Trích đoạn 17: Bị độc thân – Triệu Cách Vũ

Chương 3

Nguy cơ

 

“Đối với tô mà nóii, cậu chỉ là một cậu bé, cũng giống như muôn vàn bé trai khác trên thế gian này. Tôi không cần cậu, cậu cũng chẳng cần đến tôi. Đối với cậu, tôi chỉ là một con hồ ly, cũng giống như muôn vàn con hồ ly khác trên đờ nàyi. Nếu như cậu chinh phục được tôi thì hai chúng ta sẽ không thể sống thiếu nhau được nữa. Lúc ấy, đối với tôi, cậu  độc nhất vô nhị trên đời này và tôi đối với cậu cũng là độc nhất vô nhị.”

“Tôi đã hơi hơi hiểu rồi”. Hoàng tử bé nói. “Có một đóa hoa… tôi nghĩ rằng, cô ấy đã chinh phục tôi…”

Thế nhưng con hồ ly lại nhanh chóng kéo câu chuyện về đúng chủ đề: “Cuộc sống của tôi rất đơn điệu, buồn tẻ. Tôi săn bắt gà, còn con người săn bắt tôi. Lũ gà đều giống hệt như nhau, tất cả con người cũng vậy mà thôi. Cho nên, tôi cảm thấy vô cùng chán nản. Nhưng nếu như cậu chinh phục tôi thì cuộc sống của tôi chắc chắn sẽ vui vẻ hơn rất nhiều. Tôi sẽ phân biệt được nhịp bước chân độc đáo, khác thường của cậu. Những tiếng chân khác sẽ khiến tôi trốn xuống dưới lòng đất, còn tiếng chân của cậu sẽ giống như âm nhạc, thôi thúc, cuốn hút tôi chui ra khỏi hang nơi ẩn náu của mình. Thêm vào đó, cậu xem kìa! Cậu có nhìn thấy đồng lúa mạch đằng kia không? Tôi không ăn bánh mì nên lúa mạch đối với tôi không có chút ích lợi gì cả. Tôi không có tí tẹo tình cảm nào với đồng lúa mạch. Nó làm tôi mất hứng. Nhưng mái tóc của cậu có màu vàng óng. Nếu cậu chinh phục tôi thì đối với tôi, chỗ này sẽ trở nên vô cùng tuyệt đẹp, diệu kì. Lúa mạch có màu vàng óng, nó khiến tôi nhớ đến cậu. Thậm chí, tôi sẽ say mê cả tiếng gió thổi trên đồng lúa mạch nữa…”. Nói xong, con hồ ly im lặng, không nói thêm gì, cứ ngồi đó, lặng ngắm hoàng tử bé.

“Vậy xin cô hãy chinh phục tôi đi!”. Chàng nói.

–          Trích truyện cổ tíchHoàng tử bé – Antoine de Saint-Exupéry

1. Đừng tìm người đàn ông có mối tình đầu khắc cốt ghi tâm

Khi lựa chọn một người đàn ông, cần phải tìm mọi cách để tìm hiểu về người mẹ và mối tình đầu của anh ta. Bởi người mẹ và người tình đầu tiên của người đàn ông sẽ quyết định quan điểm về tình yêu của anh ta.”

 

Gần đây, Hiểu Khê đã tìm lại được sự cân bằng giữa tình cảm và công việc. Tuy vậy, dù đang phải đối mặt với nguy cơ bị người khác nói là “không chuyên nghiệp” nhưng thỉnh thoảng, cô vẫn chạy ra ngoài hành lang gọi điện hoặc gửi tin nhắn cho Nguyên Kiệt để giải tỏa tâm tư. Sau khi tan làm, hai người lại hẹn nhau ra ngoài uống cà phê, xem phim, cuối cùng thì lưu luyến mãi rồi mới chịu thả người kia về nhà. Cô thật giống một chú ếch nhỏ mãi đắm chìm trong dòng nước tình yêu ấm áp, dần dần đánh mất đi sự tỉnh táo và lí trí của mình. Chỉ có điều bản thân cô không nhận ra mà thôi.

Buổi tối, Hiểu Khê thường chờ cuộc gọi hoặc tin nhắn của anh, nếu hôm nào mãi tối muộn mà Nguyên Kiệt vẫn chưa liên lạc là cô lại bắt đầu cảm thấy vô cùng bất an. Chỉ có lời chúc ngủ ngon của Nguyên Kiệt mới có thể khiến cô chìm vào giấc ngủ một cách ngon lành. Tình yêu quả thật chẳng khác nào ma túy, một khi đã dính vào thì khó lòng dứt ra được.

Giai Hân lại đi công tác, lần này là đến Hồng Kông. Hiểu Khê cảm thấy rất lạc lõng. Tình yêu của cô lúc này đang cần một người biết lắng nghe và tham mưu mách nước. Đặc biệt đối với bản thân cô, người đang chìm đắm, ngây nhất trong biển tình rộng lớn. Giờ thì cô mới thực sự thấm thía vai trò của “quân sư” hay “hội tham mưu” thời cổ đại quan trọng đến mức nào.

Để đoán xem một người phụ nữ liệu có phải đang đắm chìm, ngây ngất trong biển tình hay không thì chỉ cần nhìn vào cách ăn mặc, trang điểm của người ấy là có thể biết được ngay. Trước kia, Hiểu Khê vốn dĩ đã chú trọng vào ăn mặc thì bây giờ, cô lại càng chú trọng hơn. Cô luôn hi vọng mỗi lần hẹn hò lại mang đến cho anh cảm giác mới mẻ, lạ lẫm. Có thể nói một cách chính xác là, những lúc đi hẹn hò thì tủ đồ của người phụ nữ luôn luôn thiếu một chiếc váy.

