Trích đoạn 14 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Phụt!!! Lang Hách Viễn cười đến mất kiềm chế, nhưng ngay lập tức nghiêm mặt lại, lạnh lùng đáp lễ: “Không cần khâm phục, anh bạn nhỏ như tôi đâu đáng để thuộc hạ khâm phục.”

Oa Oa dở khóc dở cười, không ngờ anh ta thật là nhỏ nhen, nhưng vẫn rất dõng dạc nói: “Đường Hoa Viên, khu Ích Tân!”

Lang Hách Viễn suýt sặc trước kiểu nhảy chủ đề quá đột ngột này nhưng mặt vẫn không biến sắc, quay đầu xe, Oa Oa ngồi bên cạnh phải cố hết sức kìm nén ý muốn được lên tiếng. Phải biết Tổng giám đốc nhỏ nhen hiện giờ chắc vẫn còn đang trong cơn giận bừng bừng, không nên dây vào anh, không nên dây vào anh!

Nhưng đến khi Lang Hách Viễn rẽ đến cái ngoặt thứ ba thì Oa Oa không thể nhịn thêm được nữa: “Cái đó, cái đó, cái đó… thưa Tổng giám đốc…”

“Sao?”. Chiếc xe vốn đang trong trạng thái bình ổn, chỉ vì tiếng la thất thanh đột ngột của cô mà tạo thành một đường cong rõ rệt.

“Đây không phải hướng tới đường Hoa Viên”. Oa Oa nói, giọng chắc chắn.

“…”

Lang Hách Viễn ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng hỏi: “Cô ăn tối chưa?”

Bụng Oa Oa phản xạ có điều kiện, ọc ọc mấy tiếng đã thay cho câu trả lời. “Mẹ tôi bảo về nhà ăn cơm”. Thực ra, năm trăm tệ tiền ăn được tăng thêm sau khi chuyển công tác cô còn tiết kiệm để làm việc khác.

Lang Hách Viễn nhướng mày, nói với vẻ ta đây biết tỏng: “Tôi chuẩn bị đưa cô đi ăn.”

Oa Oa nhìn khuôn mặt nghiêng của Tổng giám đốc, trong phút chốc cảm động không thốt nên lời, mấy chỗ mà các nhà tư bản lui tới toàn là những nơi có sơn hào hải vị, đầu có thể lìa, máu có thể chảy, nhưng để lỡ mất miếng ngon dâng đến tận miệng thế này thì hẳn sẽ phải ôm hận đến nghìn thu mất! Cô lập tức hạ quyết tâm, thốt lên bằng giọng tha thiết nhất: “Tổng giám đốc, tôi… tôi yêu ngài chết đi được!”

Xe phanh két lại, ánh mắt sắc lạnh của Lang Hách Viễn quét qua khiến Oa Oa nhát gan run lập cập. Cái nhìn đó cứ như muốn giết người ta vậy.

Xe được khởi động lại lần nữa, Oa Oa thấy mình nên giải thích mấy lời lúc nãy một chút để tránh Tổng giám đốc hiểu nhầm. “Tổng giám đốc, thật ra, ý tôi là tôi yêu lời đề nghị ăn cơm của ngài chết đi được.”

Lang Hách Viễn nhìn cô một cái, trầm giọng trả lời: “Ừm.”

Chỉ một chữ nhưng lại đánh trúng vào trái tim nhỏ bé, yếu ớt của Oa Oa. Cô cười gượng vài tiếng rồi dùng tốc độ của rùa để trở về tư thế ngay ngắn.

Rất nhanh sau đó, chiếc BMW dừng lại trước một nhà hàng sang trọng, hào nhoáng. Lang Hách Viễn xuống xe, đóng cửa rồi giúp Oa Oa mở cửa xe, động tác hào hiệp nho nhã. Chỉ có điều, miệng Oa Oa sau khi nhìn thấy biển hiệu của nhà hàng thì lập tức chuyển từ chữ U sang chữ O.

“Cửa hàng ngũ cốc nhà nông”?!

Lang Hách Viễn ngoảnh đầu lại nói: “Ngũ cốc ở đây rất thích hợp cho những người đã ăn nhiều dầu mỡ, vô cùng có lợi cho sức khỏe.”

Oa Oa chết lặng, lòng đau như cắt. Nhưng…. nhưng… quan trọng là cô còn chưa ăn chút dầu mỡ nào! A a a a…!

Sớm biết trước thế này, thà rằng lên chuyến xe bus 425 còn hơn!

***

      Cái kiểu bánh chóp[1] này, Oa Oa mới chỉ nhìn thấy trên ti vi. Cô vốn cho rằng giá trên thực đơn đắt như vậy, nói không chừng chính là kiểu bát canh bạch ngọc chim phỉ thúy trân châu của Chu Nguyên Chương ngày trước, đổi nguyên liệu làm bánh bằng những loại tinh tế hơn thì giá cả mới không chấp nhận được như thế. Nào ngờ cái bánh chóp này lại đắt ở chỗ nó trở về với chân quê mộc mạc, đắt ở hàng thật giá thật, đắt ở cảm giác quay lại thời xa xưa…

Oa Oa ôm miếng bánh ngô dưa muối mà nước mắt lưng tròng, gặm một miếng, bụng lại réo một tiếng, hai hành động phối hợp nhịp nhàng, đến khi người ngồi trước mặt là Lang Hách Viễn ngẩng đầu lên nhìn về phía này, cô mới đau khổ mở miệng: “Tổng giám đốc, ngài thuộc thế hệ 7x phải không ạ?”

