Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần: C4 – P4

Anh nhướng mày, nói: “Có muốn ăn cùng không?”

Hàn Tú đã quen với thái độ khó ưa này của Tiểu Thất, cô nhìn lại ba món ăn hội tụ đủ cả sắc – hương – vị, lập tức chê bai: “Anh thấy tôi có nên ăn những món được nấu bởi một người mà ngay cả nước rửa bát cũng không biết định lượng cho đúng không?”

“Có muốn ăn hay không?”. Câu hỏi của anh hết sức rõ ràng, kiểu như: không muốn ăn thì thôi.

“Này, anh có biết câu này hay không, “Ăn của người ta thì phải biết điều”? Hiện tại, mọi chi phí ăn, ở, sinh hoạt của anh đều do tôi chi trả, anh dám nói với tôi bằng thái độ đó sao? Lúc nãy ở siêu thị, nếu không có tôi ra sức nói đỡ cho anh thì có lẽ bây giờ, anh đang bị tạm giam rồi. Cho dù não anh bị tổn thương thật thì anh cũng phải biết tuân thủ các quy tắc chứ! Đây là yêu cầu cơ bản nhất đối với mỗi con người, anh có hiểu không?”

Tiểu Thất chẳng thèm nhìn cô, lẳng lặng bưng đồ ăn ra bàn rồi lấy bát đũa, sau đó ngồi xuống thưởng thức một mình những món vừa nấu.

Cái kiểu thích thì nói, không thích thì thôi của anh lần nào cũng khiến Hàn Tú nổi điên. Dù sao đi nữa, chỗ thức ăn đó là do cô bỏ tiền ra mua, để cho tên đáng ghét này ăn hết thì chẳng phải là cô bị lỗ nặng hay sao? Không thể dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy được!

Nghĩ là làm, Hàn Tú nhanh chóng lấy bát đũa rồi đến ngồi đối diện với Tiểu Thất, điềm nhiên gắp một miếng súp lơ cho vào miệng.

Chỉ hai giây sau, cô điếng người.

Súp lơ vừa ngọt vừa giòn, không tệ chút nào. Thực ra, Hàn Tú không hề thích ăn súp lơ, vốn định viện cớ nó không ra gì để nhiếc móc anh, ai ngờ mùi vị của món ăn này lại khác biệt hoàn toàn so với tưởng tượng của Hàn Tú. Cô ăn thêm một miếng súp lơ để thẩm định lần nữa rồi chuyển qua món hành tây xào bách hợp. Đúng là tuyệt hảo! Chúng ngon hơn rất nhiều so với mấy món gọi sẵn lắm dầu mỡ, nhiều mắm muối và cả tiêu ớt nữa.

Cô không kiềm chế nổi mà gắp lia gắp lịa.

Bỗng nhiên, đũa của Hàn Tú bị kẹp lại. Cô ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn về phía đôi đũa đang giữ chặt đũa của mình: “Anh làm cái gì thế?”

Tiểu Thất bình thản bảo: “Cô bớt ăn súp lơ đi, ăn nhiều bách hợp vào!”

“Tại sao chứ?”

“Súp lơ giúp thanh hầu, rõ tiếng; bách hợp thì tịnh tâm, an thần, chuyên trị phiền muộn, bất an”. Anh nói rành rọt.

Gân xanh trên trán Hàn Tú giật đùng đùng. Anh ta dám mỉa mai cô nhiều lời lắm tiếng, ám chỉ cô là kẻ chuyên gây chuyện ồn ào sao? Nếu không vì anh ta thì cô có cần ngày nào cũng hò hét đến rách cổ họng như vậy không? Làm gì có chuyện động một tí là nổi giận rồi phiền muộn chứ!

Hàn Tú lườm Tiểu Thất một cái rồi quay người đi vào bếp xới cơm, cô muốn ăn thêm cả canh trứng cà chua nữa.

Ai ngờ khi mở nắp nồi cơm điện ra, cô chỉ thấy bên trong trống không.

“Sao anh không nấu cơm hả?”

Tiểu Thất quay đầu lại, ngạc nhiên nhìn cô, vài giây sau mới trả lời: “Cẩm nang không dạy cách nấu cơm.”

Đến lượt Hàn Tú sững sờ.

Cô bước ra khỏi phòng bếp, lắp bắp nói: “Anh… anh… anh không biết nấu cơm là do trong sách dạy nấu ăn không viết hả? Anh đừng nói với tôi là ba món này được anh nấu theo chỉ dẫn trong quyển sách mua về lúc nãy đấy nhé!”. Nếu thực sự là như vậy, có lẽ cô phải tìm ngay một bìa đậu phụ để đập đầu tự tử mất thôi.

Tiểu Thất lạnh lùng “Ừm” một tiếng. Anh không hiểu vì sao cô lại tỏ vẻ kinh ngạc đến thế. Xem chỉ dẫn và làm theo là một chuyện hết sức bình thường, chỉ cần có sách hướng dẫn, anh có thể hoàn thành được mọi việc.

Trong đầu Hàn Tú tràn ngập những câu hỏi “tại sao”: Tại sao cùng là con người mà cô và anh lại khác nhau nhiều như vậy? Tại sao anh chỉ đọc sách hướng dẫn mà có thể nấu ra món ăn ngon đến thế? Tại sao? Tại sao?…

Cô nhìn vào nồi cơm trống không, cuối cùng cũng tìm được cơ hội để châm chọc anh: “Quả nhiên là đầu óc anh có vấn đề, dù có biết nấu ăn cũng không thể nào bù đắp được khiếm khuyết trong não bộ, nếu là người bình thường thì ai cũng hiểu rằng phải thổi cơm trước khi nấu thức ăn.”

Lần này, Tiểu Thất không những không phớt lờ cô mà còn hỏi: “Thế phải thổi cơm như thế nào?”

Hàn Tú lại trố mắt nhìn anh, câu hỏi này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cô.

“Anh có thể nấu ăn theo sách hướng dẫn, tại sao lại không biết vo gạo nấu cơm chứ? Lẽ nào anh chưa bao giờ nhìn thấy bố mẹ anh nấu cơm hay sao?”

“Chưa bao giờ”. Tiểu Thất đáp. Lúc còn ở phòng thí nghiệm, những thứ anh ăn đều được chế biến sẵn theo các quy tắc rất nghiêm ngặt. Khi thức ăn không được mang đến, anh sẽ bị cắm các thiết bị vào người, trong đó có một dây truyền dịch để duy trì sự sống cho anh.

Lông mày anh nhíu lại, đôi mắt đen thẳm dường như được phủ bởi một màn sương lạnh giá.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s