Trích đoạn 11: Kết hôn anh có dám không? Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Cuối cùng Trần Lộ cũng quyết tâm ra tay.

Bắt gặp Dương Siêu và một bà giàu có đi vào trong khách sạn, cô ấy liền khóc lóc gọi điện thoại cho tôi. “307”, cô ấy chỉ nói mỗi số phòng, ngoài ra chẳng nói thêm gì nữa.

Tôi vội vàng chạy tới. Dương Siêu đang ngồi trên giường, cúi đầu hút thuốc, Trần Lộ thì đứng ngoài cửa. Chẳng ai nhìn ai, cứ yên lặng như vậy.

“Đừng nghĩ nhiều nữa!”. Thực ra gặp chuyện này, tôi cũng chẳng biết phải nói gì cả, trong khi đó, mặt Trần Lộ chỉ toàn nước mắt. Toàn thân cô ấy mềm nhũn, đưa được cô ấy về nhà, tôi cũng mệt đứt hơi.

“Tối nay cậu ở lại với mình được không?”. Nhìn cô ấy thật đáng thương.

“Được, mình sẽ không đi đâu cả!”. Vừa nói xong thì Lâm Sở gọi điện tới, hỏi tối nay có muốn ra ngoài đi chơi không, tôi bèn từ chối ngay.

Cả tối, Trần Lộ không nói gì, làm tôi đến cả thở cũng không dám thở mạnh, sau đó mơ màng ngủ thiếp đi. Buổi sáng, tôi bị tiếng động bên ngoài làm cho thức giấc, nhìn xung quanh thì không thấy Trần Lộ đâu cả.

“Mọi người đi bên đó, em và Tiểu Ngư đi bên này!”. Lâm Sở phân công mọi người ra thành các nhóm nhỏ, lần lượt tới bờ sông, bến xe và sân bay tìm Trần Lộ.

“Trần Lộ!”. Nước mắt tôi không ngừng rơi, gió thổi vào mặt đau rát, giống như cảm xúc hiện giờ trong tim tôi vậy.

“Trần Lộ! Là mình, Lâm Sở đây! Trần Lộ!”. Giọng của Lâm Sở như muốn vỡ ra, cô ấy đứng trong gió, quần áo bay phần phật.

Cuối cùng A Mông và Lý Triển Bằng cũng tìm thấy Trần Lộ ở bến tàu. Cô ấy ngồi yên trong một góc, không mang theo bất cứ hành lý nào.

“Trần Lộ, chúng ta về nhé!”. A Mông kéo Trần Lộ đứng dậy rồi cùng Lý Triển Bằng đưa cô ấy về nhà, sau đó gọi điện thoại cho chúng tôi.

“Cậu ấy ngủ rồi”. A Mông vừa bế con vừa nói.

“Đưa cho anh!”. Lý Triển Bằng bế con đi lên gác cho nó ngủ.

“Tôi có thể gặp cô ấy không?”. Dương Siêu đứng ở ngoài cửa, không biết có nên đi vào hay không.

“Sao lại như vậy?”. A Mông châm một điếu thuốc. “Tôi còn tưởng hai người sẽ yêu nhau đến khi sông cạn đá mòn cơ mà?”

“Sông cạn đá mòn gì chứ? Cái thứ cổ tích đó đã biến mất từ lâu rồi! Lúc yêu, ai mà chẳng thề hẹn sẽ yêu nhau đến khi sông cạn đá mòn? Nhưng sông vẫn có thể cạn, đá vẫn có thể mòn. Chia tay cũng chẳng phải là do ý muốn của ai cả…”. Tôi cười nhạt.

“Đó là cuộc sống mà, ha ha ha, hay thật đấy!”. A Mông phá lên cười, tôi cũng cười theo cô ấy, nhưng cười mà nước mắt vẫn không ngừng tuôn rơi.

30.

Những ngày sau đó vô cùng tẻ nhạt, hơn nữa, tôi còn phát hiện ra giữa tôi và Cố Đại Hải có nhiều điểm rất không hợp nhau.

Anh ấy bị dị ứng với tinh dầu hoa ngọc lan, mà mùi hương này đối với tôi lại giống như một thứ thuốc phiện, không dùng không được. Đại Hải rất khó chịu, nó khiến anh ấy ho, hắt hơi, chảy nước mắt, còn nôn ra bọt trắng nữa. Thế nên tôi chỉ dám xức một chút tinh dầu ngọc lan lúc anh ấy không có nhà để tinh thần hưng phấn, trước lúc anh ấy về lại bật quạt và mở cửa sổ cho bay hết mùi.

Tôi cảm thấy mình rất giống một bà quả phụ, Cố Đại Hải vô cùng bận rộn, ngày nào cũng như ngày nào, còn bận hơn cả tổng thống, không đi họp thì cũng đi công tác. Có lúc, tôi tức đến mức chỉ muốn đập đầu vào tường. Nhưng sau đó, một ý nghĩ đột nhiên lóe lên: tôi nên nuôi chó. Một chú chó to lớn, hung dữ!