Do đó, cửa hàng quần áo trở thành “chiến địa trọng yếu” của Hiểu Khê, thẻ tín dụng cũng vì thế mà bị lấy ra liên tục, chi tiêu đến mức cực hạn.

“Xin hỏi, chiếc váy này có cỡ M không?”. Hiểu Khê chỉ tay vào chiếc váy Kashmir và hỏi. Quay đầu lại nhìn, cô liền phát hiện ra có một cô gái cũng đang chỉ vào chiếc váy đó và hỏi cùng một câu như thế.

Cô gái này để mái tóc ngắn rất đẹp, trang điểm nhẹ nhàng, tinh tế, mặc một chiếc áo rộng, chân đi đôi bốt ngắn cổ theo đúng phong cách Nhật – Hàn, vừa nhìn là biết thuộc tuýp phụ nữ luôn bắt kịp xu hướng thời trang mới nhất.

“Thật không ngờ gu thẩm mĩ của chúng ta lại giống nhau đến vậy”. Cô gái đó cười nói.

“Phạm Vĩ[1] nói đúng thật: Đúng là duyên phận”. Hiểu Khê mỉm cười, vừa tán gẫu cùng cô gái đó, vừa đợi nhân viên cửa hàng đi tìm cỡ áo phù hợp cho mình.

“Thưa hai vị, chiếc váy cỡ M này chỉ còn có một chiếc, ai sẽ thử ạ?”. Cô nhân viên cửa hàng đặt chiếc váy lên giá đựng, để cho hai người tự dàn xếp với nhau.

“Cô vào thử trước đi!”. Cô gái kia ngồi xuống ghế sô pha và nói.

“Vậy tôi sẽ không khách khí đâu!”. Hiểu Khê vui vẻ đi vào phòng thay đồ.

“Ồ, cô mặc đẹp đấy, rất có khí chất! Nhớ phối hợp với một đôi bốt cao ít nhất là năm phân và quấn tóc lên nhé! Như vậy mới có thể khoe được chiếc cổ thon dài và tôn cả dáng người của cô lên”. Cô ấy hướng dẫn Hiểu Khê tỉ mỉ như một nhà tạo mẫu. Hiểu Khê bắt đầu cảm thấy hiếu kì với cô gái đó. Cô bèn thay chiếc váy ra để cô ấy thử xem sao và ngồi đợi trên ghế sô pha.

Có lẽ do kiểu tóc và phong cách trang điểm khác nhau nên chiếc váy đó khi được cô gái kia mặc lên lại mang đến một cảm giác vô cùng thời thượng, cá tính, khác hẳn với khí chất OL[2] của Hiểu Khê.

Cả hai đều mặc rất đẹp chiếc váy này, nhưng lại chỉ còn mỗi một chiếc. “Cô à, chiếc váy này cỡ M thực sự chỉ còn đúng một cái sao?”. Hiểu Khê hỏi, cô thực sự không muốn từ bỏ nó.

Nữ nhân viên bán hàng gật đầu khẳng định: “Thật tình xin lỗi, nhưng chúng tôi chỉ còn lại đúng chiếc đó thôi.”

Vậy phải làm thế nào đây? Đúng là đau đầu thật đấy! Khó khăn lắm mới chọn được một chiếc váy ưng ý, nếu nhường cho cô ấy thì tiếc đứt ruột, nếu không nhường thì bản thân hình như quá ích kỉ, trong lòng Hiểu Khê cảm thấy rối bời vì khó xử. Đây đúng là một vấn đề vô cùng khó giải quyết, còn khó hơn rất nhiều so với những phi vụ làm ăn đàm phán trên thương trường của cô. Đặc biệt đối với một người phụ nữ chỉ cần nhìn thấy váy áo đẹp là chẳng thể nào đi tiếp được nữa như cô.

“Cô lấy đi, ở nhà, tôi có mấy chiếc váy theo phong cách này rồi”. Cô gái kia dường như đoán ra sự lưỡng lự của Hiểu Khê mỉm cười nói.

“Thật ngại quá đi mất!”. Hiểu Khê không khỏi ngại ngùng.

“Không sao đâu, tôi vốn không thích bị đụng hàng. Đã có hai chiếc tương tự rồi thì ngay cả khi không có cô, khả năng tôi mua thêm chiếc này vẫn không lớn lắm.” Cô gái đó vừa cười nói vừa tiếp tục tìm kiếm trong dãy quần áo của cửa hàng.

“Vậy thì cảm ơn cô rất nhiều. Để cảm ơn vì cô đã nhường váy cho tôi, tôi mời cô một ly cà phê nhé!”. Bên cạnh đó có một quán cà phê Starbucks, vừa hay cô đi mua sắm cả buổi, chân cũng mỏi nhừ rồi.

Cô gái đó mỉm cười đáp lễ, gật gật đầu.

Đến quán cà phê Starbucks, họ gọi ra hai ly cà phê Latte, rồi tiếp tục những câu chuyện phiếm không có điểm dừng của mình.

“Tôi là nhà thiết kế tạo hình tự do, thỉnh thoảng cũng viết bài về chuyên đề tình yêu cho các tạp chí”. Cô gái kia chủ động giới thiệu.


[1] Diễn viên hài nổi tiếng của Trung Quốc

[2] Office lady

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s