Trích đoạn 24: Bảo vật giang hồ – Tô Tố

Mò mẫm tiến về phía trước…

Mò mẫm tiến về phía trước…

“Cô đừng có bò nữa!”. Giọng nói của thiếu niên áo đen vọng lại từ phía xa. “Cô nằm yên trên mặt đất đi, đừng có động đậy! Nó không nhìn rõ cô đâu.”

Ngũ Thập Lang ngoan ngoãn dán mặt lên đất, giả bộ chết.

Bị mất mục tiêu săn đuổi, con quái thú đó rú lên một tiếng, loạng choạng lần mò tứ phía tìm tung tích của Ngũ Thập Lang, hết tiến lên rồi lại lùi xuống.

Ngũ Thập Lang nhoài người trên mặt đất, mồ hôi tuôn như mưa, không dám động đậy gì hết.

Con quái thú càng lúc càng tiến lại gần, bàn chân đệm thịt giẫm lên đám lá trúc tạo nên những tiếng sột sà sột soạt, mỗi một tiếng động phát ra đều khiến cho Ngũ Thập Lang căng thẳng như vừa chết đi sống lại.

Tiếng chân ngày càng gần… càng lúc càng gần thêm… gần tới mức sắp sửa chạm sát vào cơ thể cô…

Ngũ Thập Lang lia mắt nhìn xung quanh, thấy quái thú sắp giẫm lên chân mình rồi mà thiếu hiệp áo đen vẫn chẳng hề có ý định rút đao tương trợ, cô không khỏi nhụt chí. Đột nhiên, cô nhổm người dậy khỏi mặt đất, vừa bò vừa lăn về phía chàng.

Định đùa giỡn sao, giả chết đến mức chết thật, làm gì có đạo lí này chứ?

Nhìn thấy Ngũ Thập Lang lăn lông lốc về phía mình, thiếu hiệp áo đen hoàn toàn suy sụp. Kế hoạch định sẵn trong đầu chàng nãy giờ cuối cùng thành ra công toi rồi.

Vốn dĩ chàng dự định, khi Tiêu Ngũ Thập Lang nằm bò trên đất, thu hút quá nửa sự chú ý của con mãnh thú, chàng có thể nhân lúc nó không phòng thủ mà tấn công. Loại quái thú này bản tính vô cùng thận trọng, bảy phần thú tính ba phần thông minh, cho nên, dù không phải là loài quái thú mạnh nhất nhưng chắc chắn nó thuộc loại khó đưa vào chỗ chết nhất. Chẳng qua là bản thân chàng có khinh công ảo diệu, kiếm thuật tinh tế đôi chút nên chàng mới có thể tự tin rằng mình sẽ đánh bại được nó.

Tuy nhiên, hành động đột ngột của Ngũ Thập Lang vô hình trung đã phá hỏng hoàn toàn kế hoạch của chàng.

Thiếu hiệp áo đen lửa giận bùng cháy trong tim. Kể từ khi cô ta xuất hiện, mọi chuyện đều thành công thì ít mà thất bại thì nhiều. Cảm giác bất lực khiến chàng ngao ngán than thở, kiếp này thôi cũng đành vậy, khắc tinh đã xuất hiện rồi còn đâu.

“Cứu mạng với!”. Ngũ Thập Lang bắt đầu chạy, dáng vẻ vận hết sức lực, nhưng vừa chạy được hai bước đã ngồi sụp xuống. Con mãnh thú bay vụt qua đầu cô, bởi vì dùng sức quá lớn nên nó lao thẳng về chỗ cách đó vài chục bước mới có thể dừng lại được, ánh mắt đỏ rực thêm vào phần, cho thấy rõ đã bị Ngũ Thập Lang chọc giận đến mức đỉnh điểm.

“Huynh có cứu ta không vậy… đại ca…”. Quá đỗi kinh hãi nên tay chân Ngũ Thập Lang đều mềm nhũn như bún, run rẩy mãi không thôi, chẳng thể nào đứng dậy nổi, nhìn thấy thiếu hiệp áo đen ngạo nghễ đứng trước rừng trúc, vẫn đứng im như tượng, không hề động đậy, cô không kìm được tức giận mà hét lớn.

Đầu phừng phừng lửa hận, cầm ngay chiếc giày vải dưới chân, cô nghiến răng nghiến lợi ném thẳng về phía thiếu hiệp áo đen đang đứng vững như Thái Sơn, mặt lặng tựa nước hồ thu.

Chiếc giày đó đương nhiên không thể ném trúng thiếu niên áo đen, nhưng đã hoàn toàn thành công trong việc nâng nộ khí của chàng lên một tầng cao mới.

Thế nên lúc này, Ngũ Thập Lang phải đối diện với khí thế bừng bừng lửa hận của một người một thú, chết lặng tại chỗ, chẳng khác nào một hòn đá vô hồn, cứng đờ.

Con mãnh thú thở dốc, ra sức mài móng vuốt lên mặt đất, dáng vẻ như thể bất cứ lúc nào cũng có thể xông tới.

Còn thiếu niên áo đen thì tra thanh kiếm đã rút ra vào vỏ rồi ngẩng đầu thưởng ngoạn ánh trăng, tỏ ý như chuyện chẳng liên quan gì đến mình cả.

Nước mắt của Ngũ Thập Lang lập tức tuôn trào, đầm đìa hai bên má.

Xem tình hình này, chắc hắn định thấy chết không cứu đây mà!

