Trích đoạn 15 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Oa Oa tự thấy không nên chọc giận sếp lớn, vội vàng ngượng ngập trề môi xuống, cúi đầu làm bộ không nghe thấy gì, không nhìn thấy gì.

Xe khởi động, hướng thẳng về đường Hoa Viên. Ăn tối xong cũng không còn sớm, đúng lúc đèn hoa lấp lánh, ánh đèn đường như dòng nước trôi mãi về phía sau, trong xe yên tĩnh, không một tiếng động.

Đương nhiên, đấy là tình hình trước khi xe gặp sự cố.

Rất nhanh, trên con đường nhỏ vắng vẻ, chiếc xe bỗng phát ra những âm thanh bất thường, xóc lên một cái rồi chầm chậm dừng lại. Hình như là nổ lốp rồi. Dưới ánh đèn đường mờ mịt là khuôn mặt lộ rõ vẻ ân hận không để đâu cho hết của Oa Oa. Cô có thể chắc chắn rằng Lang Hách Viễn không hề biết đường Hoa Viên ở đâu, thế nên, dưới sự chỉ dẫn tận tình của cô, chiếc xe đang chuẩn bị xuyên đêm tối rẽ vào đường tắt, kết quả lại xảy ra chuyện ở cái chốn chim chả thèm ị này. Gọi trời trời chẳng thấu, gọi đất đất không hay, ông trời đúng là muốn diệt cô đây mà!

Lang Hách Viễn lúc này biểu hiện vẫn còn bình thản, rút di động gọi điện tới trung tâm sửa chữa xe. Điện thoại được kết nối, anh nói nhỏ vài câu rồi quay sang hỏi Oa Oa: “Địa chỉ cụ thể của chỗ này?”

Oa Oa vui mừng trở lại, cảm thấy hâm mộ cực điểm dịch vụ hậu mãi của loại xe cao cấp này. Quả nhiên là dịch vụ phải được khích lệ bằng tiền. Cô lập tức tươi cười: “Đường Hoa Viên cổng phía Bắc, đèn đỏ đầu tiên rẽ phải, ngõ thứ tư, vào khoảng tầm năm mươi mét.”

Lang Hách Viễn nhắc lại vào điện thoại rồi dập máy: “Nửa tiếng nữa là đến.”

Chỉ nửa tiếng thôi mà, không lâu.

Chỉ có điều, tốc độ làm việc của cái trung tâm dịch vụ sửa chữa xe này thật khiến người ta không thể không ca thán. Nửa tiếng sau, lại nửa tiếng sau, hai lần nửa tiếng sau nữa, họ đều lần lượt gọi điện lại:

“Xin chào ngài Lang, tôi là Diệp Từ. Rất hân hạnh được phục vụ ngài, hiện chúng tôi đang trên đường tới chỗ ngài, xin ngài hãy kiên nhẫn chờ đợi.”

“Xin chào ngài Lang, tôi là Diệp Từ. Rất hân hạnh được phục vụ ngài, hiện chúng tôi đang trên đường tới chỗ ngài, xin ngài hãy kiên nhẫn chờ đợi.”

“Xin chào ngài Lang, tôi là Diệp Từ. Rất hân hạnh được phục vụ ngài, hiện chúng tôi đang trên đường tới chỗ ngài, xin ngài hãy kiên nhẫn chờ đợi.”

Oa Oa lại bắt đầu xịu mặt xuống. Liệu có còn mấy câu trả lời như: “Tôi đang bò về phía ngài, tôi đang bò sát về phía ngài, tôi đang lăn về phía ngài” không nhỉ? Cô nghĩ, mình còn phải tiếp nhận một sự thật thảm khốc, đó là nhà tư bản tuyệt đối không thể xuống sửa xe được. Cái công việc vấy bẩn dầu mỡ này sao có thể phiền đến mấy ngón tay dài chuyên để đếm tiền chứ? Cô đau khổ hỏi: “Tổng giám đốc, trong xe ngài có kích và hộp dụng cụ không?”

Lang Hách Viễn ngây người, nhưng anh lập tức hồi phục rất nhanh: “Có, cô muốn làm gì?”

“Không có gì, tháo bánh xe ra trước, đợi khi nhân viên sửa chữa mang lốp mới tới thì có thể sửa nhanh hơn một chút mà.”

