

“Không được, mẹ mình chỉ thích người thật thà thôi, trông cậu ta như ăn trộm ấy”. Hình như mấy mĩ nam kia đều không lọt được vào mắt xanh của Lâm Sở.

“Thôi, chọn người này đi, người cuối cùng rồi đấy!”. Lâm Sở chọn lâu đến mức “ông bầu” cũng thấy chán rồi, tôi đành quyết định thay cô ấy. Người này có vẻ ngoài rất tuyệt. Cơ thể cường tráng, nước da ngăm đen.

“OK, cậu ở lại đi!”. Lâm Sở nhìn chàng trai. “Giờ nhiệm vụ đầu tiên của cậu là giả làm bạn trai để lừa mẹ tôi!”. Cô ấy tiến lên, kề vai bá cổ cậu chàng rồi nói.

Lúc được Lâm Sở đưa về nhà, tôi trông thấy Thẩm Lãng bước ra từ một chiếc ô tô, hình như là do một cô gái lái.

“Anh trai cậu cũng khá đấy nhỉ?”. Lâm Sở tỏ ra kích động hơn ai hết.

“Anh ấy như vậy không phải chỉ một hai ngày thôi đâu”. Tôi nhanh chóng xuống xe, bước vội tới chỗ Thẩm Lãng.

“Á!”. Nhìn thấy tôi, anh ấy giật mình, chân khuỵu cả xuống.

“Đừng lo, em chỉ muốn xem ai đưa anh về thôi!”. Tôi bóp vai anh ấy.

“Đợi một chút, đợi một chút, chân anh không đi nổi nữa rồi!”. Vẻ mặt đau khổ của anh ấy lúc này chắc không phải là giả vờ.

25.

Cuối tuần, Trần Lộ rủ tôi đi dạo phố nhưng tôi cảm thấy cô ấy còn có mục đích khác. Cô ấy đang tìm cách điều tra các số điện thoại gọi đến cho Dương Siêu. Có lẽ Trần Lộ muốn tới phòng giao dịch điện thoại lớn nhất ở Tây Đơn.

“Chính là số điện thoại này!”. Trần Lộ nhìn danh sách các số điện thoại gọi đến, khóc không ngừng.

“Sao hả? Số này á?”. Tôi cuống cả lên, cô ấy khóc đến nỗi mắt sưng vù rồi.

“Cậu nhìn đi, đây này!”. Cô ấy dùng bút chỉ cho tôi. “Chính là số điện thoại này, có ngày gọi đến bốn lần liền”.

“Cậu chắc chắn không nhầm chứ?”. Tôi kéo gần lại để xem.

“Đợi tí!”. Cô ấy lôi một quyển sổ từ trong túi ra, trên đó toàn là các số điện thoại. Nhắc đến chuyện này, Trần Lộ lại đắc ý, quyển sổ đó là do cô copy từ danh bạ điện thoại của Dương Siêu ra, hơn nữa, cô ấy còn điều tra cả số QQ[1] của Dương Siêu nữa. Tự mình không thể làm được nên Trần Lộ thuê hẳn hacker. Trong QQ của cô ấy, toàn là mấy chương trình truy tìm số, tìm mật mã, chuyên rình trộm, tìm tư liệu cá nhân gì gì đó… đúng là rất đầy đủ.

“Sao cậu không gọi tới số này hỏi xem sao?”

“Mình không dám nên mới gọi cậu tới, cậu gọi giúp mình đi!”. Vậy mà lúc tôi định gọi thì cô ấy lại tắt máy đi, lấy lý do là sợ hãi. “Thực ra các cậu không biết đâu, thật đấy, các cậu không hiểu được đâu”. Cô ấy thở dài, uống một hơi cạn cả cốc cà phê.

Trần Lộ và Dương Siêu đều đến từ nông thôn, có thể coi là bạn thanh mai trúc mã, thậm chí họ đã đính hôn ở quê rồi, chỉ chờ tốt nghiệp đại học là cưới.

Lúc mới lên đại học, tôi và A Mông mang theo hết túi lớn đến túi nhỏ, Ngụy Tử Lộ và Lý Triển Bằng trở thành hai nhân viên khuân vác bất đắc dĩ, chỉ nguyên quần bò của A Mông đã hơn 50 cái, lại còn chăn, tủ quần áo gì đó nữa. Trong khi đó, Trần Lộ chỉ mang theo vài bộ quần áo và mấy thứ đồ dùng cá nhân. Lúc ấy, phòng tôi có bốn người, rồi một người bỏ học đi nước ngoài, thế nên ba chúng tôi trở thành bạn thân của nhau.

Mỗi lần đi ăn cơm, tôi và A Mông toàn chọn bừa các món nhưng Trần Lộ thì phải nhìn tờ thực đơn rất lâu mới quyết định, chúng tôi biết cô ấy muốn chọn mấy món rẻ hơn.

Thành tích học tập của Trần Lộ luôn rất tốt. Mỗi lần đến kì thi, tôi và A Mông đều phải nhờ cô ấy kèm cặp mới qua được. Nhưng xã hội luôn không công bằng, tốt nghiệp xong, tôi tới làm ở tòa soạn, A Mông thì mở công ty riêng, còn Trần Lộ phải tự mình kiếm việc, cuối cùng cô ấy tới làm hướng dẫn viên cho một công ty du dịch ở địa phương, năm nào cũng thế, cứ đến mùa hè là cô ấy gầy và đen đi nhiều.

“Thực ra về quê cũng tốt, nhưng mình lại không muốn thế, lên thành phố để học là vì muốn thoát khỏi cái cảnh “bán mặt cho đất bán lưng cho trời”. Dương Siêu cũng vậy, cả hai chúng mình đều cố gắng phấn đấu vì sự nghiệp và tình yêu. Nhưng khi đã thành đạt trong sự nghiệp rồi, bọn mình lại trở nên lạnh nhạt với nhau, có lúc nằm trên giường mà anh ấy chẳng động tới mình. Lúc bận rộn thì có khi cả tuần chẳng gặp nhau lấy một lần. Nếu sớm biết sẽ thế này… càng có tiền càng cô đơn, thà mình về quê làm ruộng còn hơn…”. Cô ấy vừa khóc lóc vừa nói, sau đó đi ngay vào nhà vệ sinh để trang điểm lại.


[1] Tương đương với Yahoo.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s