Trích đoạn 19 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Thế là Oa Oa để mặc cho trợ lí đặc biệt Toàn giúp cô thoa son trát phấn, trong đầu nhận thức sâu sắc rằng vì khoản tiền thưởng hậu hĩnh đó, có hi sinh một chút cũng là việc nên làm. Nhưng đến khi trợ lí Toàn mang ra bộ đồ biểu diễn ra, cô lập tức cảm thấy một luồng khí nóng xộc thẳng lên đầu, trong nháy mắt, toàn bộ Cửu Dương chân kinh[1] đã được cô lĩnh ngộ thành công.

Toàn đại tỉ, đây là bộ váy chưa may xong đúng không? Theo như lời cô giáo Triệu Lệ Dung[2] đáng kính của chúng ta thì cả một khoảng sống lưng còn chưa may vào, thế này thì mặc kiểu gì?

Rành rành là một bộ váy dạ hội dài màu tím nhạt, lớp vải lót bằng lụa mềm kín đáo, toàn bộ trước ngực được đính pha lê tím, chỉ có điều, chiếc cổ xẻ chữ V sau lưng sâu xuống tận eo, sau khi mặc vào thể nào khe mông cũng ẩn ẩn hiện hiện cho mà xem.

Oa Oa ngẩng đầu, nhe ra hàm răng trắng muốt. “Trợ lí Toàn, chị cố tình, chắc chắn là chị cố tình, lần trước, máy uống nước ở Tổng ban chúng ta thật sự không phải do em làm hỏng, chị không thể thừa cơ trả thù em được!”

“Chị biết, nhưng chính em đã nói rồi đấy, hát hò đã không ra làm sao, nếu không ăn mặc thu hút một chút thì Tổng giám đốc Lang dưới khán đài sẽ tức phun máu mất!”. Trợ lí Toàn điềm nhiên trả lời.

Chỉ một câu nói của trợ lí Toàn, sự chú ý của Oa Oa lập tức đặt ngay vào bản chất của vấn đề, nói trắng ra, ngài sếp lớn lạnh lùng vô tình kia mới thực sự là kẻ chủ mưu tất cả những việc này.

Quá quắt lắm rồi! Đây đâu phải là bữa tiệc dành cho nhân viên, rõ ràng là một thủ đoạn bóc lột khác của quân tư bản, bọn họ không chỉ hút kiệt từng giọt máu, từng giọt mồ hôi trên người nhân viên mà còn âm mưu lấy đi tuổi thanh xuân và sức sống mà bọn họ cần từ cơ thể của nhân viên nữa!

Nhưng… nhưng… đúng vào lúc tâm trạng Oa Oa đang rất căm phẫn thì trợ lí Toàn lại vờ như không để ý, lên tiếng nhắc nhở: “Nghe nói lần này, ngoài phần thưởng bằng hiện vật ra còn có cả hai vạn tệ tiền mặt nữa.”

Hai vạn? Hai vạn!!!

Bất chấp! Oa Oa cắn chặt răng, lập tức hạ quyết tâm anh dũng hi sinh. Sau khi xiêu xiêu vẹo vẹo mặc xong bộ váy dạ hội, cô lại bị trợ lí Toàn ấn xuống ghế, nói phải chải một kiểu tóc cho hợp với trang phục. Bị mờ mắt trước khoản tiền thưởng, Oa Oa chỉ còn nước bất lực ngồi nhìn những ngón tay của trợ lí Toàn thoăn thoắt múa may trên đầu mình. Chỉ một lúc sau, Oa Oa đã có một diện mạo hoàn toàn mới. Tóc cô vốn không dài, sau khi đánh rối rồi thắt túm vào, kiểu đầu này đã khiến bộ trang phục trông sinh động hơn rất nhiều. Trợ lí Toàn nheo nheo mắt ngắm nghía thành quả của mình, lại rút chiếc trâm gắn đá tím trên tóc mình ra, cài vào cho cô rồi mới gật đầu hài lòng phủi phủi tay.

Ẩn hiện dưới ánh đèn, hàng đá tím đó lấp lánh một sắc màu kì ảo, như phép thuật mà bà tiên đã trổ tài trên người cô bé Lọ Lem, đẹp thì đẹp thật, nhưng lại khiến người ta muốn ngừng thở.

May thay, Lang Hách Viễn đã bắt đầu lên bục đọc lời chúc mừng năm mới, số người tíu tít sau hậu trường liền giảm đi quá nửa, tất cả mọi người đều đổ dồn về phía cửa ra vào, dỏng tai nghe ngóng. Sau một tràng pháo tay nhiệt liệt dưới sân khấu, Oa Oa cũng không chịu thua kém, nhấc váy lên, nhẹ nhàng lân la ra sau cánh gà hóng hớt.

