Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần: C4 – P3

Bước ra khỏi đó, Hàn Tú lườm Tiểu Thất một hồi lâu rồi than vãn: “Không phải thưòng ngày anh cứ hơi một tí là lại thốt ra mấy câu tiếng Anh sao? Chả lẽ lúc nhấc mấy thứ đồ này lên, anh không nhìn dòng chữ “Price: …” à? Không thấy trên các tấm bảng treo ở khắp nơi trong siêu thị có viết hai chữ “On Sale” hả? Dù là hàng đại hạ giá thì vẫn phải trả tiền chứ! Đại ca à, anh có hiểu đạo lí này không vậy?”

“Chỗ tôi ở trước kia, lấy đồ không bao giờ phải trả tiền cả”. Vẻ mặt Tiểu Thất lạnh như băng, giọng nói không một chút ấm áp.

“Làm gì có nơi nào được lấy đồ miễn phí, không phải trả tiền chứ? Anh coi tôi là đồ ngốc hay sao? Tuy tôi chưa từng ra nước ngoài nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không biết cái gì đâu nhé! Nước Mỹ chuyên mở viện phúc lợi à? Cái gì cũng tặng không cho anh chắc? Nếu thế thì tại sao anh không ở lại nước Mỹ, chạy về đây làm gì?”. Cứ nhìn thấy khuôn mặt “gợi đòn” của anh là cô lại muốn đập bàn lia lịa.

“Cô vừa đến với thế giới này là chuyện gì cũng biết hay sao?”. Tiểu Thất nhìn cô bằng ánh mắt sắc lạnh, hai tay đút vào túi quần, anh thẳng lưng bước qua mặt cô rồi đi về phía cửa ra của siêu thị.

Chỉ một câu nói đã đủ để khiến mặt Hàn Tú tối sầm lại.

Bỗng nhiên, chú bảo vệ lúc nãy hớt hải chạy tới chỗ cô, vừa cười giả lả vừa nói: “Hàn tiểu thư này, tôi vừa nhìn đã biết cô là người lanh lợi, phiền cô lần sau đến siêu thị mua đồ thì đừng dẫn theo người nhà bị bệnh tâm thần nữa nhé! Nếu chúng tôi treo biển đề “Cấm người bị tâm thần vào siêu thị” thì chắc chắn sẽ khiến cho không ít người phẫn nộ, phản đối. Cô làm như thế này vô hình trung đã đem lại rất nhiều phiền phức cho chúng tôi, chẳng dễ dàng gì mà chúng tôi kiếm được mấy đồng lương tháng đâu cô ạ.”

Hàn Tú nghiến răng, nắm chặt tay, không biết đáp lại thế nào, tự nhủ rằng mình chỉ phải chịu đựng một tháng nữa thôi, đúng một tháng sau, nhất định cô sẽ “quét” tên Đường Trạch Tề ra khỏi cửa!

(3)

Lúc hai người trở về nhà thì trời đã tối.

Chiếc kim đồng hồ treo tường đã chỉ sang tám rưỡi. Vụ việc ở siêu thị không khác gì một gáo nước lạnh, dập tắt hết mọi nhiệt tình nấu nướng trong Hàn Tú.

Hàn Tú pha một gói mì ăn liền rồi bê vào phòng mình. Lúc đi ngang qua phòng khách, cô nói với Tiểu Thất: “Trên giá có mì ăn liền đấy, nếu anh đói thì pha ra mà ăn, tôi thực sự rất mệt mỏi, chẳng muốn làm gì cả”. Thực ra, Hàn Tú chẳng phải mang vác bất cứ món đồ nào mua từ siêu thị về, tất cả đều do Đường Trạch Tề xách, chỉ là cô không còn tâm trạng nào mà nấu nướng nữa.

Tiểu Thất đã quá quen với tính khí thay đổi thất thường của Hàn Tú. Anh bước vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra và xem xét những thứ đã mua khi nãy, trong đầu nhớ lại những món ăn đã xem qua trong cuốn Dạy bạn 1000 món ăn thường ngày trong gia đình. Anh ra phòng khách, giở trang sách cần tìm. Chừng năm phút sau, anh quay lại phòng bếp, lấy hành tây, súp lơ xanh và một số rau quả khác, cắt cắt gọt gọt, rửa sạch rồi bắt đầu thái thành miếng như trong sách hướng dẫn.

