Trích đoạn 25: Bảo vật giang hồ – Tô Tố

Một chiêu kiếm nhanh tựa gió, vút như chớp xẹt, không có chút do dự, đắn đo nào cả, khiến con quái vật to lớn đó chẳng kịp chống đỡ gì cả, đứng bất động tại chỗ, co giật liên tục rồi đổ rầm xuống đất, chết ngay lập tức.

Thì ra tử huyệt của con quái thú này chính là con mắt.

Ngũ Thập Lang rút kiếm đâm tới, vốn dĩ mang theo tinh thần liều mạng xông lên, chẳng ngờ lại có thể giữ được tính mạng nên nhất thời sửng sốt, mừng đến mức lệ rơi lã chã.

Trừ xong hậu hoạ, dũng khí mới nhen lên khi nãy lập tức tăng lên gấp bội, Ngũ Thập Lang quay ngoắt lại, xông thẳng về phía thiếu hiệp áo đen đang đứng thần ra như gà gỗ, nhảy tót lên, ôm chầm lấy chàng.

Lần này, cô đã ôm lấy chàng một cách chuẩn xác.

Để mặc cho Ngũ Thập Lang xông tới, nhảy lên ôm ấp, chàng ngây người đứng tần ngần tại chỗ, vẻ mặt thể hiện rõ biểu cảm kinh ngạc, không dám tin vào mắt mình.

Mùi máu tanh thoang thoảng trong gió, nhưng hai con người đang ôm chặt lấy nhau thì tâm tư lại đang phiêu dạt ngoài chốn phàm trần. Một người kinh hãi, một người ngọt ngào…

Ánh trăng ngập tràn không gian, lấp lánh trên những đám lá trúc, chiếu rọi lên nụ cười rạng ngời, tỏa sáng ý xuân tràn về…

Hai người cứ ôm nhau như vậy suốt một canh giờ liền.

Tiểu công tử áo đen đang suy tính hết tất cả mọi khả năng mà bản thân có thể gặp phải…

Từ trước đến nay, chàng vẫn luôn thanh cao ngạo nghễ. Hôm đó, sau khi đoạt được đôi kiếm này, chàng đã nghĩ rằng, nếu như không phải là người con gái sắc đẹp tựa Lạc Thần thì chàng sẽ vĩnh viễn không bao giờ đem thanh kiếm Thư Thanh giao cho bất cứ ai. Thà làm ngọc nát còn hơn ngói lành, cho dù có phải cả đời cô độc, đơn chiếc thì chàng cũng không tùy tiện tìm một thê tử tầm thường.

Ngay từ khi còn nhỏ, chàng đã đọc được lai lịch của hai thanh kiếm này trong sách cổ và vô cùng tin vào truyền thuyết về hai thanh kiếm. Khi ấy, chàng đã âm thầm hạ quyết tâm, nhất định phải tìm được đôi kiếm đó rồi cùng người trong mộng phiêu bạt giang hồ.

Đương nhiên là người con gái đó phải đẹp như tiên giáng trần, phong thái tựa mẫu đơn, chỉ một nụ cười hay một cái chớp mắt đã khiến người ta xao xuyến, yêu thương từ tận đáy lòng.

Chàng không ngờ rằng hôm nay, thanh kiếm Thư Thanh đã được người phụ nữ trước mặt tùy tiện rút ra.

Sự việc lần này đã khiến hết thảy mong muốn hai mươi năm nay của chàng hoàn toàn sụp đổ.

Trong khi thiếu hiệp áo đen đang trầm tư suy nghĩ, Ngũ Thập Lang vẫn còn mải mê đắm chìm trong niềm hạnh phúc ngọt ngào vì được ôm mĩ nam. Càng nghĩ lại càng cảm thấy tuyệt vời… Thân hình mĩ nam cao lớn, săn chắc, ôm vào cảm giác vô cùng sung sướng, trên người chàng còn thoang thoảng mùi hương hoa cúc, cực kì dễ chịu…

Nhớ lại đôi chút, vào giây phút quyết định, khi cô liều mạng quyết chiến với mãnh thú, ánh mắt mĩ nam này lộ rõ tâm tư phức tạp, khiến cho Ngũ Thập Lang cảm thấy vô cùng phấn khởi.

Nhất định là vào giây phút đó, chàng đã cảm nhận được sự tốt đẹp ở bản thân cô.

Tiếp đó, chàng đã phải lòng cô.

Nhất định là như vậy!

Và cô sẽ ở bên cạnh chàng, ân ân ái ái, vui vui vẻ vẻ, hạnh phúc, ngọt ngào, cùng nhau sánh bước tiêu dao giang hồ…

Trước mắt Ngũ Thập Lang lập tức hiện lên cảnh tượng giang hồ hùng vĩ, sóng gió khôn lường, khí thế vô ngần…

Hai con người đang cảm xúc dâng trào cứ thế ôm nhau suốt từ canh ba cho đến canh tư…

Mãi cho tới khi đại phu nhân dắt theo các huynh đệ trong trang đi ra khỏi mật đạo nhỏ hẹp…

“Vô Song…”. Nhìn thấy con quái vật to lớn nằm sõng soài trên mặt đất và hai người trẻ tuổi đang quấn quýt lấy nhau, vẻ hãi hùng và vui mừng đan xen trên khuôn mặt đại phu nhân. “Con quay về từ lúc nào thế?”