Về mặt lí luận thì điều này hoàn toàn đúng, nhưng quan trọng ở chỗ trong hai người họ, ai xuống tháo đây? Oa Oa nghiến răng, hiên ngang lẫm liệt, hào sảng tuyên bố: “Đương nhiên không thể là ngài rồi, công việc nặng nhọc này sao có thể phiền đến ngài được, cứ để tôi!”

Oa Oa khảng khái mở cửa xe bước xuống, tới cốp sau lấy kích. Lang Hách Viễn không tin cô có thể tháo lốp xe nên cũng xuống theo, khoanh tay trước ngực, đứng bên cửa xe nhìn dáng người nhỏ bé của cô chạy qua chạy lại.

Tuy Oa Oa không hiểu rõ lắm về kết cấu bánh xe nhưng sau hai phút ngồi xổm nghiên cứu, cô đã nhanh chóng tìm ra chỗ có vấn đề. Lốp xe không nổ, âm thanh vừa rồi là do trục bánh xe bị chệch.

Đầu tiên, cô ra sức kích bánh xe lên, sau đó lấy cờ lê từ hộp dụng cụ nhanh chóng tháo lốp ra. Xem xét tình hình xung quanh, cô lẩm bẩm: “Chút chuyện nhỏ này gọi trung tâm dịch vụ làm gì? Cứ đưa tiền cho tôi, tôi sửa xong ngay.”

Lang Hách Viên cúi đầu. “Dương Oa Oa, chuyên môn của cô là gì?”

Oa Oa chẳng nghĩ ngợi gì, đáp gọn lỏn: “Năng lượng hạt nhân.”

“Năng lượng hạt nhân? Nếu tôi nhớ không nhầm thì ngành năng lượng hạt nhân đều được chuyển thẳng lên thạc sĩ, vậy học vị của cô là…?”. Lang Hách Viễn có chút trầm ngâm.

Oa Oa lập tức căng thẳng nhìn anh, suýt chút nữa muốn giơ tay véo tai mình một cái.

May sao đúng lúc ấy, vị chuyên viên kĩ thuật họ Từ tên Diệp kia lại gọi điện tới: “Xin chào ngài Lang, tôi là Diệp Từ. Rất hân hạnh được phục vụ ngài, tôi đã tìm được đường Hoa Viên, lập tức sẽ tới ngay, xin ngài hãy kiên nhẫn chờ đợi.”

Vị chuyên viên này quả thực quá yêu nghề, tuy rằng mất tận bốn tiếng đồng hồ mới mò được đường Hoa Viên nhưng tinh thần kiên trì tìm đường không nản này vô cùng xứng đáng để mọi người học tập.

Lang Hách Viễn gác máy, thấy bộ dạng thở phào nhẹ nhõm của cô liền nhếch mép: “Để một thạc sĩ hạt nhân làm trợ lí hành chính riêng cho tôi có vẻ quá lãng phí nhân tài rồi.”

Oa Oa cười gượng. “Ồ, ha ha… Cũng chẳng còn cách nào khác, giờ đang khủng hoảng kinh tế, khắp nơi đều bất ổn, tất cả đều do tôi cam tâm tình nguyện mà.”

Lang Hách Viễn mặt mày khoan khoái, mỉm cười nói: “Vậy không được, từ trước tới nay, Hoa Hạo đều coi trọng người tài, bắt đầu từ ngày mai, cô chuyển bàn làm việc đến bên ngoài văn phòng của tôi, phụ trách tiếp đãi là được.”

“Nhưng mà tiếp đãi cũng không phải chuyên môn của tôi”. Oa Oa gào khóc đau đớn.

Trời ạ, bị điều tới đó, ngày nào cũng đi đi lại lại trước mắt Tổng giám đốc Lang Hách Viễn, scandal tin đồn từ giờ bye bye, Pikachu từ giờ cũng xa lìa, thế có khác nào đòi mạng cô không?

“Rất biết sức mình, nhưng cô có gì mà không làm được chứ? Tôi tin tưởng cô, thạc sĩ Oa Oa ạ”. Oa Oa đột nhiên cảm thấy nụ cười của Lang Hách Viễn lúc này có vẻ rất giảo hoạt và nham hiểm.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s