Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần: C4 – P1

Chương 4

Ranh giới giữa thiên tài và kẻ ngốc thật ra rất mong manh

(1)

Hai người đi xuống dưới nhà, một trước một sau, hoàn toàn im lặng.

Hàn Tú đút hai tay vào túi quần soóc bò, loẹt quẹt dép lê, lắc lư thân mình, bước đi một cách nghênh ngang.

Còn Tiểu Thất, từ lúc ra khỏi toà nhà, anh cứ cúi đầu đi thẳng, chưa thể thích ứng với cuộc sống bên ngoài được. Ánh nắng buổi chiều tà chiếu lên người khiến anh thấy bỏng rát toàn thân, bị bủa vây bởi không khí oi bức, người anh lập tức toát mồ hôi. Tuy rằng không mấy dễ chịu, nhưng so với việc ở trong phòng thí nghiệm với nhiệt độ mát mẻ quanh năm và bị vô số các thiết bị cắm vào người, anh vẫn thích cảm giác chân thực và sống động này hơn.

Dòng người tấp nập qua lại xung quanh cùng những âm thanh ồn ào, huyên náo khiến Tiểu Thất không thể chịu nổi, cảm thấy trái tim trong lồng ngực mình đang đập dữ dội. Nắm chặt bàn tay, anh nhanh chóng bước về phía trước, theo sát Hàn Tú.

“Chà, Hàn Tú à, lâu lắm mới được gặp cháu đấy”. Từ phía xa, một bà thím cất tiếng.

Hàn Tú gật đầu trả lời: “Vâng ạ, dạo này cháu mệt quá nên phải tranh thủ nghỉ ngơi ít hôm, mấy chuyện trong công ty cháu giao phó hết cho nhân viên rồi ạ.”

Một bà cô khác lại bước tới góp chuyện: “Này, Hàn Tú, cháu đang cùng bạn trai đi đâu đấy?”. Giọng nói vừa to vừa vang của người phụ nữ này khiến ánh mắt của mọi người xung quanh đều đổ dồn về phía Hàn Tú.

Bạn trai? Bạn trai nào chứ?

Đừng nói thím ấy đang ám chỉ Đường Trạch Tề đấy nhé!

Hàn Tú bỗng đứng sững người lại. Khi đó, Tiểu Thất vẫn đang cắm cúi bước theo sau nên không chú ý, đâm sầm vào người cô. Còn sững sờ vì hai chữ “bạn trai”, chưa kịp lấy lại hồn phách nên Hàn Tú không chống đỡ kịp, lao ngay về phía trước. Cô đang lo là sẽ ngã theo tư thế “bò ăn cỏ”, nhưng chỉ trong giây lát, Tiểu Thất đã nắm được khuỷu tay cô, kéo Hàn Tú ngã vào lòng mình.

Nằm gọn trong vòng tay của Tiểu Thất, Hàn Tú ngây người nhìn một màu xanh lá cây bao trùm trước mặt, đầu óc ong ong, thân thể cứng đờ, chẳng biết phải làm gì tiếp theo nữa.

“Chị này, có vẻ như gần đây, đường sá trong thành phố hay bị đào bới nên không bằng phẳng chút nào thì phải.”

“Đúng thế, chúng ta già rồi, xương cốt dễ gãy, lại chẳng có ai đỡ, chắc chắn phải nhìn đường cho thật kĩ.”

Hai bà thím che miệng cười, bước tới gần Hàn Tú, cùng nhau tung hứng. Hàn Tú hoảng hốt, vội đẩy Tiểu Thất ra.

Thấy thế, hai người đó lại nhanh nhảu nói: “Ây da, Hàn Tú, cháu không phải ngại ngùng gì đâu! Giữa thanh thiên bạch nhật thế này, đừng nói là nam nữ ôm nhau, ngay cả mấy đôi nam nam hay nữ nữ tình tứ, mắt qua mày lại, hai bà già này cũng gặp cả rồi, chẳng có chuyện gì to tát cả. Cháu đừng quá thẹn thùng!”