Xem ra con trai bà đã về tới sơn trang từ sớm, nếu như không có Tô cô nương ra sức bảo vệ thì chắc chắn nó đã gặp chuyện chẳng lành rồi.

Vừa nghĩ tới đây, đại phu nhân không kìm được nỗi xúc động, quay sang nhìn Ngũ Thập Lang với ánh mắt hàm ơn.

Mang theo niềm hân hoan “sau cơn mưa trời lại sáng”, đám hộ vệ đứng phía sau đều cười hớn hở, nhìn Tô cô nương đang ôm chặt lấy công tử nhà mình, ai nấy vui mừng khôn xiết.

Lãnh Vô Song đã hoàn toàn tỉnh khỏi cơn mê man ngay từ tiếng gọi đầu tiên của đại phu nhân.

Nhìn thấy tất cả mọi người đang hướng ánh mắt vô cùng thân tình về phía mình và Ngũ Thập Lang, nhất thời tâm trí hỗn loạn, lại quay sang ngó Ngũ Thập Lang đang ôm ghì lấy mình, hai má đỏ hồng, khắp mặt hiện rõ ý đậm tình sâu, chàng chẳng thể nào nhẫn nhịn được mà nổi khùng lên. Khuôn mặt anh tuấn vô ngần ấy không ngừng co giật, rồi cánh tay đưa qua, “xoạt” một đường, hất phăng Ngũ Thập Lang ra với tư thế vô cùng nho nhã, hào sảng.

Giải quyết xong “cục nợ”, chàng cúi xuống nhặt thanh kiếm Hùng Thanh lên, tra vào vỏ. Lúc ánh mắt lướt qua thanh kiếm Thư Thanh đang cắm vào mắt của con quái thú, tâm trạng chàng lại hỗn loạn lần nữa. Chàng đưa tay rút chiếc bao kiếm phía sau lưng ra, ném xuống mặt đất, sau đó nhấc chân bỏ đi, không thèm quay đầu lại.

Vắt người trên cành cây si cách chỗ mọi người đứng không xa, suýt nữa Ngũ Thập Lang định lấy nốt chiếc giầy còn lại của mình ném vào “ai đó”.

Bất cứ là ai đi chăng nữa, nếu trong có một đêm mà bị vứt đi không khác gì bọc rác đến ba lần thì tâm trạng cũng sẽ chẳng thể nào vui vẻ được hết.

“Tô… Tô cô nương…”. Đại phu nhân cười ngại ngùng, vừa sai mấy a hoàn đến giúp Ngũ Thập Lang xuống vừa ngần ngại đưa lời giải thích: “Cô nương đừng giận Vô Song, thực ra, thằng bé đang xấu hổ đấy!”

Hành động vừa rồi cũng có thể coi là vì xấu hổ? Lẽ nào sao Hỏa đã đụng Địa cầu?

Ngũ Thập Lang chân vừa chạm đất đã cảm thấy hoa mày chóng mặt. “Đại phu nhân, huynh ấy làm vậy vì xấu hổ sao?”

“Ừm… Đúng vậy, chính là vì thế!”. Đại phu nhân vừa nói vừa quay đầu lại nhìn đám hộ vệ.

Đám hộ vệ đằng sau nhanh chóng lên tiếng, tó ý tán thành.

“Đúng thế, đúng thế! Công tử Vô Song nhà chúng tôi từ bé đến lớn chưa bao giờ ôm người con gái nào cả”. Hộ vệ A nghiêm túc hồi tưởng.

“Đúng vậy đấy! Bình thường, người khác đứng cách công tử năm bước là công tử đã cau mày tức giận rồi”. Hộ vệ B nhớ lại với khuôn mặt táo bón, tâm trí đang “phiêu” về lần bị đá bay trên không trung trước kia, đôi mày cau chặt lại vì sầu muộn.

“Đúng vậy, không sai, công tử Vô Song ghét nhất là bị người khác chạm vào người mình”. A hoàn C hoàn toàn nhập tâm với dòng kí ức thường ngày chưa xa xôi.

“Còn nữa, kiếm của công tử từ trước đến nay được coi như bảo bối, không bao giờ cho người khác động vào, ngay cả đại phu nhân cũng không thể”. A hoàn D rất thông minh, vừa nói vừa trực tiếp kéo đại phu nhân vào làm nhân chứng cho nhận định của mình.

Người cuối cùng lên tiếng chính là đại phu nhân, khuôn mặt đầy tâm trạng, khẽ khàng than thở: “Ở bên Vô Song hai mươi năm nay, ta chưa bao giờ nhìn thấy khuôn mặt nó có nhiều biểu cảm đến vậy…”

Ngũ Thập Lang kinh ngạc nhìn mọi người gật đầu lia lịa.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s