Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần: C5 – P1

Ánh mắt Tiểu Thất dừng lại trên chiếc giường to đặt ở giữa phòng, lúc này anh mới biết, thì ra thế giới con người có loại giường to rộng hơn rất nhiều so với chiếc giường của anh ở phòng thí nghiệm. Anh lại nhìn chiếc điều hoà treo trên tường, đôi môi mím chặt hơn. Trước nay, anh cứ tưởng rằng trong căn phòng này chẳng có gì cả, hóa ra là không phải như vậy, cô gái đang nằm trên giường kia đã một mình hưởng thụ hết.

Không khí nóng bức ngoài phòng khách khiến anh vô cùng khó chịu, còn ở đây, anh lại được sống trong sự mát mẻ như trước kia. Tiểu Thất quyết định rằng bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ ngủ ở phòng này, nằm trên ghế sô pha không thoải mái chút nào. Anh đóng cửa phòng ngủ lại, phớt lờ đi người phụ nữ có dáng ngủ không hề nhã nhặn chút nào, đi về phía giường. Thấy đèn ngủ vẫn sáng, anh đưa tay tắt công tắc rồi nằm xuống giường.

Không được nằm trên chiếc giường dễ chịu thế này từ hơn một tuần rồi nên chắc chắn đêm nay, anh sẽ có một giấc ngủ ngon. Mấy ngày ngủ trên ghế sô pha, vai và cánh tay đều phải khép lại nên máu ở toàn thân không tuần hoàn tốt, khiến anh luôn cảm thấy người tê dại, nhức mỏi. Anh cố gắng cử động thật nhẹ nhàng để không đánh thức Hàn Tú đang nằm kế bên, từ từ kéo chăn đắp lên người, điều chỉnh tư thế nằm rồi nhắm mắt, chìm dần vào giấc ngủ.

(2)

Đang mơ màng ngủ, Hàn Tú bỗng choàng tỉnh dậy. Mở mắt ra, cô thấy căn phòng tối đen như mực. Cô chui ra khỏi chăn, nhìn đi nhìn lại, tại sao lại không có bố mẹ ở bên cô chứ?

Nắm chặt lấy chiếc chăn, Hàn Tú sợ hãi nhìn về phía cửa phòng ngủ. Lấy hết can đảm, Hàn Tú hét to: “Bố ơi, mẹ ơi, bố ơi, mẹ ơi…!”. Cô đã hét rất lâu mà chẳng hề nghe thấy tiếng ai trả lời nên lại càng hoảng sợ hơn. Trườn người ra khỏi giường, cô mò mẫm xỏ dép lê rồi từ từ bước ra cửa. Đột nhiên, một con chó rất to từ đâu xông tới chặn ngang cửa, vừa nhìn cô chằm chằm vừa lè ra chiếc lưỡi đỏ, hàm răng trắng ởn, nhọn hoắt, trông vô cùng đáng sợ.

Quá đỗi sợ hãi, cô ngồi bệt xuống đất và khóc rống lên…

“Á!”. Hàn Tú hét lớn rồi ngồi bật dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Cô thấy tim mình đang đập thình thịch liên hồi.

Nhất định là do cô nằm ngủ sai tư thế, tay đè lên ngực, mỗi lần như vậy, cô lại gặp ác mộng, hầu hết là mơ về hồi nhỏ, khi bố mẹ quên khoá cửa và để cô ở nhà một mình, sau đó, có một con chó lớn xông vào, giơ nanh nhe lợi với cô…

Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa nhỏ khiến căn phòng sáng lờ mờ.

Hàn Tú lau mồ hôi lấm tấm trên trán rồi buộc tóc lên. Nhìn về phía cuối giường, cô cảm thấy có điều gì đó là lạ. Hử? Cô vốn rất sợ bóng tối nên luôn bật đèn ngủ suốt đêm, tại sao hôm nay, đèn lại tắt chứ?

Ngoài cửa sổ, mặt trời đang lên cao, căn phòng cũng theo đó mà sáng dần lên.

Ánh mắt Hàn Tú dừng lại khi thấy chiếc chăn ở bên cạnh đang cao vổng, ngẩn người vài giây rồi quay ngoắt sang, cô bắt gặp một đôi mắt đen láy đang chăm chú nhìn mình. Ngay lập tức, cô la thất thanh: “Á!”

Tiểu Thất đã tỉnh dậy ngay từ tiếng hét đầu tiên của cô. Giữa buổi bình minh tuyệt đẹp, âm thanh đầu tiên lọt vào tai anh không phải là tiếng chim kêu thánh thót mà lại là tiếng hét khủng khiếp của một người phụ nữ. Tạp âm này réo vút ngay bên cạnh khiến nhịp tim anh bất giác tăng nhanh.

“Sao anh lại có mặt trong phòng ngủ của tôi hả? Tại sao anh nằm trên giường của tôi? Đêm qua, anh có làm những việc không nên làm với tôi hay không?”. Hàn Tú vừa hét vừa vơ lấy gối, đập không ngừng lên kẻ đang nằm trên giường.

Tiểu Thất không lường trước được biến cố này nên cả mặt và người đều bị Hàn Tú đập cho mấy phát khá đau. Khi chiếc gối sắp giáng lên mặt mình lần thứ ba, anh vội đưa tay ra chặn rồi ngồi bật dậy.

Vũ khí đã bị nắm chặt nên Hàn Tú chuyển sang tấn công Tiểu Thất bằng tay. Anh khẽ kêu lên một tiếng, vết thương trên vai anh vừa bị Hàn Tú đập mạnh, cảm giác đau nhói lan đến tận tim gan.

“Sao anh lại chạy vào phòng ngủ của tôi?”. Vừa hỏi, tay chân Hàn Tú vừa khua loạn xạ.

Hai người giằng co một lúc lâu, đến khi sự nhẫn nại của Tiểu Thất lên tới cực điểm, anh liền nắm lấy hai tay Hàn Tú rồi ấn cô xuống giường. Cô vừa định phản kháng thì ngay lập tức bị anh siết chặt tay, cô lại nhấc chân lên để đạp anh nhưng vô ích, anh đã nhanh hơn cô một bước, dùng chân đè lên hai chân của Hàn Tú, khiến cô không thể giãy giục được nữa.

Tư thế của hai người lúc này vô cùng “hài hoà”, đúng tiêu chuẩn “nam trên nữ dưới”.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s