Khuôn mặt nhìn nghiêng của Lang Hách Viễn không thấy một nụ cười, bộ vest màu ghi đậm càng tôn lên khuôn mặt sáng sủa, ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị nhìn ra xa xăm, anh vừa đứng lên đã làm chấn động cả hội trường. Đại sảnh tĩnh lặng không một tiếng động bắt đầu vang vọng giọng nói trầm trầm của anh: “Hoa Hạo…”

Trụ cột của Hoa Hạo là anh, và Hoa Hạo cũng là đỉnh cao sự nghiệp của anh, Oa Oa đột nhiên cảm thấy thực ra, anh có chút gì đó giống Lão Thần Rùa, tuy Lão Thần Rùa ngày thường đều cười ha ha, nhưng khi đã thật sự bước vào phòng thí nghiệm thì sự tập trung của ông còn vượt xa cả những người trẻ tuổi.

Những người đàn ông một khi chuyên tâm vào công việc, bất kể ở độ tuổi nào cũng đều thu hút ánh mắt ngưỡng mộ từ người khác giới, đương nhiên Oa Oa cũng nằm trong số đó.

Khi tràng pháo tay nhiệt liệt một lần nữa vang lên, từ phía cánh gà bắt đầu ùa ra các đồng nghiệp biểu diễn tiết mục nhảy tập thể đầu tiên. Lúc đó, Oa Oa mới định thần lại, lảo đảo trở về hậu trường, sau đó, bắp chân cô bắt đầu bị chuột rút.

Không sai, tiết mục thứ hai chính là lúc cô lên pháp trường… à không, lên sân khấu.

Cô đang bải hoải, định tìm một chiếc ghế ngồi xuống, chỉnh đốn lại trái tim thỏ đế thì từ đằng sau đột nhiên vang lên một giọng nói vừa kinh ngạc vừa không chắc chắn của một người đàn ông: “Cô có phải là bạn học của Cát Cát không?”

Oa Oa quay phắt đầu lại. Người này cô không quen, dáng người cao lớn, mặc âu phục, giày da bóng lộn, nhìn có vẻ rất giống một quản lí cấp cao của Hoa Hạo. Cười tít mắt, vẻ mặt của anh trông rất hiền lành: “Hình như tôi đã từng thấy cô lên lớp cùng cô ấy.”

Oa Oa tức thì kinh hãi muôn phần, anh ta nói đã nhìn thấy cô cùng Cát Cát lên lớp? Chuyện này không phải là chuyện nhỏ rồi! Thấy thân phận của mình sắp bị lộ tẩy, Oa Oa lập tức cười cười lấp liếm: “Đúng thế, đúng thế.”

“Cô ấy vẫn còn đang đi học, sao cô lại tới đây?”. Hứa Thụy Dương nhìn bộ y phục rực rỡ trên người cô, nhăn mày tỏ vẻ khó hiểu.

Không thể nói tiếp được nữa, nói tiếp chắc chắn sẽ bị lộ tẩy, Oa Oa nhanh chóng nhào tới, ra chiều nịnh nọt, kéo tay áo anh ta bước thẳng ra ngoài hành lang, cách một lúc lại đảo mắt nhìn xem mấy người đồng nghiệp sau lưng có phản ứng cụ thể gì với lời nói của người đàn ông xa lạ này không.

May thay, mọi người vẫn còn đang bị chuột rút, chẳng hơi đâu để ý đến cô. Chút động tĩnh cỏn con này so với sự hồi hộp căng thẳng về căn bản chẳng là cái quái gì.

Hứa Thụy Dương thấy vẻ căng thẳng của cô cũng hiểu ra phần nào, lập tức phối hợp ăn ý, bước nhanh ra ngoài. Hai người mặt đối mặt đứng trước hành lang, Oa Oa bối rối cả nửa ngày không biết phải mở miệng thế nào, một lúc lâu sau vẫn không lên tiếng, may mà Hứa Thụy Dương tìm được chủ đề: “Thực ra, ừm… tôi muốn hỏi cô… cái đó… có phải có chút gì đó không bình thường không?”

“Hả?”. Đầu óc Oa Oa phản ứng không kịp. “Anh nhận ra rồi sao?”


[1] Là bộ sách tu luyện nội công và bảo vệ thân thể, xuất hiện trong tiểu thuyết Ỷ thiên đồ long ký của Kim Dung.

[2] Triệu Lệ Dung (1928 – 2000) là một nhà phê bình điện ảnh, tiểu phẩm, biểu diễn nghệ thuật của Trung Quốc.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s