Hàn Tú vừa ăn mì vừa vào QQ chat, khóc lóc kể khổ với Sam Sam.

Sam Sam: “Cậu nghĩ thoáng một chút đi, Đường Trạch Tề bị chấn thương đầu mà, không biết phải trả tiền khi mua đồ cũng là chuyện bình thường thôi.”

Hàn Tú gắp một sợi mì dài ngoằng rồi gõ: “Hình như mình mới là người đầu óc không bình thường. Cậu nói xem, mình phải làm thế nào để sống sót qua một tháng này đây?”

“Cứ bình tĩnh! Bây giờ, anh ấy giống như một đứa bé mới chào đời, cậu phải nhẫn nại dạy bảo. Hai đứa mình ngày xưa cũng thế thôi, vừa sinh ra thì biết cái gì chứ, đều là nhờ cha mẹ đã tận tâm dạy dỗ, chỉ bảo từng thứ một. Hãy sống nhẫn nhịn một chút, khả năng nổi trội nhất của phụ nữ chính là nhẫn nhịn, cậu có hiểu không?”

Hàn Tú chợt thấy những lời của Sam Sam có vẻ quen quen. Lúc ở siêu thị, hình như Đường Trạch Tề cũng nói với cô như vậy, có điều giọng điệu của hai người họ không giống nhau, một bên là khuyên bảo, một bên là hỏi vặn. Sam Sam nói nghe thuận tai hơn Trạch Tề gấp vạn lần.

Hàn Tú đã ăn đến sợi mì cuối cùng trong bát mà vẫn chưa thấy no, đúng là tối nay, cô đã mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần. Lúc đứng dậy để đi lấy mấy đồ ăn vặt, cô chợt nghĩ, không biết tên đáng ghét kia đang làm gì, tại sao không có chút động tĩnh nào hết? Bây giờ, điều cô sợ nhất chính là, liệu trong một tháng tới, gã đó có gây chuyện ở nhà cô nữa hay không.

Vừa mở cửa bước ra ngoài, ngay lập tức, Hàn Tú ngửi thấy mùi thơm của thức ăn. Nhìn qua tấm ngăn bằng kính, cô thấy Đường Trạch Tề đang bận rộn trong phòng bếp, tiếng máy hút mùi kêu lên không ngừng.

Trời đất quỷ thần ơi, chính tên xui xẻo này đã từng dùng hết nửa chai nước rửa bát chỉ để làm sạch hai cái đĩa, từ sau lần đó, cô đã dán hẳn một tờ giấy ghi “Cấm vào phòng bếp” rồi cơ mà! Tại sao hắn dám lẻn vào đó để chơi trò nấu ăn, phải chăng còn muốn thiêu rụi luôn cả căn nhà này?

Hàn Tú hoảng hốt đi vào bếp, hét ầm lên: “Đường Trạch Tề, anh không trông thấy tờ giấy dán “Cấm vào phòng bếp” trên vách ngăn bằng kính sao? Anh ra ngoài ngay cho tôi!”

Tiểu Thất bỏ ngoài tai lời Hàn Tú, mắt vẫn chăm chú nhìn vào nồi canh trứng cà chua đang sôi sùng sục. Mấy giây sau, anh tắt bếp, đổ canh ra bát rồi mới quay về phía Hàn Tú đang mắt chữ A mồm chữ O nhìn mình kinh ngạc.

Hàn Tú không dám tin vào mắt mình nữa khi trông thấy trên bệ bếp có một đĩa hành tây xào bách hợp, nó có màu xanh của hành tây, màu đỏ của cà rốt, màu trắng của bách hợp; một đĩa súp lơ xanh xào tôm tươi, súp lơ được thái thành miếng nhỏ vừa miệng kết hợp với cà rốt thái mỏng, màu xanh đỏ rất bắt mắt. Đó chỉ là hai món ăn đơn giản thường ngày nhưng từ màu sắc, mùi vị cho đến kĩ thuật thái đều giống hệt nhà hàng làm. Cô lại nhìn sang bát canh trứng cà chua, cà chua ra cà chua, trứng ra trứng, chứ không như lúc cô nấu, cà chua và trứng nát như tương rồi quyện lại thành một mớ hỗn độn nhìn rất thiếu thẩm mĩ.

Chỉ tay vào ba món ăn đẹp mắt ấy, cô thốt lên: “Ba món này đều do anh nấu sao?”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s