Từng giây từng phút chậm chạp trôi qua, cục diện kiềng ba chân vẫn không hề thay đổi. Ngũ Thập Lang cứ ngồi đơ ra đó, ôm đầu trầm tư.

Mái tóc óng mượt đã bị cô vò rối tung rối mù như tổ quạ.

Dường như không còn chút nhẫn nại nào nữa, con mãnh thú cong thân lên, đôi mắt sáng rực nhìn về phía Ngũ Thập Lang, báo trước rằng nó sắp sửa hành động.

“Cứu mạng với! Đại hiệp!”. Thấy con mãnh thú chuẩn bị xuất kích, Ngũ Thập Lang sợ hãi đến mức lời nói lộn xộn.

Chàng trai áo đen nheo nheo đôi mắt, mặt vẫn không hề đổi sắc, lạnh lùng tựa băng, nhưng thanh kiếm đã từ từ được rút ra khỏi bao, chuẩn bị ra tay ứng cứu.

“Ta xin đảm bảo…”. Nhìn thấy thiếu hiệp áo đen chậm rãi rút kiếm ra, Ngũ Thập Lang hét toáng lên, hứng khởi tới mức múa may quay cuồng. “… nếu huynh cứu ta, ta sẽ lấy thân đền đáp, cho phép huynh được đến nhà ta ở rể.”

“Xoạch!”, thanh kiếm vừa được rút ra bị đút vào ngay lập tức, khóe miệng thiếu hiệp áo đen khẽ co giật, rồi chàng lại ngẩng đầu, tiếp tục thưởng ngoạn ánh trăng, hoa lá và mùi hương đầu thu.

Ngũ Thập Lang lại nước mắt đầm đìa, nhất thời cứng họng. Trong phút bất cẩn, cô đã hét ra tâm nguyện của mình, lần này thật là quá mất mặt. Nhưng mất mặt là chuyện nhỏ, điều quan trọng là tính mạng của cô e rằng khó mà giữ được.

Quái thú mài vuốt lần cuối rồi phóng vút lên khỏi mặt đất, miệng thốt ra những tiếng gầm gừ đáng sợ.

Ngũ Thập Lang bỗng đứng bật dậy, chạy thục mạng về phía con mãnh thú, mới được có vài bước, tốc độ của cô đã nhanh chóng giảm xuống. Đang bay trên không trung, thấy thế, con thú lặng lẽ thu móng lại, đắc ý hạ xuống mặt đất, chỉ chờ vồ lấy Ngũ Thập Lang.

Đáng tiếc là cấu tạo đại não của Ngũ Thập Lang hoàn toàn khác thường, vượt ngoài tầm dự liệu của nó…

Chạy đến gần chỗ con thú, cô đột nhiên quay vút người ra sau rồi chạy như bay về hướng thiếu hiệp áo đen, vừa chạy vừa lệ nhòa khóe mắt, hét lớn: “Ta nói này… hay là… đổi lại, ta sẽ đến nhà huynh làm dâu…”

“…”

Khuôn mặt đỏ lựng như quả cà chua, cuối cùng thiếu hiệp áo đen cũng rút kiếm ra, có điều lần này, thanh kiếm của chàng chỉ thẳng về phía Ngũ Thập Lang.

Thanh kiếm trong tay thiếu hiệp rung lên bần bật, hiển nhiên không phải vì sợ hãi…

Đỉnh điểm của tức giận chính là không còn gì để nói…

Ngũ Thập Lang phớt lờ bảo kiếm, lại phi thân ra, định ôm lấy chàng, làm kiếp tầm gửi thêm lần nữa, chỉ tiếc là thiếu hiệp áo đen đến giờ vẫn kinh hãi, ghi nhớ như in sự việc trước đó nên nhanh chóng tránh sang một bên rồi lạnh lùng quay đi.

Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, con quái thú kia đã kịp điều chỉnh lại vị trí, tiếp tục xông tới tấn công.

“Mượn kiếm của huynh dùng một lát!”

Cầu người không bằng cầu mình, Ngũ Thập Lang cuối cùng cũng từ bỏ ý định nhờ cậy thiếu hiệp áo đen trợ giúp, nhanh chóng đưa tay ra rút thanh kiếm xanh diễm lệ, thanh tú đang buộc sau lưng chàng. Cô chẳng suy nghĩ gì, nhanh chóng cầm kiếm chọc thẳng vào mắt quái thú.

Vốn dĩ trước đó, khi quay lưng lại phía cô, thiếu hiệp áo đen đã rút thanh kiếm Hùng Thanh ra và nắm chắc trong tay, sẵn sàng tương trợ. Chàng quay lưng lại chỉ vì muốn dọa Ngũ Thập Lang một trận để cảnh cáo cô bởi những hành động ngớ ngẩn khi nãy mà thôi.

Song kết quả thì ngược lại, thành ra chàng đã hù dọa chính bản thân mình.

Thanh kiếm Thư Thanh (linh khí tượng trưng cho nữ nhân) cùng một đôi với thanh kiếm trong tay chàng lúc này không ngờ lại được cô gái đó rút ra một cách dễ dàng.

Cô rút một cách thoải mái, tùy ý, cứ như thể nó ở sẵn trên lưng chàng, chỉ chờ cô tới rút ra vậy. Chỉ là tiện tay rút kiếm, vậy mà kiếm lại trơn tuồn tuột ra khỏi bao.

Thiếu niên áo đen đứng như hóa đá ở phía sau lưng Ngũ Thập Lang, mắt trân trân nhìn cô đâm trúng đôi mắt của con quái thú.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s