Trích đoạn 10: Kết hôn anh có dám không? Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Những câu nói của Trần Lộ khiến tôi trằn trọc mãi trong khi Cố Đại Hải đang ngủ rất ngon bên cạnh. Nhìn anh ấy, tôi chẳng biết là họa hay là phúc nữa, quan hệ giữa chúng tôi giống anh em hơn là vợ chồng. Anh ấy là một người tốt, tôi thì không hẳn. Sau khi trấn tĩnh lại để suy nghĩ, tôi thấy mình thật buồn cười, đã đường đường chính chính gả cho người ta rồi mà chẳng biết người mình lấy như thế nào nữa.

“Mau lên, Tiểu Ngư! bảy giờ bốn mươi rồi!”. Cố Đại Hải gọi tôi. Đêm qua, tôi nằm nghĩ lung tung, đến gần sáng mới ngủ được.

“Gì thế? Em không đi đâu”. Tôi quay người, ngủ tiếp.

“Mau lên, dậy đi!”. Anh ấy nhất quyết bắt tôi dậy đi làm.

Tôi tới tòa soạn hơi muộn nhưng vẫn không sao. Có điều tôi nhận được một nhiệm vụ rất bất ngờ, đó là đi phỏng vấn một nữ doanh nhân, người ấy lại chính là Triệu Bồi.

“Chị Triệu, chị có thể cho chúng tôi biết ý kiến của chị về việc tổ chức lại công ty không?”. Tôi hỏi.

Triệu Bồi có vẻ chăm sóc bản thân rất tốt nên nhìn không già chút nào, tuy nhiên, mấy vết nhăn ở đuôi mắt đã bán đứng chị ta. Tôi thừa nhận, có thể vì đố kị nên tôi chẳng có cách nào đánh giá một cách khách quan được.

“Thực ra, việc cơ cấu lại lần này đối với công ty tôi mà nói…”. Chị ta vừa cười vừa trả lời, tỏ rõ phong độ của một tổng giám đốc.

“Bồi Bồi, mấy tài liệu này…”. Ngụy Tử Lộ đột nhiên đẩy cửa bước vào.

“Cô Thẩm, xin đợi một lát!”. Triệu Bồi cũng đã nhìn thấy Ngụy Tử Lộ, bảo tôi. Cả ba đều ngại ngùng, mỗi người mang một tâm sự riêng.

“Tôi phỏng vấn xong rồi. Chị Triệu, tôi xin phép về trước đây”. Tôi thu dọn máy ghi âm, chuẩn bị rời khỏi đó.

“Tiểu Ngư!”

“Chị cứ nói đi!”. Tôi vẫn không quay đầu lại.

“Tôi biết mình không nên nói điều này, nhưng mà… xin lỗi cô!”. Giọng chị ta có vẻ rất thành thực.

“Nếu chỉ cần xin lỗi là xong thì đã không có ngày hôm nay!”. Tôi kéo cửa, đi ra ngoài.

“Tiểu Ngư, anh muốn nói chuyện với em!”. Ngụy Tử Lộ chạy theo, kéo tay tôi.

“Tôi chẳng còn gì để nói với anh cả!”. Tôi gạt tay anh ta ra, chặn một chiếc taxi lại. “Còn nữa, lần sau, xin anh hãy gọi tôi là chị Cố!”

Nhìn vẻ mặt ngẩn ra như nuốt phải côn trùng của Ngụy Tử Lộ, tôi thấy thật đáng ghét, định đi tìm Thẩm Lãng để giải sầu. Ảnh đã chụp rồi thì không thể để phí được, tôi đang cần một chút vui vẻ.

“Đủ rồi! Tôi không muốn nói thêm nữa, từ trước đến giờ, tôi chỉ như quân cờ trong tay các người, chẳng lẽ không thể cho tôi một cơ hội tự quyết định hay sao?”. Vừa đi tới hành lang, tôi đã nghe thấy giọng phẫn nộ của Thẩm Lãng. Anh trai tôi dạo này có vẻ không bình thường, trước đây chỉ có người khác quát anh ấy, giờ anh ấy đã dám quát người khác cơ đấy.

“Anh làm sao vậy?”. Không thèm để ý đến cô thư ký đang nhăn nhó vì khó chịu, tôi đi thẳng vào phòng.

“Chúng ta sẽ nói chuyện đó sau!”. Anh ấy cúp máy, nhìn tôi. “Tìm anh có chuyện gì không?”

“Chẳng có gì, chỉ là em vừa trông thấy thứ buồn nôn quá”. Tôi liền kể cho anh ấy chuyện gặp Ngụy Tử Lộ. “Còn anh thì sao?”

Im lặng một lúc lâu, anh ấy mới chậm rãi bảo: “Anh không muốn cưới An Nguyệt.”

