Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần: C4 – P5

Hàn Tú đang định châm chọc tiếp, nhưng khi bắt gặp ánh mắt chất chứa nỗi bi thương và sự phiền muộn của anh, cô bất giác nghẹn lời. Trái tim bỗng trở nên mềm yếu, cô run run nói: “Anh lại đây tôi dạy cho!”. Cô không biết vì sao mình lại bằng lòng nhanh đến thế, chỉ cảm thấy có một sự thôi thúc rất mạnh mẽ trong lòng.

Tiểu Thất liền đứng dậy, đi theo Hàn Tú vào bếp.

Hàn Tú lấy gạo từ thùng ra, vừa nói với Tiểu Thất cách lấy gạo sao cho hợp lý vừa vo. Đột nhiên cô khựng lại, lớn tiếng hỏi: “Rau quả hôm nay anh đã rửa chưa hả?”. Cô hoàn toàn có thể nghi ngờ rằng tên đàn ông này đã không hề rửa sạch rau mà cho ngay vào chảo.

Tiểu Thất cau mày nhìn vào đôi mắt đen lay láy của Hàn Tú, lạnh lùng nói: “Trong cẩm nang có viết bốn chữ “gọt vỏ, rửa sạch”, hơn nữa, lúc nãy đi siêu thị, tôi đã nhìn thấy người ta rửa rau. Đúng là tôi không biết rất nhiều thứ, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi hoàn toàn không biết một cái gì cả.”

Câu nói của Tiểu Thất muốn biểu đạt ý: cô có thể không tín nhiệm anh, nhưng không được sỉ nhục trí tuệ của anh. Ngoài câu chỉ trích món canh cá chua cay không dinh dưỡng trước kia ra, có thể coi đây là câu nói dài nhất của anh với Hàn Tú.

May mà anh còn biết gọt vỏ, rửa sạch, Hàn Tú đã yên tâm đôi chút, nếu không, lại ăn phải rau chưa rửa thì cái dạ dày yếu ớt, mẫn cảm đêm nay nhất định sẽ không tha cho cô.

Hàn Tú tiếp tục chỉ bảo cho tới khi anh biết cách cắm phích điện vào ổ. Cô đang định ra ngoài uống canh thì ngay lúc đó, Tiểu Thất lại chỉ vào cái lò vi sóng và chiếc ti vi ngoài phòng khách rồi nói: “Cái này với cái ở ngoài kia, liệu cô có thể dạy luôn cách sử dụng chúng cho tôi được không?”

Hàn Tú quay lại nhìn anh với ánh mắt đầy kinh ngạc. Lúc nãy, anh còn đĩnh đạc tuyên bố: “Đúng là tôi không biết rất nhiều thứ, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi hoàn toàn không biết một cái gì cả”, hà cớ gì mà bây giờ, anh bỗng trở nên vô dụng tới mức đó chứ? Tại sao chứng mất trí nhớ của anh lại khác hoàn toàn so với những gì được miêu tả trên truyền hình và tiểu thuyết đến thế? Đấy là do tiểu thuyết và phim ảnh đã giản lược đi ít nhiều độ nghiêm trọng của việc này hay vì anh là trường hợp ngoại lệ? Dường như anh là một sinh vật không hề tồn tại trên trái đất vậy!

Chứng mất trí nhớ quả là vô cùng đáng sợ!

Vì nghĩ tới thời hạn sử dụng của tất cả các thiết bị gia dụng – điện máy cùng sự an toàn về tính mạng của bản thân nên Hàn Tú đã giải thích cặn kẽ cách sử dụng của tất cả các đồ dùng trong gia đình cho anh.

Chương 5

Cùng nằm trên một chiếc giường, đơn giản chỉ để ngủ

(1)

Tiểu Thất tiếp thu rất nhanh, Hàn Tú chỉ cần hướng dẫn một lần là anh đã ghi nhớ được mọi thứ. Cuối cùng, Hàn Tú cũng hiểu được ý nghĩa sâu sắc của câu nói: “Sư giả truyền đạo, thụ nghiệp, giải hoặc dã[1]”.

Lần này, sau khi ăn cơm xong, cô đã có thể yên tâm giao bát đũa cho anh rửa, lau miệng rồi bình thản đi sang phòng điều hoà để nghỉ ngơi. Tắm xong, Hàn Tú vào giường nằm, tận hưởng không khí mát lạnh, cảm thấy vô cùng sảng khoái, dễ chịu.

