Trích đoạn 13: Kết hôn anh có dám không? Lục Nguyệt Mạc Ngôn

“Đúng là buồn cười thật đấy!”. Tôi kể với A Mông những biểu hiện của An Nguyệt.

“Haizz, cứ chờ xem, thể nào chị ta cũng bảo là có thai đấy!”. A Mông vừa ôm con vừa nói.

“Cục cưng ơi, ăn cơm chưa?”. Tôi nắm bàn tay mập mạp của đứa trẻ, đúng là béo thật, toàn là thịt, lại còn thích cười nữa, trêu một tí là cười, dễ thương quá!

“Nó ăn rồi, lát nữa Lý Triển Bằng tới đón đi”. A Mông bóp bóp vai.

Tôi nheo mắt nhìn cô ấy. “Hả? Hòa bình rồi à?”

“Quên đi! Mình nhường đấy, mấy hôm nay việc ở công ty nhiều quá, không có thời gian chăm sóc nó”. Kế hoạch của cô ấy bây giờ là biến đứa con thành “thú cưng” để nuôi chơi.

“Trần Lộ sao rồi?”. Tôi hỏi. Dạo này nhà tôi có nhiều việc đau đầu quá, không có thời gian để tới bệnh viện thăm Trần Lộ.

“Tinh thần khá hơn rồi, nhưng vẫn chưa cho Dương Siêu đến thăm, vừa bước vào là cậu ấy la hét inh ỏi cả lên”. A Mông châm thêm điếu thuốc nữa.

“Này này, con cậu đang ở đây đấy!”. Tôi vội vàng xua khói thuốc.

“Tiểu Lan, bế em lên gác đi!”. A Mông không bỏ điếu thuốc xuống mà gọi bảo mẫu bế con ra chỗ khác. “Mình đang nghi ngờ thần kinh của Trần Lộ có vấn đề, lúc không gặp Dương Siêu thì vẫn bình thường, vừa nhìn thấy anh ta thì ngay lập tức như người điên vậy. Cậu xem, thực sự mình không hiểu, vì một người đàn ông như thế có đáng không?”

“Đành phải chịu thôi, cậu ấy vốn khác chúng ta mà. Bọn mình không có đàn ông thì cũng chỉ thấy cô đơn một chút thôi. Còn cô ấy không có Dương Siêu thì như trời sắp sập xuống đến nơi vậy. Mấy hôm trước, mình có đi phỏng vấn một chuyên gia tâm lý, để lúc nào mình đưa cô ấy tới đó xem sao”. Tôi với tay lấy điếu thuốc A Mông đưa cho.

“Ờ, đấy gọi là nghĩ không thông, An Nguyệt cũng thế, cậu cứ chờ xem, thế nào cũng có chuyện!”

“Thế không phải là chết mình sao? Không được, mình phải đi tìm anh Thẩm Lãng!”. Tôi đoán Thẩm Lãng chỉ trốn về quê thôi, tôi có cảm giác là anh ấy đang ở đó.

34.

Lâm Sở mua hết đống đồ gốm của Triệu Tam, chẳng nói qua với tôi một tiếng.

“Cậu tốn bao nhiêu tiền?”. Lúc tôi biết chuyện, điều đầu tiên tôi hỏi là giá tiền.

“Chưa đến 10 vạn”. Cô ấy nói rất thản nhiên.

“Trời, cái tên khốn đó! Chẳng qua chỉ là mấy thứ bỏ đi thôi mà!”. Tôi tức mình liền đi tới chỗ anh ta.

“Triệu Tam! Anh muốn chết hả?”

“Ôi, em gái Tiểu Ngư của anh đến rồi đấy à, tiền của em anh đã chuẩn bị đủ rồi, đang định gọi cho em đây”. Anh ta đang được bạn gái mát xa cho, nghe nói cô bé này trước đây chuyên làm mát xa ở bể bơi.

