Trích đoạn 9: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Hắn không phải là thái giám, khí độ toát ra từ thân thể vững chãi mà oai dũng, thậm chí đôi lúc còn lộ ra sát khí của việc nhiều năm chinh chiến trên sa trường, cho dù hắn có cố gắng thể hiện một nụ cười với ý định hữu hảo, cũng chẳng làm sát khí đó giảm đi được chút ít nào.

Nơi này thuộc vào khu vực lãnh cung, cũng có thể coi là nơi thâm cung hậu viện. Vào lúc canh ba nửa đêm, những người đàn ông dám xông vào thâm cung hậu viện này e rằng chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Nhìn vào đôi mắt huyền bí, sâu thẳm có phần quen thuộc của hắn, tôi cảm thấy vô cùng kinh ngạc, sợ hãi, nhanh chóng tránh bàn tay hắn đưa tới, từ một bên, nhanh chóng bám vào lan can, bước một chân ra, đúng lúc đang định dẫm một chân khác lên, người đàn ông kia đã xuất hiện ngay trước mặt tôi, hoàn toàn không chút úy kị nào, nhanh chóng nắm lấy cổ tay của tôi.

Tôi hoang mang rút tay lại, chân đã mềm nhũn ra, một bàn tay còn lại bám không chắc, đành phải buông ra, sắp sửa ngã xuống. Lúc đó, tôi chỉ kịp cảm thấy hai vai nhói lên, còn chưa kịp định thần lại, thì đã bị người đàn ông kia nhẹ nhàng bế bổng lên rồi ôm vào trong đình.

Còn chưa kịp đứng vững chân, ngay lúc tôi vội vã muốn thoát khỏi hắn ta, thì phần eo đột nhiên bị ôm chặt, cánh tay rắn chắc khi nãy ôm lấy cả thân người tôi, ngay cả phần đầu  tôi cũng bị người ấy giữ lấy, nép chặt vào trước ngực hắn.

“Cuối cùng ta đã tìm thấy nàng, giọng hát và tiếng sáo nàng thổi đều vô cùng tinh tế.” Hắn khẽ thì thầm bên tai tôi, hơi thở ấm áp mà lạ lẫm nhẹ lướt trên má và cổ tôi, khiến cả người tôi cứng đờ lại vì căng thẳng, toàn thân nổi da gà.

Tôi không dám lại gần hắn, nhưng lại bị hắn kẹp chặt phía trước khuôn ngực, bất đắc dĩ để mặc cho trái tim đập mãnh liệt, loạn xạ như trống dồn vang trong lồng ngực của hắn đập bên tai mình. Tôi không dám ngước lên nhìn hắn, nhưng lại hoàn toàn cảm nhận được đôi mắt hắn đang nhìn chằm chằm vào mình, nồng nhiệt, cháy bỏng như ngọn lửa.

“Ngài … ngài nhận nhầm người rồi …” Bờ môi run run vì kinh hãi, khó khăn lắm tôi mới có thể thốt lên được vài từ đó.

Thế nhưng tôi còn chưa kịp nói hết ý, thì đã bị hắn ta chặn lại ngay lập tức.

Người đàn ông này, người đàn ông lạ mặt không biết là lần đầu tiên hay lần thứ hai chạm mặt này lại dám cúi đầu xuống, mạnh mẽ đặt nụ hôn lên môi tôi trong khi tôi còn chưa kịp nói hết câu.

Tôi vô cùng hãi hùng, nhanh chóng mím chặt bờ môi lại, vùng vẫy như điên cuồng trong vòng tay hắn.

Thế nhưng dưới con mắt một kẻ biết võ công, thân thủ cao cường thế này, mọi nỗ lực vùng vẫy đến mức như muốn liều tính mạng của tôi hoàn toàn chẳng khác nào như trò chơi con nít, không đáng được nhắc đến.

Đúng vào lúc tôi đang cảm thấy tuyệt vọng thì người đó dường như vô cùng không vừa lòng trước đôi môi mím chặt của tôi. Sau mấy lần thử đưa lưỡi tiến vào sâu bên trong miệng tôi bất thành, hắn liền đưa tay ra dùng sức khẽ nhéo mạnh vào cằm tôi. Tôi đau đớn kêu lên một tiếng, hắn đã nhân cơ hội tiến sâu vào, không hề do dự ‘phá thành chiếm đất’, ra sức xâm phạm. Hơi thở gấp gáp, nặng nề và dục vọng muốn chiếm đoạt không hề được che đậy của người đó khiến cho tôi cảm thấy thất kinh khiếp đảm, chẳng thể nào đứng vững nổi, nhưng lại đang bị hắn ôm chặt, ngay đến việc muốn ngã ra đất cũng chẳng thể nào làm được.

Bất lực, tôi đưa mắt nhìn về bầu trời cao sâu thẳm, ánh sao lúc tỏ lúc mờ, quanh vầng trăng tròn là những vòng sáng biến ảo lạ thường khi to khi nhỏ.

 

Trong lúc mê man mơ màng, không khí xung quanh đột nhiên trở nên nóng bức, dường như bất giác đưa tôi quay lại mùa hè năm đó. Tôi nằm trên chiếc giường trúc trong căn phòng ở cung Đức Thọ, tận hưởng mùi hương lá cọ thoang thoảng từ ngoài truyền vào. Đúng lúc tôi đang thiu thiu dần chìm vào giấc ngủ, bỗng sực tỉnh lại do có người nào đó bất ngờ nằm đè lên thân thể mình.

“Biểu ca!” Tôi kêu lên thất thanh, cố gắng đẩy thân hình to cao vạm vỡ ở phía trên mình ra, thế nhưng hai tay nhanh chóng bị tóm chặt lại, áp chặt lên phía trên đầu.

“Thanh Vũ, để xem lần này nàng còn trốn được đi đâu?” Chiếc lưỡi và đôi môi khiến cho người khác buồn nôn đó không ngừng liếm láp để lại những vết ướt át bẩn thỉu trên mặt tôi. Đôi tay không ngừng di chuyển, vô lễ kéo xiêm y mùa hè mỏng manh trên người tôi, rồi nhẹ lướt trên những đường cong còn chưa kịp phát triển hết trên thân người tôi.

“Thả ta ra, buông ta ra … cứu tôi với, dì ơi cứu con, … thái hậu, thái hậu …”

Tiếng thét của tôi truyền ra bên ngoài căn phòng, lớn đến mức khiến cho mấy chú anh vũ trong lồng cũng nhảy lên loạn xạ, thế nhưng tôi chẳng hề nghe thấy bất cứ tiếng động nào của bất cứ người nào trong cung Đức Thọ.

Trong tẩm cung chủ nhân, nô tài đông đúc là vậy, nhưng ngoại trừ tiếng kêu thảm thiết của tôi và tiếng cười trêu chọc, khoái trá của gã đàn ông kia, không khí tĩnh mịch như nơi hoang vu, không người.

4 thoughts on “Trích đoạn 9: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s