Trích đoạn 7: Mối lương duyên trời đánh – Hoa Thanh Thần

Vào lúc Viên Nhuận Chi xông ra khỏi nhà vệ sinh nam, những người đàn ông khác bất giác cảm thán:

“Trời ạ, cuối cùng cô ta cũng đi rồi!”

“Cuối cùng có thể giải phóng rồi!”

“Thảo nào mà bạn trai cô ta lại lăng nhăng, hóa ra cô ta là một kẻ biến thái!”

 

Viên Nhuận Chi ôm mặt, chạy trốn vào buồng vệ sinh nữ ở kế bên.

Ngay tại cửa vào, Tằng Tử Kiều đang đứng hút thuốc một cách nho nhã, mỉm cười nhìn cô bạn thân.

“Cậu … tại sao cậu không gọi mình lại chứ?” Viên Nhuận Chi oán thán nhìn về phía Tằng Tử Kiều.

“À, mình có gọi cậu, là do cậu không nghe thấy mà thôi!” Tằng Tử Kiều nhún vai, tỏ ý mình hoàn toàn vô tội. Cô đích thực đã gọi lớn tiếng, có điều con nha đầu này không nghe thấy gì, xồng xộc xông vào buồng vệ sinh nam. Đương nhiên, Tằng Tử Kiều không thể nào cùng bạn thân xông vào buồng vệ sinh nam được. Vừa hay, cô gặp được Kỷ sư huynh đi vào bên trong, nên nhờ Kỷ sư huynh chuyển lời cho nha đầu kia mau đi ra ngoài trước khi gây ra chuyện mất mặt gì khác. Ai mà ngờ được, hai người này lại cãi nhau ngay tại một nơi như thế!

Viên Nhuận Chi nghiến chặt răng không biết nói gì thêm.

“Ăn no chưa, đi dạo phố đi!” Tằng Tử Kiều vỗ vai cô đầy luyến tiếc, giống như an ủi một chú chó con vậy.

Viên Nhuận Chi cúi đầu nhìn chiếc áo phông trị giá 988 đồng đang mặc trên người, quyết định đi mua một chiếc áo khác. Quả nhiên, cô chỉ hợp với loại hàng bày bên đường thôi. Vậy nên, cô gật đầu, đi theo Tằng Tử Kiều ra khỏi buồng vệ sinh.

Đúng lúc đang định dời khỏi nhà hàng, Viên Nhuận Chi liền nhìn thấy Kỷ Ngôn Tắc đang ngồi cùng một cô gái ở bên cạnh cửa sổ.

Viên Nhuận Chi cứ nhìn thấy hắn là cảm thấy bực bội, tức tối trong lòng. Tên đàn ông khốn kiếp này vừa bước vào đã biết là cô vào nhầm buồng vệ sinh nam, thế mà không nói với cô luôn, lại còn ở đó mỉa mai cô là cup A.

Cup A đúng không?

Cup A thì cũng là người có nhân cách, có tự tôn.

“Tiểu Kiều, cậu đợi mình một lúc!”

Cô lấy hai trăm đồng từ trong ví ra, sau đó bước nhanh về phía Kỷ Ngôn Tắc.

Kỷ Ngôn Tắc đang cầm ly lên vừa định đưa lên miệng uống thì nhìn thấy Viên Nhuận Chi đùng đùng sát khí tiến về phía mình. Anh bất giác cau chặt đôi mày, người phụ nữ ngớ ngẩn này còn chưa về nhà thay quần áo mà ở lại đây làm cái gì?

Anh quên mất việc uống trà, ngây người nhìn cô bước lại gần.

Viên Nhuận Chi đứng trước mặt Kỷ Ngôn Tắc, khuôn mặt căm hận như thể chỉ muốn xé anh ta ra từng mảnh nhỏ biến đổi nhanh chóng, thay vào đó là nụ cười tươi như hoa. Cô liền nháy mắt, tiếp đó dùng giọng nói cao vút trời đất, õng ẹo nói: “Ây da, Kỷ bảo bối. Trùng hợp quá, tại sao lại gặp được cưng ở chỗ này thế. Thật ngại quá đi mất, hôm trước bất cẩn đánh mất ví tiền, nên trong người chỉ còn mỗi tám trăm đồng tiền mặt. Này, hai trăm đồng còn lại của cưng này, trả hết cho cưng nhé!” Cô nhét hai trăm đồng kia vào túi áo của Kỷ Ngôn Tắc, cũng không quên sờ lên chiếc cằm tuyệt hảo của anh. Nhìn thấy sắc mặt anh tuấn càng ngày càng sầm đen lại, cô liền mỉm cười đầy ám muội. “Kỷ bảo bối, mình có việc đi trước nhé, cưng ở lại chơi với bạn vui vẻ nha. Hôm khác mình sẽ đến tiệm tìm bảo bối, cưng nói với Tang ma ma, không được để cho khách hàng khác chạm vào cưng nhớ chưa. Mình đi đây, bye bye!”

Trước khi đi khỏi, cô không quên đưa tay sờ lên chiếc cằm của anh lần nữa, nháy mắt đầy tình ý, tặng một nụ hôn gió, sau đó thân người uốn éo chẳng khác gì con rắn tiến ra khỏi nhà hàng.

5 thoughts on “Trích đoạn 7: Mối lương duyên trời đánh – Hoa Thanh Thần

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s