Trích đoạn 8: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Chương 2

Hồn trăng tan biến, sương mù ngập đình sen

 

Sau khi bước ra khỏi cửa, tôi đưa lời dặn dò bọn họ đóng cửa Tĩnh Nghi viện lại như cũ, đứng trên con đường lát đá ở phía trước cửa cung, tôi đưa mắt nhìn về hai bên.

Tôi vừa đi bên con suối nhỏ chảy xuyên dọc hoàng cung, lại vừa nhìn về phía đài ngắm cảnh, cũng là hướng của cung Đức Thọ. Người ở trong tẩm cung đó vẫn là một vị thái hậu, có điều không còn là Đỗ thái hậu của năm xưa nữa. Kể từ sau khi Đỗ thái hậu ra đi, tôi chưa hề bước chân vào cung Đức Thọ thêm một lần nào nữa, cũng chẳng thể nào đến xem xem hồ sen trước cung Đức Thọ có còn được như xưa hay không.

Thầm tính ngày giờ, có lẽ khoảng hai, ba tháng nữa là lại đến mùa sen nở.

Tôi chẳng tiện ghé thăm hồ sen, thế nhưng hai bên con suối nhỏ cũng có một vài nhánh sen dại mọc quanh. Vào tiết trời đầu xuân này, lá sen vẫn còn đang e ấp, mới chỉ khẽ nhú những nụ bé nhỏ, vậy mà đã khiến cho tôi cảm thấy ngạc nhiên, mừng rỡ trong lòng.

Suốt dọc đường đi, quả nhiên không có một bóng người nào hết. Tôi khoác trên người một tấm áo mỏng manh màu trắng, ngay cả cơn gió khẽ thoáng qua cũng nhẹ nhàng, mang một màu trắng u tịch của sương mù mịt mùng. Có điều dưới chân, muôn hoa đang khoe sắc, mơn mởn đón chào mùa xuân mới, dưới ánh trăng mờ ảo, cây cối hoa lá cũng rung động theo nhịp bước của con người, như thể chúng cũng có tâm hồn tình cảm vậy.

Còn tôi chẳng khác nào một người mất hồn, thần trí mơ mơ hồ hồ bước đi bên bờ suối, dần dần tiến vào chiếc đình nghỉ ở cạnh bên bờ suối.

Tựa người vào lan can bên đình, chống tay vào cột trụ màu đỏ son, tôi mới như thu lại được chút tâm tư bay bổng, phiêu diêu của bản thân. Đưa mắt nhìn về hai bên khe suối, rừng cây âm u, tĩnh mịch, trùm lên đó là lớp sương mù, khiến cho không khí trở nên lạnh lẽo hơn vài phần. May mà nước suối vẫn khá trong trẻo, làn sương mù trắng mỏng manh trên mặt suối, dưới ánh trăng cũng khe khẽ lay động.

Bên bờ suối, quả nhiên có mấy cụm lá sen khẽ lay động dưới ánh trăng huyền ảo, tĩnh mịch. Mặt trăng trên trời cao, mặt trăng trong nước suối, khiến cho những phiến lá sen hai bên bờ suối đang khẽ lay động chẳng khác nào một mỹ nhân đang ngồi soi mình trên mặt nước, yểu điệu, nhã nhặn, phiêu du tựa thiên tiên.

Không biết đã bao nhiêu ngày tháng, tôi đánh mất đi thú vui tao nhã ngắm trăng thưởng sen này rồi.

Bất giác, tôi dường như nhìn thấy người nhẹ lướt tới, nở một nụ cười mãn nguyện, nắm lấy bàn tay tôi, dịu dàng, khẽ khàng thì thầm bên tai: “Thanh tao thơm ngát hương sen. Gió thổi mặt nước người bèn tỉnh say. Vũ Nhi, là người thanh tao hay là sen thanh tao đây?”

Tôi khẽ mỉm cười, nhấc tà váy lên, bước qua bậc thềm, đi chân không trên thảm cỏ mơn mởn, xanh tươi, ngắt một bông sen bên con suối, đưa lên tận hưởng mùi hương ngan ngát, dịu nhẹ của hoa sen, chậm rãi ngồi xuống phiến đá đặt bên cạnh đình. Tôi hân hoan giống như năm mười sáu tuổi, khẽ khàng cất tiếng hát bài ca dao của vùng Giang Nam:

 

“Cô gái nhỏ Bích Ngọc[1], gả cho Nhữ Nam Vương.

Nét mặt như hoa thắm, áo quần quyện mùi hương.

Vì gặp được quân tử,  khoác phù dung y thường[2]…”

 

Nhắm mắt lại, tôi đang lặng thầm hồi tưởng về quãng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình, bỗng nhiên nghe thấy giọng nói ồm ồm của một người đàn ông vang bên tai: “Ngồi trên mặt đất lâu như vậy, nàng không thấy lạnh sao?”

Tôi hoàn toàn không thể ngờ rằng vào lúc này vẫn có thể gặp ai đó, kinh hoàng đứng bật người dậy, nhìn thấy một người đàn ông đang đứng ở giữa ngồi đình, hai tay vịn vào lan can lặng lẽ nhìn tôi, đôi mắt sâu thẳm, huyền bí với cái nhìn sắc bén hơn hẳn người thường. Hoàn toàn không hề khó khăn để tưởng tượng vẻ thần dũng oai hùng của người này lúc bình thường, có điều lúc này, dưới ánh trăng sáng trong, dường như sợ làm cho tôi kinh hãi nên cũng đã hiền hòa, dịu dàng đi ít nhiều.

Thấy tôi đang nhìn mình, người này mới khẽ cử động thân người, khóe miệng bất giác nhếch lên, đưa tay về phía tôi rồi nói: “Để ta kéo nàng lên.”


[1] Bích Ngọc, nhân vật chính trong thành ngữ “Tiểu gia Bích Ngọc”, là một người thiếp của Nhữ Nam Vương Tư Mã Nghĩa đời Tấn. Nàng họ Lưu, gia đình không phải danh gia vọng tộc nên chỉ gọi là “tiểu gia” (gia đình nhỏ). Tuy nàng không xinh đẹp lắm, nhưng từ sự sủng ái của Nhữ Nam Vương, có thể thấy nàng rất ưa nhìn, dễ thương, hơn nữa hát rất hay. Về sau, thành ngữ “Tiểu gia Bích Ngọc” được dùng để chỉ người con gái dễ thương trong một gia đình nhỏ.

[2] Y thường: quần áo

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s