Trích đoạn 10: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Trong tiếng khóc lóc thảm thương của mình, tôi cảm thấy dây dai buộc lưng lỏng ra, cả phần váy phía dưới tuột xuống mặt đất. Đôi mắt tôi đột nhiên sa sầm lại, buổi sáng biến thành đêm đen, ngay cả tiếng thét kêu cứu cũng trở nên bất lực.

Ngay lúc thân hình của người đàn ông dâm đãng kia đặt trên người mình, tôi dồn hết chút sức lực còn dư lại trong người, đặt lưỡi vào hai hàm răng, đang định cắn xuống, thì nghe thấy tiếng quát lớn. Thân hình nặng nề kia đột nhiên đè nặng người tôi, nhưng lại chẳng hề động đậy gì hết.

Tâm trí hoảng hốt, hoang mang mà bất lực, tôi mở to mắt ra, nhìn thấy thân hình quen thuộc đang vứt tấm thân nặng nề của tên đàn ông dâm đãng kia ra khỏi người tôi, sau đó nhìn tôi bằng ánh mắt xót xa, thương tiếc. Khuôn mặt đẹp trai, hoàn mỹ không tì vết ấy đang nhăn nhúm lại vì đau đớn và xót xa.

Chàng mạnh mẽ kéo bật tôi dậy, nhanh chóng khoác áo lên cho tôi rồi nói: “Vũ Nhi, Vũ Nhi, chúng ta đi thôi. Tất cả gia đình gì đó, quốc gia gì đó, công danh rồi lợi lộc gì đó, ta không cần gì hết. Ta chẳng cần bất cứ thứ gì!”

Tôi nhanh chóng lấy lại hồn phách, run run lịm người đi trong vòng tay chàng, nắm chặt lấy vạt áo của chàng, chẳng thể nào kiềm chế nổi tiếng khóc đau đớn, uất ức.

“Đừng sợ, đừng sợ, ta sẽ luôn bảo vệ Vũ Nhi của ta, không bao giờ để cho người khác ức hiếp muội nữa.” Người thiếu niên đó khẽ đặt nụ hôn lên môi tôi rồi lại hôn nhẹ lên những giọt lệ phía đuôi mắt, bế bổng tôi đi ra ngoài cung điện.

Lúc này, giọng nói tràn đầy phẫn nộ, tức giận của Đỗ thái hậu vang lên từ phía ngoài cửa cung. “Trang Bích Lam, ngươi đúng là to gan lớn mật.”

 

Không khí ấm nóng của mùa hè đột nhiên biến mất, thân người tôi lại cảm thấy lạnh lẽo, giá băng.

Vào đêm trăng tròn giá lạnh, tôi cảm thấy đau đớn như vạn tiễn xuyên tâm, cả người đang nóng bỏng như thể bị thiêu đốt …

Tôi ngước mắt nhìn về ánh trăng trong trẻo mà lãnh đạm, cảm nhận được người đàn ông lạ mặt đang tấn công không hề lui bước, thậm chí ngay cả bàn tay cũng bắt đầu trở nên vô lễ, cuối cùng nước mắt cũng tràn mi.

Tôi căm hận nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang đắm say, tình tứ ấy, lấy hết sức nghiến răng lại, cắn mạnh lên đôi môi của hắn.

“Ưm …”

Bị cắn đau, hai tay hắn cũng buông lơi, tôi dùng hết sức lực đẩy thân người hắn ra, chập choạng vùng vẫy ra khỏi vòng tay hắn, lui về sau được mấy bước. Tôi miễn cưỡng tựa thân người vào chiếc cột chống đình phía sau, phẫn hận, uất ức nhìn về phía hắn.

“Nàng …” Hắn mở miệng, rồi lại cau chặt đôi mày, đưa tay lên sờ đôi môi  mình, lau đi tia máu rịn ra từ vết cắn, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía tôi. Lúc ban đầu hắn tỏ ra vô cùng phẫn nộ, sau đó dần dần dịu dàng, hòa nhã hơn, khẽ tiếng hỏi tôi: “Nàng khóc cái gì?”

