Trích đoạn 26: Bảo vật giang hồ – Tô Tố

Mặc dù đẹp trai, tuấn tú nhưng tiểu thiếu gia Vô Song lúc nào cũng như một tảng băng ngàn năm, từ trước đến nay, chưa bao giờ biểu hiện ra những sắc thái tình cảm ở mức độ thái quá như lúc nãy. Cả khóe miệng lẫn cơ mặt đều co giật, thái độ phức tạp… đó đều là những biểu cảm mà mọi người lần đầu tiên nhìn thấy ở công tử.

“Còn một việc nữa, đó chính là hai thanh kiếm Hùng – Thư trong truyền thuyết. Tương truyền, chỉ có đôi tình nhân mới có thể sở hữu được cặp kiếm đó”. Đại phu nhân nhặt thanh kiếm Thư Thanh mà Vô Song vứt lại lên, nghiêm nghị nói: “Cô nương nhìn xem, vì cô nương mà thằng bé đã vứt lại thanh kiếm Thư Thanh. Tấm lòng của nó, cô nương có hiểu thấu chăng?”

Tấm lòng của chàng, cô có hiểu thấu không ư?

Công tử Vô Song đáng thương chẳng qua chỉ mắc bệnh sợ bẩn đơn thuần mà thôi. Y phục từ trước đến nay mỗi ngày một bộ, có điều tất cả y phục của chàng đều cùng một màu đen, vậy nên kẻ dưới đều tưởng chàng mặc một bộ y phục trong một thời gian dài. Những đồ vật đã bị người khác động vào, chàng toàn phải lau đi lau lại cho thật sạch mới dám dùng tiếp. Thế nên, khi thanh kiếm Thư Thanh bị Ngũ Thập Lang cầm trong tay lâu đến thế, chàng đã không khỏi khó chịu. Người con gái đó lại hoàn toàn cách xa mong muốn ban đầu của chàng, giấc mộng ấp ủ từ bé cũng theo đó mà bị phá hủy hoàn toàn… Cuối cùng, Vô Song công tử chấp nhận buông tay, từ bỏ truyền thuyết về đôi kiếm cổ.

Bởi vì có đánh chết, chàng cũng không muốn tin rằng thê tử của mình lại là Ngũ Thập Lang.

Vứt kiếm bỏ đi chính là biểu hiện của sự phẫn nộ khi mộng ước bao năm của chàng bị phá hủy trong khoảnh khắc.

Ngũ Thập Lang dần dần bị thôi miên bởi những lời nói của mọi người, đặc biệt là truyền thuyết về song kiếm Hùng – Thư mà đại phu nhân nhắc tới.

Cuối cùng, cô cũng tin rằng công tử Vô Song đã thực sự tình sâu nghĩa nặng với mình rồi.

Chỉ có điều, cách thức biểu hiện của chàng hơi khác người một chút mà thôi.

Thế là Ngũ Thập Lang vui như Tết, lập tức cầm lấy thanh kiếm Thư Thanh rồi rút thanh kiếm đang giắt bên hông mình trả cho đại phu nhân. Cô sung sướng nhổ một bãi nước bọt lên thanh kiếm, lấy tay áo lau đi lau lại cho tới khi nó sáng bóng lên mới chịu thôi. Tiếp đó, cô kéo thắt lưng của mình ra, nhét thanh kiếm vào đó.

Đây chính là tín vật định tình của mình nên cô nhất định phải mang theo bên người mọi lúc mọi nơi.

Ngũ Thập Lang được ở trong biệt viện gần biệt viện của Lãnh Vô Song nhất, dù rằng hai chỗ cách nhau một khoảng sân trống, nhưng như vậy là đã “ưu ái” lắm rồi.

Tên của biệt viện đó là “Thiên Hạ”, còn biệt viện bên cạnh có tên là “Vô Song”, ghép lại sẽ được bốn chữ: “Thiên hạ vô song”.

Ngũ Thập Lang ôm chăn lăn lộn trên giường một hồi lâu, vẫn chẳng thể nào ngủ được, vừa mới nhắm mắt vào là lại nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Lãnh Vô Song, đột nhiên cô cảm thấy không thỏa đáng chút nào.

Rõ ràng là một công tử với khuôn mặt cực kì khôi ngô, tuấn tú, vậy mà người đó cứ nhất định phải sầm sì cả ngày mới chịu được.

Có điều, nếu như đã phải lòng chàng thì bắt đầu từ bây giờ, nhất định cô phải cố gắng thay đổi chàng từng chút, từng chút một, khiến chàng dần dần cảm động mà mềm lòng, không còn lạnh lùng như xưa nay vẫn thế nữa.

Nghĩ đến đây, Ngũ Thập Lang vô cùng vui vẻ, lại ôm chăn lăn quẫy mấy vòng liền.

Đến tận bữa cơm trưa, cô vẫn chưa thể bù lại được giấc ngủ hôm qua.

 

 

 

Lần gặp mặt tiếp theo với Lãnh Vô Song chính là bên bàn ăn khi cùng dùng cơm trưa.

Chàng mặc một bộ y phục màu đen khác, trên bộ y phục này, người ta đã khéo léo thêu một con phượng hoàng bằng chỉ ánh kim từ ngực áo cho tới tận phần tà, chỉ cần chàng khẽ bước đi là con phượng hoàng đó lại chuyển động như thể đang bay lượn giữa không trung, nhìn vô cùng sống động.

Vốn dĩ thêu các con vật thuộc tứ linh lên những tấm vải màu đen trông chẳng đẹp chút nào, nhiều khi trông còn rất tầm thường, thế nhưng, khi nó được khoác lên người công tử Vô Song thì lại toát ra khí chất lạ thường, cao quý, sang trọng vô ngần.

Chỗ ngồi của Ngũ Thập Lang được xếp ngay bên cạnh chàng.

Vừa mới ngồi xuống, Ngũ Thập Lang liền nghe thấy tiếng gỗ gãy, cô bèn quay sang nhìn công tử Lãnh Vô Song mặt không chút biểu cảm ngồi ngay bên cạnh, đôi đũa trong tay chàng đã bị bẽ gãy làm đôi.

“Cô…”. Lãnh Vô Song đặt đôi đũa gãy xuống, hất hàm: “… sang bên kia ngồi!”. Tay chỉ về phía chỗ bên cạnh đám hộ vệ, chàng lạnh lùng lên tiếng ra lệnh.

“Không!”

Hai người tức giận nhìn nhau chằm chằm. Ngũ Thập Lang vận sức ở bàn tay để bẻ gãy đũa, có điều bẻ mãi mà nó chẳng gãy cho. Tức mình, cô liền rút thanh kiếm Thư Thanh ra, chặt đôi đũa.

“Cạch” rồi “Rầm!”, cả đũa lẫn chiếc bàn đựng đầy thức ăn đều bị chém đứt lìa.

Hàn khí trên người Lãnh Vô Song lại hạ thêm vài độ, phẩy ống tay áo một cái, chàng nhìn Ngũ Thập Lang từ đầu đến chân rồi từ chân lên đầu, sau đó bĩu môi, nhả ra đúng hai chữ: “Phế vật.”

Chỉ một câu nói đã khiến cho tâm trạng vừa bình ổn trở lại của Ngũ Thập Lang một lần nữa dậy sóng.

Đúng là ăn hiếp người khác quá đáng!

Ngũ Thập Lang trào lửa, tức giận rút kiếm.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s