Trích đoạn 18 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Oa Oa rất muốn nhìn trộm xem việc Tổng giám đốc Lang Hách Viễn chăm chú không rời mắt khỏi màn hình có phải là vì đang chơi Pikachu hay không, nhưng lại không dám thể hiện quá lộ liễu. Để có thể tiếp tục ở lại đây, có những việc cô cần phải cẩn trọng, cung kính. Không thể làm được gì, cô đành chu mỏ lên ai oán.

“Đợi sau này có tiền, tôi nhất định ngày ngày mở mắt ra là chơi Pikachu, chơi đến lúc mặt trời lặn đằng Tây, khắp trời đầy sao mới thôi. Hừm, đến lúc đó thì đừng nói là sếp lớn, đến công ty phát minh ra trò Pikachu có gửi tôi bản mới nhất để chơi, tôi cũng không thèm để ý đâu!”

Đôi môi đỏ hút hồn của Oa Oa hơi dẩu ra, cộng thêm khuôn mặt bé nhỏ, làn da mịn màng khiến Lang Hách Viễn vừa mới chuyển ánh nhìn lại bất giác ngây người.

Gì thế này? Sếp lớn sao cứ nhìn chăm chăm vào môi mình thế? Phát hiện ra không khí có gì đó bất thường, Oa Oa lập tức toát mồ hôi hột, cứng đờ cả người. Không phải Tổng giám đốc… Tổng giám đốc lại nhớ tới cái trục bánh xe bị méo đó đấy chứ?

Làm ơn đi, cô đã trả cho anh một trăm năm mươi bảy tệ tiền taxi rồi, anh còn muốn gì nữa? Hơn nữa, dù có bán cô đi cũng không bằng tiền một cái bánh xe BMW, có nhìn thế chứ nhìn nữa cũng không ích gì đâu!

Lang Hách Viễn nhận ra sự kinh sợ của Oa Oa, trong lòng bỗng bực bội. Chết tiệt, vừa rồi suýt chút nữa thì anh đã không kìm được mà hôn cô.

Người có ý đồ xấu xa với nộ khí bừng bừng quay đầu lại, ném cho cô tập tài liệu trong tay, chẳng thèm ngẩng đầu lên, nói: “Cô mang cái này đến Tổng ban!”

Oa Oa vui mừng khôn xiết, xem ra vụ bảo dưỡng cả đời chiếc BMW không cần cô phải lo nữa rồi, Tổng giám đốc cũng đã quên chuyện này. Tuy nói lúc trước, việc bị Lang Hách Viễn nhìm chằm chằm vài giây khiến cô có chút tim đập chân run, cảm giác đó như thể bị ánh mắt anh hút lấy, trái tim của cô cũng vì thế mà đập mạnh hơn, cái không khí đó giống như đoạn mở đầu cảnh nhân vật nam chính muốn hôn nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết vậy, nhưng mà may sao, hóa ra Tổng giám đốc chỉ nghĩ tới việc sai cô đi chuyển công văn mà thôi.

Phù, Oa Oa lập tức xoa xoa ngực, đừng sợ, đừng sợ, Oa Oa ơi là Oa Oa, dạo này mày ngốc đấy à? Đã bảo đừng có đọc lén mấy quyển tiểu thuyết ngôn tình của Nám Nám mà! Thấy chưa, đây chính là tác hại của tiểu thuyết ngôn tình đấy! Người ta đường đường là ông chủ lớn, sao có thể muốn hôn mày chứ? Hành động ấy với việc chọn một con heo để hôn đâu có gì khác nhau!!!

Oa Oa vừa tự an ủi bản thân vừa bước tới cầm tập tài liệu. Lang Hách Viễn lại nói thêm một câu: “Giáng Sinh này, công ty có hoạt động chúc mừng, cô thông báo với Tổng ban là tôi cũng sẽ tham dự.”

Oa Oa đờ đẫn “vâng” một tiếng, ôm tập tài liệu, nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.