“Anh có bồ nhí từ lúc nào thế?”. Tôi nhìn anh ấy, lâu lắm rồi hai anh em không nói chuyện với nhau như thế này.

“Năm ngoái”. Anh ấy cúi đầu.

“Cái gì? Anh giỏi thật đấy!”. Tôi còn tưởng chuyện đó mới diễn ra được mấy tháng nay thôi chứ.

Đúng là chuyện long trời lở đất! Buổi tối, tôi đi ăn với Thẩm Lãng, nói ra chắc chẳng ai tin, tối hôm đó, chúng tôi đã uống rất nhiều.

Gần đây, tôi hay uống rượu. Lúc học cấp hai, đầu tiên tôi chỉ uống mấy chai bia, khi vui vẻ mới uống, nhưng sau đó, những chuyện đau lòng ngày càng nhiều, uống cũng nhiều lên, lắm lúc thực lòng tôi muốn say một trận nhưng uống thế nào cũng không say nổi. Hình như luôn luôn tỉnh táo mới là điều đáng sợ nhất, vì như thế, ngay cả một chỗ để trốn tránh cũng chẳng có.

Mẹ của Lâm Sở cuối cùng cũng đã đến, mang theo một túi to các loại đặc sản quê nhà như mấy lần trước. Tôi đi cùng Lâm Sở ra đón bác ấy.

“Tiểu Ngư à, con bảo Tiểu Sở nhà bác…”. Mẹ Lâm Sở có vẻ không thích anh chàng người mẫu kia lắm nên tìm tôi nói chuyện.

“Sao vậy bác? Bác à, công việc của Lâm Sở bao nhiêu người mơ ước còn chẳng được đấy ạ, lương cao mà nhàn, lại còn đúng việc mà cậu ấy thích nữa”. Tôi đỡ bác gái ngồi xuống.

“Không phải! Ý bác là, cái cậu lần trước tốt thế, sao lại chia tay chứ?”

“Đó là việc của hai người bọn họ, bác lo cũng không được đâu ạ”. Tôi bóc quýt cho mẹ Lâm Sở ăn. Ngụy Tử Lộ đúng là rất được lòng người khác, thành tích tốt, thông minh, ai cũng coi như bảo bối, dù làm sai chuyện gì cũng chẳng ai trách mắng, kể cả việc “đá” tôi…

27.

Đại chiến li hôn của A Mông vẫn tiếp tục tái diễn, hai người bọn họ còn ăn bữa cơm cuối cùng với nhau rồi.

“Ăn đi, đừng khách khí, đằng nào cũng là bữa cuối cùng!”. A Mông khảng khái nói.

“Các cậu còn định ăn thêm mấy bữa cơm như thế này nữa hả?”. Tôi dựa lưng vào ghế, nói.

“Này, ý cậu là gì hả?”. A Mông trừng mắt nhìn tôi.

“Có muốn mình nói thẳng ra không, hai người chẳng li hôn được đâu, đùa giỡn thế là đủ rồi, muốn bọn mình chết mệt theo hay sao?”. Tính Lâm Sở rất nóng, nghĩ gì nói nấy.

“Ý mấy người là gì thế? Bữa cơm cuối cùng cũng ăn rồi, không có lý gì mà không chia tay được, thế chẳng phải là mất mặt quá sao?”. Lý Triển Bằng không ngồi yên được nữa.

“Đúng đấy, li hôn, có chết cũng phải li hôn!”. A Mông gạt phăng cốc nước, vỡ choang ra sàn.

“Này, cô ném cái gì chứ? Muốn chết hả?”. Lý Triển Bằng đứng bật dậy.

“Mau tránh ra, bắt đầu rồi đấy!”. Tôi thì thầm cảnh báo Cố Đại Hải.

“Hả?”. Từ lúc bước vào đến giờ, Cố Đại Hải vẫn đang bận nghe điện thoại.

“Tôi ném đấy! Ném đấy!”. A Mông ném hết đống cốc trên bàn xuống đất.

“Đừng tưởng chỉ mình cô làm được! Tôi cũng làm được đấy!”. Lý Triển Bằng hất luôn bàn làm đồ ăn bắn cả vào váy tôi.

“Anh được lắm! Có giỏi thì mang con đi mà nuôi, đừng có chọc tức tôi!”. A Mông cũng không vừa, xông ngay vào đánh nhau với Lý Triển Bằng.

“Làm sao bây giờ?”. Cố Đại Hải chưa từng được chứng kiến việc này.

“Không sao, không sao, đánh đủ là sẽ tự đi ấy mà, chúng ta đợi ở ngoài là được”. Lâm Sở đứng ngoài, nói với Cố Đại Hải.

“Nhưng mà họ hất đổ cả bàn rồi”. Đi ra tới cửa rồi nhưng Cố Đại Hải vẫn còn lo lắng.