Chỉ có những người xuất thân từ hoàng gia, xưa nay đều ở chót vót trên cao thì mới có thể tự phụ đến mức này, luôn tự cho rằng tất cả mọi người đều phải cảm kích, xúc động vì đã nhận được sự sủng ái của họ. Họ luôn coi những hành động vô lễ của mình với phụ nữ là một niềm vinh hạnh lớn lao mà bản thân mình đã ban tặng cho người khác.

Những người phụ nữ khóc lóc vì hành động khinh bạc này của họ, đương nhiên sẽ trở thành những kẻ ngốc nghếch, không biết thời thế.

Gió chợt ùa tới, lạnh lẽo vô cùng.

Tôi hắt hơi một cái, hấp tấp lau đi hết những giọt lệ còn vương lại trên khuôn mặt, cố gắng hít mấy hơi để điều hòa nhịp thở. Đúng lúc đang lén lút nhìn sang thăm dò thì hắn dường như có đôi chút thảm hại, đứng bên đình nhổ những tia máu không ngừng tuôn ra trên môi, ánh mắt vẫn đang nhìn về phía tôi, như thể chỉ vừa chớp mắt một cái thì tôi sẽ biến mất ngay ở đây vậy.

Thế nhưng lúc này tôi chẳng còn bận tâm được nhiều như thế nữa, quay phắt lại, dùng hết sức bình sinh trong cơ thể, chạy ra bên ngoài đình.

“Này, không được phép chạy! Nàng không chạy thoát được đâu!” Tiếng nói đó tuy không lớn, nhưng tự phụ và mạnh mẽ.

Đường Thiên Trọng.

Một Khang hầu có thể lật tung từng tấc đất trong kinh thành chỉ vì muốn tìm một người con gái, hắn quả thực có thể tự phụ như vậy.

Thế nhưng từ trước đến nay tôi không bao giờ mong muốn trở thành mục tiêu của hắn.

Cố gạt bỏ hết ngoài tai, tôi chạy bạt mạng về phía Tĩnh Nghi viện, tôi không dám quay lại phía sau dù chỉ một lần, rõ ràng đôi chân đang mềm nhũn, vô lực như thân cỏ, nhưng vì cảm thấy quá đỗi kinh hoàng, nên đột nhiên lại trở nên hoạt bát, nhanh nhẹn vô ngần.

Lúc sắp sửa chạy về đến trước cửa Tĩnh Nghi viện, tôi đâm sầm vào một bóng đen đang đi từ trong cửa cung ra, tiếp đó may được người đó đỡ lấy.

“Nha đầu, làm sao thế? Trông chẳng khác nào vừa gặp ma quỷ cả.” Đường Thiên Tiêu gọi lớn tiếng, đưa tay vỗ vỗ lên khuôn mặt tôi.

Hơi ấm trên bàn tay của ngài truyền vào thân thể tôi qua lớp y phục mỏng manh, điều này cũng khiến cho tôi cảm thấy an tâm hơn nhiều, thế nhưng thân người lại run rẩy hơn trước. Tôi đưa tay chỉ về phía sau, thế nhưng lại chẳng nói được tiếng nào, thân người bỗng nhiên nhẹ bẫng rồi ngã xuống mặt đất.

Đường Thiên Tiêu nhìn theo hướng tay tôi, hướng mắt về phía con suối rồi nghi hoặc hỏi: “Chẳng có gì hết cả … nha đầu, làm sao thế hả?”

Thân người gần chạm đến mặt đất vừa hay được bế xốc lên, Đương Thiên Tiêu ra lệnh cho Cận Thất gọi người ra mở cửa thêm lần nữa, rồi vội vã chạy vào phía trong.

Mái tóc dài nhẹ phủ xuống bờ vai Đường Thiên Tiêu, tôi cố gắng quay đầu nhìn về con đường lát đá đen ven suối phía sau lưng.

Y phục trên người Đường Thiên Trọng đen tuyền bay bay trong gió, đang chậm rãi bước ra từ phía sau thân cây đại thụ, chắp tay sau lưng, đưa ánh mắt sắc nhọn như dao nhìn về phía tôi và cả Đường Thiên Tiêu.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s