“Hàn Tú à, cậu thanh niên này đẹp trai đấy, mũi thanh mắt sáng, còn biết quan tâm đến cháu nữa chứ. Thôi, không làm phiền hai đứa nữa, hai thím đi đây.”

Dù đã đẩy Tiểu Thất ra nhưng khi nghe hai bà thím kia nói thế, Hàn Tú không biết giấu mặt vào đâu cho đỡ ngượng.

Cái gì mà giữa thanh thiên bạch nhật nam nữ ôm nhau tình tứ chứ? Rõ ràng là anh va vào người cô, đương nhiên phải đỡ cô rồi! Có điều tên đàn ông khốn kiếp này đỡ cô không đúng cách, chắc hẳn là hắn nhân cơ hội đó mà giở trò đấy! Tại hắn mà cô bị như thế này, lại còn khuôn mặt “khuynh quốc khuynh thành, hại nước hại dân” của hắn nữa, nó có đáng để người khác phải khen hết lời như vậy không?

“Đường thì rộng, sao anh không đi sang một bên, cứ bám theo sau lưng tôi làm gì thế? Tôi bị anh đâm cho đau điếng cả người đấy!”. Cô phẫn nộ lườm anh, nghiến răng nghiến lợi nói rồi quay mặt đi, lẩm bẩm: “Thật là mất mặt!”

Tiểu Thất nhíu mày, không ngừng quan sát xung quanh, rất nhiều người đang nhìn anh và Hàn Tú. Bọn họ vừa cười vừa thì thầm to nhỏ, biểu hiện trên mặt họ không hề có vẻ ác ý, chỉ đơn thuần là cảm thấy buồn cười mà thôi. Anh quay lại nhìn Hàn Tú, nhếch miệng nói, mặt không chút biểu cảm: “Mặt của cô không phải vẫn ở trên cổ cô sao?”

Hàn Tú vỗ vỗ lên trán, trông cô như thể đang tự lấy đá đập vào đầu mình. Đúng là “ông nói gà, bà nói vịt”, thật chẳng khác nào đối thoại với người đến từ hành tinh khác!

“Địa cầu quá nguy hiểm, anh tắm rửa sạch sẽ rồi bay về sao Hoả đi!”. Hàn Tú chỉ nói mỗi thế rồi quay người, bước về phía siêu thị.

Tiểu Thất lại cau mày. Giáo sư Trương đã từng nói, với trình độ khoa học kĩ thuật hiện nay, con người vẫn chưa lên được sao Hoả, vậy thì từ lúc nào, người ta có thể bay tới hành tinh đó bằng cách “tắm rửa sạch sẽ”? Anh thực sự không biết chuyện này. Không những thế, anh còn chẳng thể hiểu nổi vì sao người phụ nữ đang đi thoăn thoắt phía trước lại sáng mưa, trưa nắng, chiều nồm, tâm trạng thất thường, thay đổi nhanh đến chóng mặt như vậy.

Anh đút tay vào túi quần soóc, ước lượng bằng mắt khoảng cách với Hàn Tú rồi dịch sang bên trái hai mươi phân, sau đó mới bước theo cô.

Dần dần, Tiểu Thất đã có đủ dũng khí để ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía trước. Những người mà anh bắt gặp trên đường bây giờ khác hẳn với lúc anh mới trốn ra khỏi phòng thí nghiệm, tuy có rất nhiều cô gái vừa nhìn anh vừa thì thào, chỉ trỏ nhưng họ đều cười một cách nồng hậu chứ không hoảng hốt, khiếp đảm như những gì anh đã chứng kiến vào một tuần trước đây. Họ không hề gây cho anh bất cứ cảm giác uy hiếp nào hết. Hòn đá đè chặt trong lòng anh cuối cùng cũng được nhấc lên, gánh nặng trên vai đã được gỡ bỏ đi ít nhiều.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s