Hàn Tú bỗng nhận thấy, việc người đàn ông mà cô đã từng phỉ nhổ, mắng chửi cả trăm ngàn lần đó bị mất trí nhớ cũng có cái hay của nó. Trước đây, anh ta không hề bước qua cửa bếp lấy một lần, thế mà bây giờ, không những biết nấu thức ăn ngon lành, đẹp mắt theo cẩm nang mà ngay cả việc rửa bát phiền phức, nhàm chán, anh cũng đảm nhiệm luôn. Đây đúng là chuyện tốt hết xảy! Nếu có thể khai thác và phát huy những giá trị khác của anh, biết đâu cô sẽ nhận được nhiều tài lộc hơn. Vậy thì Hàn Tú sẽ miễn cưỡng thu nhận anh thêm một thời gian nữa. Dù anh có ăn không, uống không, ở không trong nhà cô trong một tháng trời thì sau đó, liệu cô có thể mặt dày mày dạn yêu cầu cô giáo Đỗ hoàn trả toàn bộ chi phí không? Hiển nhiên là không rồi! Thế nên, cô phải mau chóng nghĩ cách thu lại số tiền đó trong tháng này mới được.

Nên phân anh ta vào tổ nấu ăn hay vào tổ lau chùi dọn dẹp nhỉ? Cô nhất định phải tính toán, cân nhắc thật kĩ lưỡng rồi mới đưa ra quyết định. Tóm lại, Hàn Tú không thể để tên đàn ông đáng chết đó quỵt tất cả chi phí ăn ở trong một tháng được, nếu không thì thật có lỗi với bản thân.

Càng nghĩ tới việc sắp kiếm được nhiều tiền, Hàn Tú càng vui vẻ, cứ ôm cái chăn mùa hè mà cười sung sướng.

Khi làm xong tất cả mọi việc cũng là lúc Tiểu Thất mồ hôi mồ kê nhễ nhại, anh liền lấy quần áo rồi đi vào phòng tắm. Đã hơn một tuần nay, anh không tắm táp tử tế rồi. Hai hôm trước, anh đã tháo băng, những vết thương đều đã liền miệng, nhưng lúc đó, anh vẫn chỉ dám kì cọ nhẹ nhàng mà thôi. Hầu hết các vết thương không nặng lắm, chủ yếu là bị lúc anh nhảy ra khỏi bức tường thuỷ tinh và rơi xuống dưới, va chạm vào cành cây, bây giờ chúng đều đã bong vẩy, da non cũng mọc rồi.

Cảm giác dinh dính trên người khiến anh vô cùng khó chịu, nhất định hôm nay, anh phải tắm thật kĩ càng mới được.

Làn nước ấm chảy lên người đã giúp anh trút bỏ mọi bụi bặm, mệt mỏi sau một ngày vất vả. Không khỏi cảm thấy xót khi nước chảy qua những vết thương mới liền miệng nhưng được thư giãn như lúc này đã khiến anh thấy rất sảng khoái, dễ chịu.

Nhưng khi tắm xong, Tiểu Thất lại cảm thấy toàn thân như phát nhiệt. Mặc kệ đầu tóc ướt nước, anh nằm xuống chiếc sô pha bọc vải, người nóng rực như bị thiêu đốt. Anh khẽ thở dài, đứng dậy rồi đi ra ngoài ban công, hi vọng cơn gió đêm mùa hè sẽ thổi mát cơ thể. Thế nhưng gió trời không làm giảm chút nào sự nóng nực trong anh, từng đợt khí nóng cứ rực lên không ngừng. Chỉ một lát sau, người anh lại lấm tấm mồ hôi.

Mới có hơn một tuần mà sao thời tiết lại thay đổi nhanh chóng đến thế, anh sắp không chịu đựng nổi nữa rồi!

Quay vào phòng, đặt người lên ghế sô pha, Tiểu Thất lại nhăn mặt, trong lòng thầm nghĩ: “Sao người ta có thể ngủ trên chiếc giường vừa mềm, vừa nhỏ như vậy chứ? Lại còn nóng bức nữa!”.

Ánh mắt anh vô tình lướt qua phòng ngủ của Hàn Tú, cửa phòng đang mở he hé. Lúc bước từ buồng tắm qua đó, anh không hề để ý đến điều này.

Tiểu Thất đã sống ở đây hơn một tuần rồi, ngoại trừ nơi ngủ hàng đêm, ban công để tập thể dục vào mỗi sáng và căn phòng bếp mà tối nay anh đã kiên quyết phớt lờ đi tờ giấy “Cấm vào”, những nơi còn lại đều thuộc phạm vi cấm cả, thế nên anh chưa bao giờ có ý định nhìn qua chúng dù chỉ một lát.

Ánh đèn mờ ảo hắt ra từ phòng ngủ của Hàn Tú.

Khoé miệng anh hơi giật giật, cuối cùng, lòng hiếu kì đã chiến thắng, anh đi về phía đó. Vừa bước lại gần, anh cảm nhận được một luồng khí mát lạnh đang thổi ra ngoài qua khe cửa mở. Anh mím môi, nhẹ nhàng đẩy cửa, không khí mát lạnh tràn ra, lập tức phủ lên cơ thể đang bức bối khiến anh cảm thấy sảng khoái vô cùng.


[1] Người làm thầy phải truyền đạo lí, dạy nghề nghiệp và giải thích những điều nghi hoặc của học trò.

One thought on “Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần: C4 – P5

  1. Pingback: Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần – Chương 5.1 « Tử Yến Lâu

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s