Trích đoạn 7: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Lần nào Đường Thiên Tiêu cũng vội vã đến rồi lại vội vã đi, tính đến nay hai người vẫn chưa thực sự được ở riêng bên nhau mấy. Tôi bê bình trà trên tay cung nữ đặt lên bàn rồi lặng lẽ lui ra ngoài, rồi tiện tay đóng luôn cửa lại.

Lúc bước ra ngoài phòng ngoài, thái giám thân cận của Đường Thiên Tiêu là Cận Thất đang ngồi uống trà bên bàn, nhìn thấy tôi liền vội vã đứng dậy cười nói: “Thanh Vũ cô nương, hoàng thượng ngài … đang ở trong phòng của Nhã Ý cô nương?”

Tôi mỉm cười nói: “Ừm, hôm nay hoàng thượng trong có vẻ rất vui vẻ.”

Cận Thất gật đầu nói: “Đương nhiên rồi. Ngài đã bàn thảo xong với thái hậu, ngày mai lễ bộ sẽ tuyên chỉ, ngoài hoàng hậu ra, sẽ sắc phong thêm hai vị quý phi chính nhất phẩm, bốn vị tần chính nhị phẩm. Trong đó có Nhã cô nương của chúng ta, ha ha, hoàng thượng đã tranh luận suốt một hồi lâu cùng thái hậu, nói Lục đại tướng quân công lao cao, nên sẽ sắc lập Nhã cô nương là Hiền phi.”

“Hiền phi …”

Khóe miệng của tôi bất giác nhoẻn lên.

Đại Chu áp dụng theo đúng chế độ của triều trước, dưới hoàng hậu, lập bốn phi, chín tần, chín tiệp thư, chín mỹ nhân, chín tài nhân, ngoài ra còn có bảy mươi hai người được phong làm bảo lâm, ngự nữ, thái nữ … cấp bậc sẽ phân từ chính nhất phẩm cho đến chính bát phẩm, y phục cũng theo đó mà phân biệt rõ ràng.

Với tài sắc và gia thế của mình, Nam Nhã Ý vừa nhập cung đã được sắc phong thành Hiền phi chính nhất phẩm, ngoại trừ thái hậu, hoàng hậu thì chẳng còn ai áp chế hay có địa vị cao hơn tỷ tỷ nữa, lại cộng thêm thân phận là con gái của đại tướng quân, chỉ cần hành sự thận trọng, không để xảy ra sai sót gì, thì tương lai ổn định, an nhàn, phú quý chắc chắn không phải là chuyện gì khó khăn hết.

Còn tôi, cũng coi như có thể tìm được một nơi dung thân nương tựa vững chắc cho bản thân mình.

Cầm một chiếc túi đựng châu báu, tôi nhét vào tay Cận Thất, mỉm cười nói: “Thất công công, xin hãy nhận lấy thứ này.”

Cận Thất mở túi ra nhìn, đôi mắt bé nhỏ sáng rực lên, vội vã nhét lại nói: “Hầy, cô nương, làm sao tiểu nhân dám nhận chứ? Hiền phi của chúng ta phúc mệnh đại phú đại quý, ngày sau tiểu nhân còn phải dựa dẫm ở chỗ Hiền phi nương nương mà.”

Tôi mỉm cười đáp lại: “Chúng ta đương nhiên nhìn ra tấm lòng của hoàng thượng. Chỉ là hoàng thượng nhiều khi chính sự bận rộn, ngày sau có nhiều phi tần mỹ nữ hầu hạ, chưa chắc đã nhớ tới tỷ tỷ của ta, đến lúc đó phải nhờ Thất công công có cơ hội thì nhắc nhở người đôi chút.”

Cận Thất lại cúi đầu nhìn những châu ngọc đặt trong túi, dáng vẻ lưu luyến không nỡ rời xa, mỉm cười tươi tắn cất vào trong người.

Nam Nhã Ý tính tình phóng khoáng, hào sảng, mang đậm bản sắc của người phương bắc, từ trước đến nay chẳng mấy khi để tâm đến chuyện tiền bạc, hơn nữa lâu ngày cách xa quê nhà, cũng chẳng có nhiều tiền bạc tích lũy cho mấy. Tôi đã nhập cung gần ba năm nay, nhận được sự ân sủng của Đỗ thái hậu, nên cũng tích lũy được không ít, giữ khư khư bên người cũng chẳng có ích gì, chi bằng mang ra lấy lòng người thay cho tỷ tỷ, cuộc sống sau này chắc cũng sẽ thoải mái dễ chịu hơn nhiều.

Ở lại uống hai tuần trà cùng Cận Thất, tôi bước ra bậc thềm ngoài cửa nhìn ra phía xa, quay đầu lại cánh cửa phòng vẫn đóng kín mít, ánh nến nhảy nhót phản chiếu những ánh sáng tươi vui trên khung cửa sổ, tràn ngập niềm vui, thỉnh thoảng bên trong còn vọng ra tiếng cười khe khẽ.

Tôi bất giác nhoẻn miệng cười, ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, có vài ngôi sao đang lấp lánh tỏa sáng, ánh trăng cũng sáng trong, tròn như miếng ngọc, trong suốt tựa nước, cả bầu trời phủ một màn sương mong manh.

Hôm nay vừa tròn mười lăm? Đây đúng là ngày tốt trăng tròn người cũng được mãn nguyện.

Trong lòng đột nhiên dâng trào cảm giác phiền muộn, tôi quay đầu sang hỏi Cận Thất: “Suốt dọc đường qua đây không có ai đi theo chứ?”

Cận Thất mỉm cười nói: “Đương nhiên là không rồi. Hoàng thượng chọn nơi này cho các cô nương chính là để có được sự yên tĩnh và bình an mà. Có điều sau khi sắc phong, không thể ở đây nữa rồi.”

Ngưng Sương đã hiểu ý tôi, liền cười nói: “Cô nương muốn ra ngoài tản bộ sao? Khoác thêm tấm áo bên ngoài, nô tì sẽ cùng cô nương ra ngoài tản bộ.”

Tôi nhận lấy tấm áo khoác ngoài tránh gió phòng sương từ Ngưng Sương rồi tự mình khoác lên, khẽ tiếng nói: “Hai người ở lại đây để ý xem hoàng thượng có dặn dò gì không. Một mình ta đi ra ngoài, khoảng một lúc nữa thì sẽ quay về.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s