Trích đoạn 14: Kết hôn anh có dám không? Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Tối đến, mi mắt tôi cứ nháy mãi không thôi.

“Mắt trái hay mắt phải?”. Cố Đại Hải hỏi.

“Mắt phải”. Tôi giơ tay xoa xoa, từ lúc tắm xong đến giờ mắt cứ giật giật liên tục.

“Thế là xong rồi, trái phá sản – phải bị thiêu. À, không phải, phải phá sản – trái bị thiêu.”

Bị tôi véo vào đùi, Đại Hải đau đến mức không chịu nổi, phải hét lên. Tôi nói: “Ai bảo anh mồm miệng thối tha, đáng đời!”. Đúng là ăn nói lung tung!

“Cái gì? Anh không đùa chứ?”. Tôi giật mình. Nửa đêm Thẩm Lãng gọi điện cho tôi, bảo là An Nguyệt gửi tin nhắn tới, nói rằng cô ấy có thai rồi.

“Có chuyện gì thế?”. Cố Đại Hải nheo mắt hỏi.

“Cái miệng độc địa của A Mông đoán trúng rồi”. Tôi liền kể hết cho Đại Hải nghe.

“Không đen đủi đến thế chứ?”

“Mau theo em, đến tìm bọn họ xem thế nào!”. Tôi vội vàng trở dậy mặc quần áo, chuyện này đúng là rắc rối thật.

Canh ba, chúng tôi lại tới chỗ của Lâm Sở, bên trong vẫn còn sáng đèn.

“Làm thế nào bây giờ?”. Tay chân Thẩm Lãng run lẩy bẩy.

“Còn làm gì được nữa?”. Tôi tức giận, việc đến lúc này thì phải chịu thua rồi.

Cố Đại Hải nêu ý kiến: “Giờ nói gì cũng vô ích thôi, tốt nhất anh hãy suy nghĩ cho thật kỹ rồi nói chuyện rõ ràng với cô ấy!”

“Tôi nói rồi, nhưng cô ấy không chịu!”. Có khi Thẩm Lãng đã nghĩ đến việc chết đi cho xong rồi ấy chứ!

“Thôi, trước hết hãy thu dọn đồ đạc, anh cứ chạy đi đã!”

Chúng tôi đang bàn chuyện thì cửa đột nhiên bật ra, An Nguyệt và bố mẹ tôi, cả người nhà An Nguyệt nữa, tất cả cùng xông vào.

“Tiểu Ngư!”. Thẩm Lãng đưa mắt nhìn tôi.

“Trời đất chứng giám, không phải do em!”. Tôi lại đưa mắt nhìn Cố Đại Hải.

“Cũng không phải anh, anh thề đấy!”. Cố Đại Hải cũng thề thốt, thế là tất cả chúng tôi liền quay ra nhìn Lâm Sở.

“Mình có điên đâu! Người nào mà làm sau này đẻ con đui què mẻ sứt!”. Lâm Sở bảo.

“Đừng có đoán nữa, là tôi đi theo xe hai người tới đây!”. An Nguyệt đang giận dữ đứng ngoài cửa, ánh mắt như tóe lửa.

Lần này An Nguyệt quyết tâm “bắt chồng”, chưa đạt được thì chưa chịu thôi, phen này Thẩm Lãng chết chắc rồi. Lúc đầu, tôi định bảo đưa An Nguyệt đi bệnh viện khám lại, nhỡ lần trước khám nhầm thì sao? Nhưng cuối cùng lại không dám mở miệng, bây giờ ai mà nói trước sẽ trở thành kẻ thù của tất cả mọi người ngay, thế nên tôi chỉ dám giương mắt nhìn.

“Liệu bệnh viện có khám nhầm không? Lần nào chúng con cũng cẩn thận lắm mà!”. Giờ thì Thẩm Lãng chẳng còn sợ trời sợ đất gì nữa, trong đầu nghĩ gì thì nói thẳng ra hết.

