Trích đoạn 8: Mối lương duyên trời đánh – Hoa Thanh Thần

Kỷ Ngôn Tắc nhìn thấy bóng dáng õng ẹo kia, mím chặt đôi môi, mặt không đổi sắc, chậm rãi lấy hai trăm đồng được nhét trong túi áo ra nhìn một lát, rồi vuốt thật thẳng, bình thản như không có chuyện gì đút vào trong ví tiền.

Mỹ nữ Eva ngồi đối diện với Kỷ Ngôn Tắc đã nhẫn nại quá mức giới hạn, đứng bật dậy nói: “Sara nói với tôi anh làm marketing nội thất. Lúc nãy người phụ nữ đó… vừa quậy tưng bừng ở góc đằng kia, tại sao lại cùng với anh … Kỷ tiên sinh, rốt cuộc anh bán thứ gì thế?” Cô thực lòng không thể nào tin được, một Sara nhã nhặn, đoan trang như vậy lại giới thiệu một người đàn ông làm trai bao cho cô làm bạn trai …

Kỷ Ngôn Tắc lại nhấc ly trà lên, uống một hụm rồi bình thản đáp: “Tôi còn có thể bán gì được nữa?”

Bất cứ người nào nghe được câu nói này đều có thể lĩnh hội được tầng ý nghĩa sâu xa của nó.

Sắc mặt của Eva ngày càng nhợt nhạt, cô cố gắng đứng thật vững, nhanh chóng mà khéo léo lên tiếng: “Xin lỗi nhé, Kỷ tiên sinh, tôi vẫn còn chút việc bận nên phải đi trước!” Nói xong, cô nhanh chóng bước ra khỏi nhà hàng như thể bên trong có quỷ dữ vậy.

Kỷ Ngôn Tắc chẳng thèm giải thích lấy một câu, nếu không phải bị mẹ ép đi xem mặt một cách vô vị thế này, nếu như không phải giữ thể diện cho mẹ và người chị họ Sara, nói không chừng ngay khi người phụ nữ tên Eva kia mở miệng nói câu đầu tiên anh đã lập tức quay người bỏ đi rồi.

Anh đưa tay lên sờ chiếc cằm của mình, lại nhìn ra ngoài cửa sổ, trong đầu nhớ lại khuôn mặt bé nhỏ với đôi mắt long lanh hoạt bát kia. Dường như mỗi lần gặp cô đều có những chuyện mất mặt nào đó bất ngờ xảy ra.

Qua đêm với giá một ngàn đồng? Vậy thì vẫn còn thiếu tám trăm đồng nữa.

Anh bình thản nhếch môi lên, chậm rãi thưởng thức ly trà mạn trên tay.

Ra khỏi nhà hàng, Viên Nhuận Chi nắm tay Tằng Tử Kiều chạy một khoảng rất xa mới chịu dừng lại.

“Cái tên … tiện dâm tặc kia … có đuổi theo … đến đây không?” Viên Nhuận Chi khom lưng xuống, thở hổn hển không ngừng. Thật sự đã quá lâu rồi cô không vận động, mới chạy có vài bước đã thở đến mức này. Nhớ năm xưa, cô còn là quán quân môn chạy một trăm mét trong trường.

“Thật không ngờ … cái miệng của cậu … cũng độc địa đến thế …” Tằng Tử Kiều cũng thở hổn hà hổn hển, bị Viên Nhuận Chi kéo nhanh đến mức mất nửa tính mạng rồi, cô đang đi giày cao gót những chín phân liền.

Tại sao phải gây ra nghiệt ác vậy chứ?

“Cậu có biết không … trên mạng có một câu rất thịnh hành gọi là … dòng đời xô đẩy …”. Viên Nhuận Chi hít một hơi thật sâu, khó khăn lắm hơi thở mới ổn định trở lại. “Ai bảo hắn ta, vào lúc người ta bi ai, buồn khổ nhất lại dám mỉa mai là Cup A”.

“Cup A? Ha ha …” Tằng Tử Kiều hoàn toàn không giữ chút hình tượng thục nữ gì cả, mở miệng cười lớn.

“Tại sao cậu lại cười phô trương đến thế?” Viên Nhuận Chi vô cùng bất mãn, bĩu môi dè bỉu.

3 thoughts on “Trích đoạn 8: Mối lương duyên trời đánh – Hoa Thanh Thần

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s