“Anh yêu, em muốn nuôi chó!”. Tôi gọi điện cho Cố Đại Hải trong trạng thái cực kì hưng phấn.

“Hợp đồng này tôi đọc xong sẽ ký… Cái gì cơ? Em muốn nuôi chó hả?… Đúng, đặt ở bên đó đi… Buổi tối về anh sẽ mua cho em, chỉ là một con chó thôi mà, chỉ cần vợ anh thích là được… Số liệu trong hợp đồng đó có vấn đề. Không thể làm thế được!”. Anh ấy vừa nói với tôi vừa kêu gào về cái hợp đồng khốn kiếp nào đó.

“Em muốn một con thật to! Thật lợi hại! Uy phong!”. Tôi mau chóng đưa ra yêu cầu của mình.

“OK! Đưa hợp đồng xuất khẩu cho tôi xem!”

Suốt cả buổi chiều tôi cứ mơ mộng về chú chó cao to đó, tốt nhất là loại chó Becgiê, không thì chó Husky cũng được, trông nó giống như một con sói vậy. Tôi còn gọi điện thoại cho A Mông để khoe về chú chó uy phong của mình, hẹn cô ấy ngày mai tới xem.

“Đây là cái gì?!!!”. Tôi ngớ người với con chó mà Cố Đại Hải mua về. “Em muốn một con chó to! Đây là cái gì thế? Anh nhìn xem, nhìn cái ngực bé tí của nó đi, chân cũng bé tẹo!”. Tôi giơ ra cho anh ấy xem, đấy chỉ là một con Chihuahua bé tí tẹo, gió thổi là bay mất.

“Chẳng phải em muốn con lợi hại nhất còn gì? Lúc ở tiệm thú nuôi, anh thấy nó đang đuổi theo cắn một con chó lông vàng đấy”. Cố Đại Hải còn cố lý sự với tôi.

“Em bảo là muốn một con uy phong cơ mà! Anh cố ý gây sự với em đúng không?”. Tôi gập ngay cái laptop mà anh ấy đang làm việc.

“Trời, cái hợp đồng này anh còn chưa lưu! Chỉ là uy phong thôi đúng không, nó có thể đấy!”. Nói xong, Đại Hải liền đặt con chó xuống đất. “Cục cưng, mau lên, thể hiện sự lợi hại của mày xem nào!”. Con cún xui xẻo đó ngay lập tức sủa gâu gâu mấy tiếng. Rõ ràng nó chỉ là một con thú cưng thôi, tức chết đi được!

“Ha ha, đây chính là con chó uy phong, lẫm liệt của cậu đấy hả? Ha ha ha!”. A Mông vừa vuốt ve con Chihuahua vừa cười ngặt nghẽo.

“Câm miệng ngay cho mình!”. Tôi chỉ thiếu điều nhảy tới và bóp chết cô ấy thôi.

“Ha ha, buồn cười quá, đây cũng là một con chó to lớn dũng mãnh sao? À, đúng rồi, loại mini, mini, ha ha ha”. A Mông lại còn mang tới một cái nhà ở cho chó rất hoành tráng nữa, chắc giờ có thể chuyển thành biệt thự của con Chihuahua rồi!

“Nhưng cậu cũng làm khó cho Cố Đại Hải quá, tìm đâu ra con chó uy dũng như thế chứ?”. Cô ấy cười đủ rồi thì quay lại chấn chỉnh tôi.

“Thể nào cũng có lúc mình cho anh ta một trận, tức chết đi được!”. Tôi kéo con chó lại gần, vốn định sáng nay sẽ đi tới tiệm thú nuôi để đổi nó nhưng con vật này đúng là rất hiểu chuyện, tôi vừa quay qua nhìn, nó đã đứng ở trên giường, giương đôi mắt long lanh nhìn tôi, rất chi đáng thương.

“Thôi cũng được, người ta bận như vậy, thế cũng là tốt rồi!”. A Mông lắc đầu. “Cậu nhìn lão Lý nhà mình mà xem, đến tận nửa đêm mới xuất hiện, còn những lúc khác, chả khi nào thấy hắn, nếu không phải hàng ngày nhìn thấy đứa con thì chắc mình sẽ điên lên mà đi tìm tên đàn ông khác để ở cùng rồi.”

31.

Bỏ qua cả danh tiếng giáo sư đại học, cha mẹ An Nguyệt đến nhà chúng tôi, làm ầm lên, chẳng khác nào mấy bà hàng tôm hàng cá ngoài chợ.

“Con mau về ngay đi! Làm sao bây giờ? Tất cả đều do cái thằng anh Tiểu Lãng thất đức của con đó!”. Mẹ lén lén lút lút gọi điện thoại cho tôi, ở nhà, mỗi lần xảy ra chuyện gì cần tỏ ra cứng rắn, mạnh mẽ một chút thì mọi người đều tìm đến tôi.