“Mày nói cái gì? Đúng là đồ khốn nạn, đã chiếm đoạt con gái nhà người ta rồi mà còn dám nói thế hả?”. Bố An Nguyệt xông lên tát cho Thẩm Lãng một cái.

“Sự thật như thế nào thì anh ấy nói như thế! Làm sao nào? Bác muốn đánh nhau hả? Cháu sẽ chơi với bác!”. Trong phút chốc, tôi không kiềm chế được, liền quát ầm lên, tuy lúc bình thường tôi hay bắt nạt Thẩm Lãng nhưng dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể cứ đứng đấy, giương mắt lên nhìn người ta bắt nạt anh trai tôi được.

“Vậy cô muốn thế nào?”. Thẩm Lãng rút bao thuốc ra, anh không thể chịu nổi nữa rồi.

“Chẳng thế nào cả, kết hôn đi, chúng ta bắt đầu lại, cùng sống hạnh phúc!”. An Nguyệt vẫn nhìn chằm chằm Thẩm Lãng.

“Ha ha, đã như thế này rồi thì cưới nhau liệu còn tốt đẹp gì nữa chứ?”. Câu nói của tôi kéo theo được một loạt ánh mắt hằm hè, đến Cố Đại Hải cũng quay ra cấu tôi một cái.

Sau đó, mọi người cùng im lặng một lúc lâu, đến phút cuối cùng, Thẩm Lãng cũng nói ra quyết định của mình, anh ấy sẽ kết hôn. Tôi biết ngay mà, sự việc đến nước này rồi, đành phải giải quyết như vậy thôi, là phúc hay là họa đều do ông trời quyết định.

36.

“Này này, sao lại thế? Sao họ lại cưới nhau thế?”. A Mông hỏi khi bế cậu con trai tới tham dự buổi hôn lễ đau thương của Thẩm Lãng. Lý Triển Bằng vừa mới trả con cho cô ấy hôm qua.

“Cậu lo được chắc? Cứ li hôn cho xong đi rồi hãy nói!”. Lâm Sở ở bên cạnh trêu. “À, đúng rồi, A Mông, cậu cho mình mượn con cậu chút được không? Chiều mình muốn chụp vài kiểu ảnh.”

“Bế đi đi, bế luôn đi!”. A Mông liền đưa đứa bé cho Lâm Sở. “Để lát nữa mình với Lý Triển Bằng đánh nhau cũng thấy đỡ vướng.”

An Nguyệt vừa bước ra, hôm nay chị ấy trang điểm cực kì lộng lẫy, còn Thẩm Lãng đáng thương thì điệu bộ như một ông nông dân mất mùa vậy. Mọi người thay nhau chúc mừng hạnh phúc nhưng trong lòng toàn những ý nghĩ không mấy tốt đẹp, người thì thương Thẩm Lãng đen đủi, kẻ thì nghĩ An Nguyệt đúng là ghê gớm. Lúc hai bên gia đình cùng nhau chụp ảnh thì rất vui vẻ, nhưng vừa buông cái máy ảnh xuống là chiến tranh lập tức nổ ra, chẳng khác gì nước với lửa, suýt chút nữa là lao vào đánh nhau đến nơi.

“Oa… oa…”. Con trai A Mông không hiểu tại sao đột nhiên khóc ầm ĩ làm Lâm Sở luống ca luống cuống.

“Đại ca của tôi, đừng khóc nữa được không? Xem này, xem này!”. Cô ấy lấy tờ giấy ăn chơi đùa với thằng bé. “Người huynh đệ à, cho cô chút thể diện đi, đừng khóc nữa nhé!”

“Không được dỗ nó như thế!”. Mẹ tôi từ đâu đi tới ôm lấy thằng bé dỗ dành.

“Đứa bé này đáng yêu quá!”. Mẹ An Nguyệt cũng xúm vào, nhờ đứa con của A Mông mà không khí giữa hai gia đình đỡ căng thẳng hơn rất nhiều.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s