Lang Hách Viễn trầm ngâm một lúc, tay bốc miếng bánh chóp, gật đầu không chút biểu cảm: “Không sai, tôi sinh năm 76.”

Oa Oa ồ một tiếng rồi lại gặm một miếng bánh chóp, hình như trong lịch sử, năm 76 từng bị thiên tai đúng không nhỉ? Chẳng phải hai năm sau đã là cải cách mở cửa rồi ư, sao sếp lớn vẫn còn vương vấn cái món “nhớ lại thời kì khó khăn gian khổ” này chứ?

Trong khi đó, Lang Hách Viễn lại rất hứng thú với việc Oa Oa đột nhiên hỏi tuổi mình, thế là anh cũng tỏ vẻ quan tâm đến nhân viên, hỏi lại: “Cô thì sao?”

“Tôi ạ? 8x ạ, tôi sinh năm 86”. Oa Oa nuốt miếng bánh chóp, bưng liễn trà bị mẻ ở bên cạnh lên uống một ngụm.

Không sai! Nhà hàng này vì muốn tái hiện cuộc sống hợp tác xã những năm 60 nên chỗ ngồi bằng đất nung, bàn cũng bằng đất nung, trước mặt mỗi người là một cái liễn sứ mẻ, đến thìa cũng là thìa sắt, đĩa là đĩa sứ nung thô, thức ăn thì mặn khé cổ, lại còn mĩ miều kêu là: “đồ mặn trôi cơm”!

Nhưng điểm mấu chốt là cơm cũng nấu bằng gạo cao lương, thật sự là khiến người ta khó mà nuốt trôi nổi.

Thì ra quân tư bản đều thích vung tiền tìm người ngược đãi bản thân, quả nhiên là biến thái hết cỡ, sớm biết trước anh có sở thích này, chi bằng trực tiếp đưa tiền cho cô còn hơn, bảo đảm ngày nào cô cũng tìm cho anh vài cuốn tiểu thuyết củ chuối cho anh đọc hả hê thì thôi, thậm chí còn tìm thêm vài loại truyện đồng nhân[2] làm cho anh choáng đến phát ngất, đúng là một công đôi việc.

Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc Lang Hách Viễn thỏa mãn lau miệng, Oa Oa lập tức nhảy khỏi cái ghế đất, tiện tay bỏ luôn nửa chiếc bánh chóp lại trên bàn, cố ý làm ra vẻ no bụng, nói: “Tôi ăn xong rồi.”

Lang Hách Viễn quay lại, nhìn cái bánh chóp vẫn còn một nửa trong bát, hàng lông mày rậm của anh cau lại: “Cô ăn xong rồi sao?”

“Vâng, nhà hàng này quả nhiên danh bất hư truyền, mùi vị rất đặc biệt. Con mắt của Tổng giám đốc thật là độc đáo, tôi đương nhiên đã ăn rất no”. Oa Oa màu mè khen ngợi.

“Không được lãng phí thức ăn, ăn nốt nửa cái còn lại đi!”. Anh trầm giọng nói.

Oa Oa vô cùng tuyệt vọng, cảm giác tuyệt vọng này hệt như lúc bị bố ép đi thi Hóa học, bị mẹ ép học đi xe đạp vậy. Cô nhăn nhó quay đầu lại, dưới sự ép buộc của Lang Hách Viễn đành nhặt nửa chiếc bánh lên, đối mặt với nắm bánh chóp khô không khốc mà nuốt nước miếng. “Ngài yên tâm, tôi nhất định không lãng phí, nhưng có thể cho tôi thời gian “lấy đà” được không?”

Lang Hách Viễn không để ý. “Tùy cô! Đi thôi!”

Oa Oa mân mê nửa chiếc bánh chóp, vẫn tiếp tục do dự trong khi đi theo anh, đến tận lúc đã vào trong xe, miếng bánh chóp trên tay cô vẫn đang trong quá trình “lấy đà”. Lang Hách Viễn giúp cô thắt dây an toàn xong, nhìn những ngón tay cứng đờ của cô đang mân mê cái bánh chóp, anh nhìn Oa Oa một lát, sau đó cầm lấy miếng bánh, không do dự ăn hết sạch.

Oa Oa không khỏi kinh ngạc trước hành động của anh. Sao anh có thể hết lần này đến lần khác ăn đồ cô đã cắn rồi chứ? Cô lẩm nhẩm một hồi mới dám thu hết can đảm để nói: “Tổng giám đốc… ngài… ngài ăn chưa no sao?”

Lang Hách Viễn sầm mặt xuống. “Là tôi không muốn thấy lãng phí.”


[1] Bánh chóp: Một loại bánh hình nón được làm bằng nguyên liệu chủ yếu là ngũ cốc, có hàm lượng vitamin cao, tốt cho việc kích thích tiêu hóa.

[2] “Truyện đồng nhân” (Tiếng Hán là “đồng nhân văn”) là một thể loại văn học đặt nhân vật của một hoặc một vài tác phẩm nguyên gốc vào một hoàn cảnh hoàn toàn mới, dùng những tư duy cảm xúc mới thể thể hiện những đạo lí mới.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s