Trích đoạn 28: Bảo vật giang hồ – Tô Tố

Chữ “hả” cuối câu ẩn chứa trong nó biết bao nhiêu tình ý, lại còn được kéo dài ẽo ợt, khiến cho toàn thân Lãnh Vô Song ớn lạnh, sởn gai ốc.

Xong! Chút nhẫn nại cuối cùng của chàng đã hoàn toàn cạn kiệt… Hàn khí mạnh mẽ toát ra từ cơ thể chàng, đôi tay cầm kiếm run lên vì tức giận…

Bởi vì quá tức giận, tâm trạng bị đảo lộn hết cả nên Lãnh Vô Song không hề nhận ra bên ngoài cửa sổ, có một đám người hiếu kì đang đứng chen chúc nhau, cười cười nói nói.

“Phu nhân, thiếu gia thật là vô cùng mạnh mẽ!”. Hộ vệ A đôi mắt long lanh, nắm chặt bàn tay, biểu lộ sự tán thưởng.

“Đúng là đàn ông đích thực!”. A hoàn B khuôn mặt đắm say, thầm thì ao ước: “Nếu thiếu gia bảo mình cởi, mình nhất định sẽ cởi rất nhanh.”

“Đây mới đúng là thiếu chủ Ngự Kiếm sơn trang của chúng ta”. Lão quản gia xúc động lệ rơi đầy mặt, cũng nắm chặt tay, biểu thị thái độ ủng hộ tuyệt đối hành vi lưu manh của Lãnh công tử.

Đại phu nhân vừa lau nước mắt vừa nghẹn ngào nói: “Vô Song, thằng bé này cuối cùng cũng đã trưởng thành.”

Cả đám người càng bàn luận lại càng sôi nổi, tâm trạng háo hức ngày một dâng cao. Thậm chí một người hộ vệ còn hứng khởi đứng bật dậy, vừa vỗ tay cổ vũ vừa bắc loa miệng, hét ông ổng: “Thiếu gia ơi, hãy mau hành động đi, để sơn trang chúng ta nhanh có thêm nam đinh mới!”

Đám hộ vệ đang ngồi nhất loạt đứng bật dậy, mặt mày hân hoan, vỗ tay như sấm để khích lệ thiếu trang chủ. Tiếng vỗ tay tưng bừng vang rộn khắp cả biệt viện Thiên Hạ.

Đúng là vô cùng náo nhiệt…

Ở trong phòng, Lãnh Vô Song cực kỳ tức giận, sắc mặt chuyển từ đỏ bừng sang tím tái. Trong hai mươi năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên chàng thực sự nếm trải mùi vị của hai chữ “suy sụp”.

Ngũ Thập Lang nằm trên giường, nhìn ra cửa sổ, cơ mặt không ngừng co giật. “Vô Song, huynh còn dẫn theo mọi người tới phá đám đêm động phòng sao?”

Lúc này, Lãnh Vô Song đã khôi phục được vẻ mặt thường ngày, không chút biểu cảm nhìn Ngũ Thập Lang, chẳng nói lời nào.

Tiếp đó, chàng giơ cao thanh kiếm Hùng Thanh…

Tay vừa hạ xuống, một dải áo của chàng bị chém lìa.

Chàng từ từ cúi xuống, nhặt mảnh vải lên, nho nhã buộc nó quanh mắt mình rồi bước đến chỗ Ngũ Thập Lang, lạnh lùng nói: “Để ta giúp cô!”

Bàn tay múa kiếm vèo vèo, chiếc áo khoác đang mặc trên người Ngũ Thập Lang nhanh chóng biến thành các miếng vải vụn, vương đầy trên người cô, trông vô cùng thảm thương.

“Lãnh Vô Song, ngươi là tên khốn kiếp!”. Ngũ Thập Lang ôm tay trước ngực, nộ khí xông thẳng lên đại não, cô bật dậy khỏi giường rồi xông tới, nắm lấy tay áo của Lãnh Vô Song rồi ngoác miệng khóc lớn.

Từ bé tới giờ, cô chuyên trị lấy việc chọc ghẹo người khác làm thú vui, hiếm khi phải chịu thiệt thòi, uất ức. Nhưng từ khi gặp Lãnh Vô Song, hết lần này đến lần khác, cô bị mất mặt trước rất nhiều người, thế nên lúc này, vừa xấu hổ vừa tức giận, khí huyết đảo ngược, toàn thân nóng bừng, cô khóc lóc thảm thương hơn tất cả những lần ăn vạ trước đây.

Nghe thấy tiếng khóc, Lãnh Vô Song đưa tay kéo tấm vải che mắt mình xuống. Nhìn thấy Ngũ Thập Lang nức nở mãi không thôi, chàng bất giác ngẩn người ra.