“Sao? Đến bạn bè em mà cũng dám lừa hả? Mấy cái thứ vỡ nát đó của anh thì đáng mấy đồng chứ? Quá 5 vạn em đi đầu xuống đất, mau, đưa hết tiền đây, có muốn mai đóng cửa luôn không hả?!”. Tôi ngồi phịch xuống chiếc ghế dài trong vườn, vì vừa chạy một mạch tới đây nên mệt đứt cả hơi.

“Ấy, đừng nóng! Sau này anh sẽ trả mà!”. Triệu Tam vội vàng ngồi dậy.

“Đưa tiền đây rồi nói chuyện!”. Tôi tiện tay cầm cái quạt nan lên, mùa này dùng quạt nan là tốt nhất, nhưng mấy thứ kiểu này ở Bắc Kinh không bán, chỉ mấy chợ bán buôn ở ngoại ô mới có.

 

“Tiền của cậu đây!”. Nửa tiếng sau, tôi lại hộc tốc chạy tới chỗ Lâm Sở, thấy tôi vứt nắm tiền lên bàn, cô ấy há hốc miệng, kinh ngạc.

“Giật cả mình! Mình còn tưởng cậu tới đòi người chứ!”

“Người nào mà đòi?”. Tôi nằm trên ghế sô pha, uống bia.

“Lâm Sở, vòi hoa sen nhà em không có nước!”. Thẩm Lãng bước xuống từ cầu thang, vừa đi vừa lau đầu.

“Trời đất! Gã ngốc này từ đâu chui ra vậy?”. Tôi chớp chớp mắt. “Lâm Sở, cậu thích đàn ông mình không có ý kiến, nhưng mà Thẩm Lãng thì không hợp đâu!”

“Còn lâu, mình thèm vào!”. Cô ấy giơ tay chỉ Thẩm Lãng. “Mau mặc quần áo vào đi, để bạn gái em trông thấy là chết đấy!”

“Anh giỏi nhỉ? Trốn ở đây cơ đấy!”. Tối hôm ấy, tôi gọi cả Cố Đại Hải tới, bốn người cùng ngồi ăn thịt dê ở chỗ Lâm Sở, anh ấy còn đem cả Bội Bội theo nữa.

“Con chó này hay nhỉ, đây chính là con chó to lớn uy phong mà cậu kể với A Mông đấy à?”. Lâm Sở dùng một tay nhấc Bội Bội lên.

“Cậu hỏi anh ấy đi, hỏi kỹ càng hộ mình, xem có biết thế nào là chó to không?”. Tôi chỉ sang Cố Đại Hải.

“Em lại tưởng anh trốn về quê, đang định về đó tìm anh đấy!”. Tôi bảo với Thẩm Lãng. Nghĩ thấy cũng may, suýt nữa thì tôi đã về quê để tìm rồi.

“Anh cũng định về quê, nhưng lúc đó tự nhiên lại gặp Lâm Sở”. Ông anh trai quay ra liếc tôi một cái rồi lại ăn tiếp.

“Hôm đó, mình đi chụp ảnh ở gần công ty Thẩm Lãng”. Dạo này, Lâm Sở đang chụp cái gì đó thuộc về thời trang cao cấp, lúc Thẩm Lãng đang chuẩn bị chạy trốn thì gặp cô ấy, liền bị đem về đây luôn.

Thẩm Lãng ăn xong mới hỏi tôi. “Ở nhà thế nào rồi?”

“Nhộn nhịp lắm, hôm nào cũng có gà bay chó nhảy”. Tôi ôm lấy Bội Bội, hôm nay nó rất ngoan, chơi đùa với Lâm Sở cả tối.

“Bố mẹ cô ấy lại tới gây chuyện hả?”

“Đúng thế, em cho một trận, sau đó đuổi đi rồi”. Tôi uống Coca, thứ đồ uống này phản ánh rất chính xác cuộc sống lúc này của Thẩm Lãng – thật tức cười!

“Cảm ơn em nhé!”. Anh ấy gật đầu.

“Nghe buồn nôn quá! Chẳng qua là em thấy đáng ghét quá thôi, nghề của em mà!”. Tôi cho anh ấy một cái tát nhẹ, đáng đời!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s