“Tiểu Ngư về rồi hả?”. Vừa vào nhà, tôi đã thấy ngay hai cái va li to đùng, chẳng lẽ An Nguyệt định đến ở nhà tôi luôn sao?

“Ồ, sao nhiều người thế này?”. Tôi hỏi. Bố mẹ An Nguyệt đang ngồi trên ghế sô pha, bố chị ấy im lặng không nói gì.

“Tiểu Ngư về rồi đấy à?”. Nụ cười của mẹ An Nguyệt làm tôi lạnh cả người.

“Chỉ cần Thẩm Lãng thành thật thừa nhận lỗi lầm của mình, sau đó tiếp tục ngoan ngoãn như trước đây thì coi như chưa có chuyện gì xảy ra!”. Họ nói. Đã khuyên giải mấy lần mà họ vẫn nhất định không chịu nhượng bộ, thậm chí còn cố ý làm tôi mất mặt trước Cố Đại Hải nữa.

“Sao hai bác lại nói thế ạ? Hai bác đã thấy bọn cháu lớn lên như thế nào, hai bác cũng biết rõ tính cách của anh cháu rồi mà!”. Tôi vừa bóc cam vừa nhìn họ.

“Chính vì đã nhìn thấy hai đứa lớn lên nên chúng tôi mới thấy lạ đấy! Tôi thật không ngờ là trong nhà này chẳng có ai tốt đẹp cả!”. Mẹ An Nguyệt bắt đầu ăn nói bừa bãi.

“Bác đã nói thế thì cháu cũng chẳng có gì mà không dám nói cả!”. Tôi vứt quả cam lên bàn, Cố Đại Hải ngăn tôi lại. “Anh bỏ ra! Bác đã nhìn thấy bọn cháu lớn lên như thế nào, không sai, từ bé cháu đã là đứa không ra gì, chắc cũng bác biết rõ, vậy thì mời bác ra khỏi nhà cháu! Sau đó, nhà cháu sẽ trả lời cho bác hài lòng, nếu không, cháu gọi người mời bác ra khỏi đây đấy! Khi ấy, cháu không dám đảm bảo là bác có thể đường đường chính chính mà ra khỏi chỗ này đâu!”

“Tiểu Ngư!”. Cố Đại Hải suýt chút nữa thì kéo gãy cổ tôi.

“Trời ơi, đúng là không còn chút đạo lý gì nữa rồi!”. Mẹ An Nguyệt bắt đầu kêu trời kêu đất.

“Đúng thế đấy! Để tôi cho mọi người xem mấy vị giáo sư đại học đạo mạo lên cơn chanh chua thì thế nào!”. Giờ trong phòng đã loạn hết lên rồi, Cố Đại Hải giữ tôi, bố mẹ tôi giữ lấy bố mẹ An Nguyệt.

“Tất cả im lặng hết đi!”. Thẩm Lãng bỗng từ đâu xông ra, không khí trong phòng đột nhiên tĩnh lặng đến nỗi có thể nghe thấy tiếng của một cái kim rơi xuống.

Buổi tối, sau khi về nhà, Cố Đại Hải cứ như một người khác, đến cả thở cũng không dám thở mạnh.

“Anh làm sao thế hả?”

“Em hết giận rồi à?”. Mặt anh ấy giống hệt con Chihuahua.

“Hả? Giận gì cơ?”. Tự nhiên anh ấy hỏi làm tôi ngẩn mặt ra.

“Hôm nay không phải là…”

“Ôi! Anh đúng là đồ ngốc, đó là vì em muốn trấn an mọi người thôi”. Suýt chút nữa tôi chết vì cười mất, hóa ra cả tối nay, anh ấy chỉ dám len lén nhìn tôi là vì chuyện này.

“Bội Bội, lại đây!”. Tôi đặt tên cho con Chihuahua là Bội Bội, tên đầy đủ là… Bội Lộ Hạ, đó là tên một con hổ trong game đang thịnh hành, nhưng Cố Đại Hải lại cho rằng đó là do tôi muốn ám chỉ Triệu Bồi. Sau khi tôi bảo là vì sợ anh ấy cô đơn, anh ấy không nói gì nữa. Vốn dĩ là như vậy mà, “Bội Bội”, tôi đã để cho tất cả mọi người trong nhà gọi tên người yêu cũ của anh rồi, còn muốn gì nữa chứ?

Bội Bội rất ngoan ngoãn, luôn biết nịnh nọt người khác, lại còn thông minh nữa, chẳng mấy chốc đã học được cách bắt tay. “Nhìn đi, con chó anh chọn đấy, đúng là thông minh!”. Đại Hải ôm lấy Bội Bội.

“Thôi đi, đừng có tự khen mình, em muốn một con chó to cơ mà! Đây là cái gì chứ? Chả khác gì một nhúm lông cả!”. Tôi dí tay vào đầu anh ấy.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s