Trích đoạn 2: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Rồi cô quay sang hỏi Trâu Nam: “Tình hình hiện nay của Lâm Tương sao rồi?”

Trâu Nam mắt đỏ hoe vì khóc, chỉ tay vào phòng: “Cô ấy vẫn đang ngồi khóc trong đó.”

“Tôi đã gọi y tá tiêm một liều thuốc an thần cho cô ấy rồi. Điều quan trọng nhất bây giờ là hai cô nên suy nghĩ xem làm thế nào đối phó với đám phóng viên ở ngoài kia đi”. Nói xong, bác sỹ Châu quay người bước đi.

Mạc Hướng Vãn cau chặt đôi mày.

“Hôm nay, trong thành phố có vụ tai nạn ô tô, bác sỹ Châu vẫn còn đang bận tối mắt tối mũi. Tương Tương vừa xảy ra chuyện, Vu tổng cứ nhất định đòi bác sỹ Châu phải lo liệu phòng bệnh, đồng thời làm bác sỹ điều trị luôn”. Trâu Nam giải thích.

“Thảo nào mà ngươi ta lại cau mặt với mình như thế”. Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ.

Cô sầm mặt lại, đẩy cửa phòng bệnh đi vào, liền thấy ngay một người đẹp ốm yếu đang ngồi trên giường, nước mắt lặng lẽ rơi, cảnh tượng đó không khỏi làm cho người ta cảm thấy đau lòng, nhưng Mạc Hướng Vãn thì không.

Cô khoanh tay trước ngực hỏi: “Lâm Tương, nói xem rốt cuộc em muốn làm gì đây?”

 

Việc Lâm Tương tự sát bắt nguồn từ vụ scandal ầm ĩ do một người giấu mặt trong giới showbiz công khai với báo đài. Đó là một loạt các bức ảnh phòng the giữa một nam diễn viên điện ảnh nổi tiếng và rất nhiều các nữ minh tinh, trong đó có cả Lâm Tương.

Ngay lập tức, các phóng viên không ngừng gọi điện, nhắn tin, liên hệ phỏng vấn khiến cho tinh thần của Lâm Tương càng thêm hoảng loạn và suy sụp. Những bức ảnh này được chụp trước khi cô gia nhập làng giải trí, cô không ngờ sự việc ấy lại dẫn tới hậu quả nghiêm trọng như ngày hôm nay. Mạc Hướng Vãn cũng không thể lường được rằng vì vụ việc này mà Lâm Tương đã tự sát đến ba lần.

 

Lâm Tương ngẩng đầu lên, trên mặt vẫn còn vương lệ, cô ngậm ngùi nói: “Trước khi gia nhập làng giải trí, đã có khoảng thời gian em qua lại cùng anh ấy.”

“Những việc này bọn chị đều biết cả rồi.”

“Anh ta không thể đối xử với em như vậy được. Anh ta nói là có lỗi với Lâm tiểu thư nào đó. Chúng em đã từng yêu nhau, tại sao chuyện hai người chụp ảnh thân mật lại phải xin lỗi cô ta chứ?”

“Bởi vì, bây giờ cô ta mới là bạn gái của La Phong chứ không phải là em.”

Lâm Tương nghiến răng nói: “Hướng Vãn, chị đừng tàn nhẫn như vậy có được không?”

Mạc Hướng Vãn mỉm cười rồi ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh giường bệnh.

“Lâm Tương, lát nữa chị sẽ gọi điện cho Vu tổng, vụ việc lần này em chỉ là nạn nhân thôi. Vốn dĩ, cuối năm nay định phát hành album của em, nhưng xem ra với tình hình này, chị thấy có lẽ phải lên kế hoạch tung ra thị trường trước. Cuối năm nay có hai đêm nhạc hội mừng năm mới của đài truyền hình, chị sẽ sắp xếp cho em tham gia, em thấy sao?”

Lâm Tương ngây thần nhìn Mạc Hướng Vãn không nói lời nào.

“Vết thương tình cảm có thể được chữa lành bằng công việc, mọi người sẽ nỗ lực hết mình động viên để em có thể dũng cảm đứng lên bước tiếp. Trong cuộc thi tuyển chọn sắc đẹp năm trước, em nhận được nhiều tin nhắn bình chọn của khán giả nhất, chị tin là các fan hâm mộ vẫn luôn luôn ở bên cổ vũ em vượt qua nỗi đau này.”

Lâm Tương thở dài: “Chị đúng là có bản lĩnh.”

Mạc Hướng Vãn vỗ vỗ lên tay Lâm Tương: “Đáng lẽ, em nên thoát khỏi bóng đen của cuộc tình năm xưa từ lâu rồi mới phải. Em thấy có đúng không?”

Cô thường thích dùng các cụm từ kiểu như “có đúng không?” hoặc “phải không nào?” khi nói chuyện với các nghệ sỹ và nhân viên dưới quyền, nghe vừa thân thiết, tình cảm lại vừa nhẹ nhàng, nhã nhặn.

Lâm Tương đã bình tĩnh hơn đôi chút: “Bao giờ thì chị gọi điện cho Vu tổng?”

“Vu tổng đến núi Anpơ trượt tuyết suốt nửa tháng nay, chị nghĩ đã đến lúc anh ấy phải quay về rồi.”

“Vậy tùy chị.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s