Công ty còn có hoạt động chào mừng Giáng Sinh? Quả nhiên là công ty lớn, trong tình hình kinh tế ảm đạm thế này mà còn bày vẽ tổ chức tiệc tùng, xem ra nhất thời không thể phá sản được.

Lúc Oa Oa chuẩn bị đóng cửa, Lang Hách Viễn ngẩng đầu nhìn cô, lãnh đạm một hồi rồi lạnh lùng nói: “Hôm qua, tôi có hỏi trung tâm bảo dưỡng xe, phí sửa chữa trục bánh xe hết 7850 tệ, bao giờ thì cô đưa cho tôi đây?”

Bị đánh gục bởi tin dữ bất ngờ, Oa Oa chỉ còn biết đau khổ quay mặt sang một bên, khủng hoảng kinh tế quả nhiên là lợi hại, ngay cả Tổng giám đốc cũng phải đích thân xuất mã đi đòi nợ…

***

      Buổi chiều, công ty có cuộc họp thường kì, công việc ở Tổng ban luôn bận rộn nên rất ít khi họp hành, nhưng một khi đã họp thì thể nào cũng là những cuộc họp lớn không nghỉ ngơi, không ngủ nghê, cho đến khi những người tham dự sức cùng lực kiệt, sùi bọt mép thì mới thôi.

Thực ra, nội dung chủ yếu của cuộc họp lần này không gì khác chính là chuẩn bị cho hai hoạt động sắp tới. Sau đó, chủ nhiệm nhắc nhở phải làm việc cần cẩn thận, tỉ mỉ để hoàn thành tốt nhiệm vụ, rồi phó chủ nhiệm lại nói tới việc đảm bảo an toàn, chấp hành pháp luật, cuối cùng là đám thư kí cao cấp bàn về việc mất cân bằng phúc lợi, lương bổng không xứng đáng…

Oa Oa ngủ gục trong cuộc họp dài miên man, khuôn mặt còn phảng phất nụ cười vô cùng vô dụng. Trong trạng thái mơ màng, cô còn phát ra cả tiếng ngáy. Ánh mắt phẫn nộ của chủ nhiệm và phó chủ nhiệm cô chẳng nhìn thấy, nhưng dựa vào nhiệm vụ cao cả từ trên trời rơi xuống mà cô “giành” được, chính là đại diện cho Tổng ban biểu diễn một tiết mục văn nghệ trong buổi tối liên hoan, cô đủ biết là chủ nhiệm đã tức giận thế nào.

Đây là một thách thức mới mẻ mà trước giờ, Oa Oa chưa từng trải nghiệm. Đương nhiên, nếu cô có thể thành công vượt qua thử thách, dưới hội trường còn lại bao người sống sót vẫn là một câu hỏi lớn.

Đêm Giáng Sinh đó, Hoa Hạo đặt tiệc Giáng Sinh và Tết Nguyên Đán tại một khách sạn năm sao. Oa Oa thân mang trọng trách đương nhiên không cần đứng ngoài sảnh phụ trách công việc tiếp đãi. Kì lạ ở chỗ, Tổng giám đốc Lang kì quái hôm nay cũng không thấy động tĩnh gì, sau khi biết cô sẽ lên biểu diễn thì phản ứng của anh rất bình thản, chỉ “ờ” một tiếng rồi kêu lái xe đưa Oa Oa tới hội trường trước.

Giọng hát của Oa Oa tuy năm âm thì mất đến hai âm nhưng được cái mặt đủ dày, lại nghe nói nếu biểu diễn sẽ có nhiều bồi dưỡng, hơn nữa, giải thưởng của màn bốc thăm năm nay là một ti vi màn hình tinh thể lỏng 42 inch, Oa Oa lập tức thấy việc lên sân khấu biểu diễn cũng chẳng có vấn đề gì, thể diện càng không là gì, trong thời kì khủng hoảng kinh tế, tiền tài mới là thứ quan trọng nhất!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s