Từ nhỏ, chàng cực kì ít tiếp xúc với con gái, những người phụ nữ mà chàng từng tiếp xúc chỉ có ba vị phu nhân cùng với mấy a hoàn trong phủ. Ba vị phu nhân ai cũng đoan trang, lễ độ, còn các a hoàn thì vừa kính trọng vừa nể sợ chàng, cho nên, chàng chưa từng thấy bất cứ người con gái nào ở bên cạnh mình nũng nịu, ăn vạ như Ngũ Thập Lang lúc này.

Nhìn Ngũ Thập Lang nước mắt lưng tròng, trong lòng chàng bỗng nhiên trào dâng cảm giác bất lực, không biết phải làm gì – một cảm giác trước nay chưa từng có.

Tuy rằng không biết phải làm sao, nhưng khi nhìn thấy đám người ngoài kia liên tục thò cổ vào phòng hóng hớt, trong lòng đột nhiên cảm thấy rất không vui. Chàng liền quay người sang che chắn tầm nhìn của mọi người, để họ không thấy được Ngũ Thập Lang.

Để cho mọi người chẳng thể thấy được Ngũ Thập Lang trong bộ dạng y phục không chỉnh tề.

Chàng cũng không hiểu tại sao mình lại làm như vậy, chỉ biết rằng nếu để mọi người nhìn thấy một Ngũ Thập Lang như vậy, trong lòng chàng sẽ rất khó chịu.

Rồi không biết từ lúc nào, đám người đứng hóng hớt ngoài cửa sổ cũng từ từ tản đi mất.

Lúc này, chỉ còn lại hai người trong phòng mà thôi.

Một người tiếp tục khóc lóc, ỉ ôi, một người khuôn mặt tựa tiếu phi tiếu.

Một hồi lâu sau, cuối cùng Lãnh Vô Song cũng cất tiếng, giọng nói bộc lộ thái độ cam chịu lẫn chán nản: “Ta sẽ sai người mang quần áo đến cho cô, màu đen giống hệt của ta.”

Đây đã là nhượng bộ lớn nhất của chàng rồi.

Quả nhiên, Ngũ Thập Lang lập tức ngừng khóc, bắt đầu mặc cả: “Được, tiện thể thêu luôn một con rồng trên đó nhé! Ta muốn xứng đôi với huynh…”

Thiếu gia Lãnh Vô Song lại bùng nổ lần nữa, đùng đùng mở toang cửa lớn rồi tức khí bỏ đi.

Để lại mỗi mình Ngũ Thập Lang với khuôn mặt vô tội, đáng thương. Cô ngồi sụp xuống, hai tay ôm má, vò đầu bứt tai suy nghĩ xem mình đã làm gì nên tội mà lại khiến chàng nổi giận thêm lần nữa…

 

Sự thực đã chứng minh, khả năng hồi phục của Ngũ Thập Lang là vô cùng lớn.

Chỉ sau một đêm ngắn ngủi cô đã hoàn toàn quên khuấy mất sự việc mất mặt tối qua.

Vừa sớm ngày ra, cô đã vô cùng hứng khởi, nhảy chân sáo ra sảnh Tụ Hiền, miệng cười không ngớt, khoác trên người bộ y phục màu đen, thanh kiếm Thư Thanh đeo bên hông không ngừng lắc lư, vô cùng hoạt bát, tràn đầy nhựa sống. Thấy vậy, đại phu nhân vui vẻ cười tít cả mắt, hân hoan nói: “Tô cô nương, ta càng nhìn lại càng thấy cô nương đáng yêu.”

Cái này gọi là mẹ chồng nhìn nàng dâu, càng ngắm càng thấy thích.

Lãnh Vô Song mặt không biểu cảm, hai mắt cụp xuống, nhìn chằm chằm vào bát cháo của mình, chậm rãi thưởng thức, coi như hai người ngồi bên cạnh hoàn toàn không tồn tại.

“Cô nương mặc đồ đen thực sự rất đẹp”. Đại phu nhân lại tiếp tục đưa lời tán thưởng.

Ngũ Thập Lang gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, hớn hở nhấc tà áo lên cho đại phu nhân xem: “Phu nhân, bà xem, trên này còn thêu cả phượng hoàng nữa đấy!”

Đích thực là một con phượng hoàng, có điều, con phượng hoàng ấy lại là phiên bản thiếu nhi. Kì thực nhìn kĩ, trông nó giống coon gà rừng hơn, lông thì thưa thớt, cổ thì dài ngoằng. Đại phu nhân lập tức nhìn về phía Lãnh Vô Song với ánh mắt khó hiểu.

Đứa trẻ này đúng là rất biết cách sáng tạo!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s