Trích đoạn 27: Bảo vật giang hồ – Tô Tố

Bởi vì quá đỗi phẫn nộ nên tay chân cô đều run lên, khi mũi kiếm được rút ra khỏi bao thì đồng thời mang theo cả chiếc thắt lưng của cô… Một cơn gió thổi qua, Ngũ Thập Lang bỗng nhiên ớn lạnh phát run.

Lần rút kiếm vừa xong không ngờ còn khiến váy cô trơn tuồn tuột xuống, khẽ khàng đáp trên mặt đất, để lại đúng chiếc quần mỏng mặc trong. Ngũ Thập Lang vô cùng đáng thương đứng ngây đơ tại chỗ.

Không ai bảo ai, tất cả mọi người đều nhất loạt ngước đầu lên cao, đưa mắt nhìn trần nhà, bình tĩnh đếm các thanh xà trên mái, một thanh, hai thanh, lại ba thanh… vô số thanh…

“Đần độn!”. Lãnh Vô Song nghiến răng nghiến lợi, mặt mày sa sầm, nhanh chóng cởi chiếc áo khoác ngoài ra, trùm lên người cô, sau đó tức khí đùng đùng, phất tay áo bỏ đi.

Dòng lệ tuôn rơi, Ngũ Thập Lang hoàn toàn suy sụp.

Cha mẹ ơi, hôm nay, con gái hai người đã khỏa thân giữa thanh thiên bạch nhật rồi…

Hay tay bưng mặt, kéo theo chiếc áo khoác ngoài của Lãnh Vô Song lệt xệt trên mặt đất, Ngũ Thập Lang chạy như bay. Đến chỗ rẽ gần biệt viện, vì chạy quá nhanh nên cô vấp ngã một cái.

Lãnh Vô Song im lặng đứng trong biệt viện của mình, nhìn ra ngoài. Bỗng nhiên bắt gặp cảnh tượng Ngũ Thập Lang vấp vào vạt áo và ngã xuống theo hình chữ “đại”, khóe miệng chàng lại co giật, lập tức quay đầu đi chỗ khác, lẳng lặng ngước mắt nhìn trời cảm thán.

Lúc nãy, Ngũ Thập Lang vì vấp ngã mà chiếc quần mỏng mặc phía trong bị kéo lên đến kheo chân, để lộ ra hai bắp chân trắng trẻo, nõn nã thoắt ẩn thoắt hiện dưới lớp áo khoác đen, nhìn vô cùng quyến rũ, gợi cảm…

Chàng bất giác khựng người lại, lắc đầu quầy quậy, mong rằng có thể gạt bỏ hết hình ảnh đó ra khỏi đầu óc mình.

Tiếp đó, chàng chán nản thở dài: “Người phụ nữ này đâu có đẹp như tiên giáng trần, phong thái tựa mẫu đơn, đúng là khác biệt quá xa so với yêu cầu của mình. Bảo mình làm sao có thể gắng sức mà chấp nhận cơ chứ?”

Lãnh Vô Song lại ngước đầu nhìn trời than vãn, trong lòng cảm thấy sầu muộn, ai oán vô cùng.

Từ lúc đó cho tới tận bữa cơm tối, Ngũ Thập Lang vẫn chẳng thò chân ra khỏi biệt viện lấy một bước, trốn trong phòng lấy nước mắt rửa mặt.

Đồng thời đưa tiễn bộ trang phục màu tím nhạt duy nhất của mình.

Dây lưng đã đứt nên cô đành phải vứt nó vào một xó mà thôi.

Nói thực lòng thì từ bé đến lớn, Ngũ Thập Lang rất ít khi mặc trang phục nữ nhi, vì thứ nhất, trong nhà họ Tiêu, các mẹ rất nhiều, nhìn thấy trình tự mặc trang phục mệt mỏi hàng ngày của các mẹ, Ngũ Thập Lang thành ra lại thích phong cách ăn mặc gọn gàng, giản dị, nhanh chóng của các anh trai. Thứ hai, trước nay, đừng nói người khác mà ngay chính bản thân Ngũ Thập Lang cũng tự cho rằng mình là một đấng nam nhi. Chính vì vậy, quanh năm suốt tháng, mọi người thường xuyên nhìn thấy cô xuất hiện trong bộ dạng của một nam tử.

Bởi vậy, phải mặc trang phục nữ nhi nhiều ngày như thế, thực lòng cô chẳng hề dễ chịu chút nào.

Bây giờ, khoác trên người chiếc áo màu đen của Lãnh Vô Song, Ngũ Thập Lang cảm thấy bao nhiêu khí khái nam nhi của mình lập tức quay trở lại.

Chàng cao hơn cô rất nhiều nên chiếc áo đó khoác lên người Ngũ Thập Lang trông vừa to vừa dài. Cô liền dùng kiếm chém đi phần y phục thừa ra rồi lấy luôn số vải đó làm dây lưng, nhẹ nhàng thắt quanh thân mình. Tuy rằng chiếc áo vẫn còn khá rộng nhưng ít nhiều trông cũng đã thành hình thành dạng.

Hoàn tất mọi thứ xong xuôi, Ngũ Thập Lang mới nhận ra dạ dày của mình đã biểu tình từ rất lâu rồi, có điều bây giờ, cô không thể nào ra ngoài ăn được vì lúc nãy vừa gây ra một việc vô cùng mất mặt.

Xem ra đêm nay, cô đành phải ôm bụng chịu đói vậy.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng bị đẩy tung ra, người bước vào chính là Vô Song công tử, đầu ngẩng cao, thái độ ngạo nghễ, kiêu hãnh, nhưng trên tay lại đang cầm theo một hộp cơm.

Vẫn khoác trên người y phục màu đen, sau lưng đeo hai thanh bảo kiếm.

Nhìn thấy bộ quần áo được chỉnh sửa của Ngũ Thập Lang, chàng liền nhíu chặt đôi mày, lạnh lùng nói: “Cởi ra!”

Ngũ Thập Lang tay ôm lấy ngực, mắt ngây ngô nhìn về phía chàng, vừa thẹn thùng vừa phẫn nộ nói: “Huynh thật là xấu quá! Huynh đừng có lại gần, nếu không, ta sẽ hét lên đấy!”

…Hoàn toàn đúng theo kịch bản thiếu nữ bị cưỡng ép.

“Cởi ra!”

Giọng điệu vẫn cứ lạnh lùng, kèm theo đó là đôi chút nộ khí. Thậm chí Lãnh Vô Song còn rút thanh kiếm phía sau lưng ra, chỉ về phía Ngũ Thập Lang.

Nước mắt lã chã, Ngũ Thập Lang lùi lại phía sau, sau khi chạm phải thành giường, cô tỏ ra vô cùng yếu đuối, ngã ngay lên mặt giường. Một tay giữ chặt lấy vạt áo, một tay chống trên giường, giọng nói dịu dàng, mềm mại vô bờ: “Đáng ghét, huynh dùng tay mà cởi, đừng có dùng kiếm… có được không… hả…?”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s