“Lữ Tiểu Mông! Hãy đợi đấy!”. Lát sau, Lý Triển Bằng trên người đầy thức ăn chạy ra ngoài, còn A Mông thì ở trong phòng ngồi khóc.

Lúc chúng tôi về tới nhà thì đã gần nửa đêm.

“Em có hối hận vì đã kết hôn với anh không?”. Cố Đại Hải đột nhiên hỏi.

“Trên đời này, làm gì có thuốc chữa hối hận chứ!”. Tôi đang bận viết bản thảo để ngày mai nộp, không để ý tới anh.

28.

Hôm nay, Lâm Sở đưa mẹ ra bến xe để về quê, anh chàng người mẫu kiêm “người yêu” kia không tới, chuyến này bác gái lại không vui rồi.

“Tiểu Ngư, cháu khuyên nó hộ bác, nó chẳng chịu nói gì với bác cả, chỉ tâm sự với cháu thôi”. Lúc lên xe, mẹ Lâm Sở cứ nắm lấy tay tôi.

“Cháu biết rồi, bác yên tâm!”. Nếu biết con gái yêu của mình thích phụ nữ, chắc bác ấy quay đầu đi luôn mất.

“Cuối cùng cũng đã xong!”. Lâm Sở sung sướng hét to, mấy ngày hôm nay đúng là mệt mỏi.

Cố Đại Hải mượn máy ảnh của tôi, vô tình thấy bức ảnh chụp Thẩm Lãng và cô gái lạ mặt. “Sao lại thế này?”. Anh ấy vội vàng tới hỏi tôi.

“À, có gì đâu, cô gái đó là bồ của anh Thẩm Lãng.”

“Cái gì?”. Anh ấy tí nữa thì nhảy dựng lên. “Thế An Nguyệt thì sao?”

“Ái chà, anh quan tâm gớm nhỉ?”. Tôi véo tai anh ấy. “Em nói cho anh biết, chuyện này không ai lo được, kể cả bố mẹ em!”. Tôi tuyên bố với Cố Đại Hải thông điệp cuối cùng.

Mấy tuần nay, mỗi khi về nhà, tôi cảm thấy không khí rất khác thường, không phải chỉ khác thường một cách giản đơn, nó giống như sự tĩnh lặng đáng sợ khi cơn phong ba sắp sửa ập đến.

“Đại Hải à, ăn đi con, đậu tươi lắm đấy!”. Mẹ tôi gắp thức ăn cho con rể.

“Dạ, để con tự gắp, anh Thẩm Lãng đâu rồi ạ?”. Thức ăn dường như không bịt được miệng anh ấy.

“Anh lo mà ăn đi!”. Tôi đá Cố Đại Hải một cái.

“Thưa dì, con ăn xong rồi ạ”. An Nguyệt mắt đỏ hoe đi lên phòng của Thẩm Lãng, mẹ tôi cũng lên theo.

“Ăn đi con! Đại Hải, ăn gì thì tự gắp con nhé!”. Bố tôi sợ không khí trở nên ngượng ngùng, liền liên tục giục.

“Con về rồi ạ”. Thẩm Lãng từ ngoài cửa lảo đảo bước vào, không biết là lại đi uống ở đâu về.

“Dìu anh ấy lên đi!”. Tôi giúp Cố Đại Hải đưa Thẩm Lãng về phòng.

“Ơ, sao cô vẫn còn ở đây hả?”. Thẩm Lãng chỉ vào mặt An Nguyệt.

“Con điên rồi hả?”. Mẹ tôi quát.

“Đúng là con sắp điên rồi đây. Cô cút đi, ra khỏi nhà tôi ngay!”. Thẩm Lãng bước lên, kéo tay An Nguyệt.

“Mày không phải là người nữa rồi!”. Không chịu nổi nữa, bố tôi hét lên, lấy chân đạp cho Thẩm Lãng một cái.

Mọi chuyện cứ thế ào ào tuôn ra, ai cũng nói hết những điều giấu kín trong lòng. Thẩm Lãng muốn chia tay với An Nguyệt, chuyện đó giống như sấm chớp đang nổ ầm ầm trong nhà tôi.

Thẩm Lãng từ bé đã ngoan ngoãn thật thà, chỉ biết dốc lòng hoàn thành tất cả nhiệm vụ mà mọi người đưa ra, cuộc sống của anh ấy như đã được gia đình tôi sắp đặt sẵn. Bố mẹ tôi không ngờ rằng con thỏ non hiền lành cũng có lúc hung dữ, muốn cắn người. Kết cục không ai chịu nhường ai. Cưới An Nguyệt thì Thẩm Lãng chẳng khác gì chết đi, còn không cưới An Nguyệt thì bố mẹ tôi cũng nhất quyết không chịu.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s