Trích đoạn 15: Kết hôn anh có dám không? Lục Nguyệt Mạc Ngôn

“Mời ra giá!”. Tôi kéo tấm thẻ bài lại phía mình, bảo Lý Triển Bằng và A Mông ra giá.

“Căn nhà trị giá hai trăm vạn!”. A Mông ngay lập tức rút ra tờ bìa đất, đúng là rất đáng giá.

“Bốn mươi phần trăm cổ phần của công ty!”. Lý Triển Bằng cũng không hề do dự, hai người bọn họ đúng là ngang tài ngang sức.

Hai bọn họ lại nghĩ ra cách mới để quyết định quyền nuôi con, kiểu như là “đánh bạc”, ai thắng người ấy được nuôi, tất cả đều dựa vào ý trời. Vừa khéo lúc ấy Lâm Sở có một cái bàn mạt chược, hoàn toàn tự động mà rất sang trọng nữa.

“Lý Triển Bằng! Công ty đó là của hồi môn của tôi trước đây đấy!”. A Mông cướp lấy tờ giấy chứng nhận tài sản: “Đó là tài sản của tôi!”, sau đó còn tiện tay dúi đầu Lý Triển Bằng một cái.

“Cô bị điên à? Công ty đó nhờ tôi nên mới có ngày hôm nay. Cô đã làm được gì hả?”

“Cái gì cơ? Anh muốn chết à?”

Tôi chạy một mạch lên trên tầng, đặt phịch người vào cái ghế sô pha của Lâm Sở. “Trong phòng cậu không có thứ gì quý giá chứ hả?”.

“Đừng lo! Mình đã dọn hết đồ lên đây rồi”. Lâm Sở giơ tay chỉ đống đồ đạc trên bàn.

“Thế thì yên tâm rồi, lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm!”. Tôi thở phào rồi đưa tay véo má Lâm Sở.

“Cô là đồ đàn bà thối tha!”. Tiếng Lý Triển Bằng gào lên.

“Cảm ơn nhé! Không ngờ anh lại còn khen tôi, nếu không tôi lại tưởng mồm anh chỉ nhét toàn côn trùng thôi đấy!”

“Còn mồm cô thì dùng để ăn cơm chắc?”

“Đừng nghĩ ai cũng thích làm mấy việc giống như anh, ngoài việc nuốt côn trùng ra, anh còn biết làm gì nữa hả?”

Chúng tôi đi ăn về rồi mà hai bọn họ vẫn còn chửi nhau ở trên tầng mãi không dứt. “Thôi thôi, ăn cơm đã, ăn xong lại đánh nhau tiếp, trong bụng không có gì thì chẳng có sức mà đánh nhau đâu!”. Tôi kéo bọn họ ra trong khi Lâm Sở trút thức ăn trong hộp ra đĩa.

“À, Lâm Sở này, nhà cậu có tỏi không?”. A Mông vừa nhai vừa bảo.

“Để làm gì?”

“Mình muốn ăn, lát nữa còn hà hơi cho tên khốn kiếp này chết sặc”. A Mông trợn mắt lên nhìn Lý Triển Bằng.

“Tiểu Ngư, mua hộ anh ít đậu phụ thối về đây, để anh xem ai sẽ phải khốn khổ hơn đây!”. Lý Triển Bằng móc mấy tờ tiền ra, đặt lên bàn.

“Con người anh sắp biến thành đậu phụ thối đến nơi rồi, còn bắt Tiểu Ngư đi mua làm gì nữa?”. A Mông cầm một cục xương ném vào đầu anh chàng.

“Cô làm cái gì thế hả?”. Lý Triển Bằng gắp ngay một cái đầu cá phi trả lại.

 

CHƯƠNG II: Vở kịch li hôn

1.

Ống nước nhà chúng tôi bị hỏng cần phải sửa. Đại Hải chưa nói gì với tôi đã đón mẹ anh ấy về ở cùng, làm tôi vừa về đến nhà đã giật cả mình. A Mông lúc nào cũng “tụng kinh” cho tôi nghe bài ca mẹ chồng độc ác khiến tôi sợ muốn chết, may mà mẹ Cố Đại Hải cũng tốt.

“Vợ ơi, chỉ ba bốn ngày thôi, mấy hôm nữa mẹ đi ngay ấy mà”. Cố Đại Hải quỳ trên giường, thề thốt với tôi.

“Này, chẳng lẽ anh cho em là đứa con dâu xấu xa đến thế hả?”. Tôi vẫn ngồi trên giường, bảo.

“Có chủ tịch Mao Trạch Đông đảm bảo, vợ anh tốt nhất trên đời!”. Anh ấy bóp vai cho tôi.

“Bớt nịnh bợ đi! Nhưng em phải nói trước, đợi khi mẹ anh đi rồi, anh đừng có tưởng em sẽ làm giống như lúc mẹ anh ở đây, lúc nào cũng cung cung kính kính với anh, chỉ là em biểu diễn cho mẹ anh xem thôi.”

“Được, được! Đợi mẹ anh đi rồi chúng ta lại sống giống như trước đây!”

Tôi đã làm đứa con dâu tốt thế nào ấy hả? Tôi làm tất cả việc nhà, sáu giờ sáng đã dậy, đi mua đồ ăn cho cả nhà (dù rằng tôi chưa bao giờ mua cho bố mẹ tôi), sau đó dọn dẹp nhà cửa, mỗi lúc mẹ chồng định làm gì, tôi liền ngăn lại, giờ mà để bà làm, khi Cố Đại Hải về lại kêu là tôi lười mất.

“Tiểu Ngư à, nhà chúng ta có cô con dâu như con đúng là có phúc lớn!”. Mẹ chồng có vẻ rất hài lòng về tôi.

“Hi hi, không đâu ạ, dù sao con vẫn không biết nấu ăn, để anh ấy thiệt thòi quá!”. Trong lòng tôi thì nghĩ, bà ấy cho tôi là đứa con dâu gả khoán từ bé đấy à? Cái gì cũng làm thì trên thế giới này đâu cần người giúp việc nữa chứ? Mấy người đó mà thất nghiệp thì lấy gì ra mà ăn?

“Con đừng nói thế! Nó thật có phúc mới lấy được con”. Nói xong, mẹ chồng tôi liền đưa con Bội Bội xuống đường đi dạo.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s