Trích đoạn 20 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

“Đương nhiên, tôi đã phát hiện ra về bản chất, cô ấy là sinh vật ngoài hành tinh rồi, hành vi và tư tưởng của cô ấy đều không giống người đã từng sống trên trái đất”. Hứa Thụy Dương gật đầu, nói bằng giọng điệu nghiêm túc nhất từ trước tới giờ.

Oa Oa nghe đến đây mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng hiểu ra người mà anh ta đang nói đến là Cát Cát. Đặc biệt, điều anh nói đã giải thoát mối nghi hoặc vướng bận trong lòng cô bao năm nay, cô vỗ vỗ vai anh, tỏ vẻ đồng cảm: “Không chỉ mình anh nghĩ như vậy đâu, tất cả mọi người trong lớp tôi đều nghĩ như vậy.”

“Vậy sao? Vậy cô ấy chẳng có nhược điểm nào à?”. Không ngờ tất cả các thu hoạch đều không uổng công, Hứa Thụy Dương cuối cùng cũng tìm thấy bước đột phá với “mẹ đẻ bom nguyên tử”, lập tức truy hỏi những vướng mắc giấu kín bấy lâu trong lòng.

Oa Oa nghĩ ngợi kĩ càng một hồi rồi bảo: “Thực ra, cô ấy còn thích…”

Đột nhiên từ đằng sau, có một tiếng nói lạnh băng cắt ngang: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì tiết mục của cô là thứ hai. Còn chưa đi chuẩn bị sao?”

Giọng nói này quá quen thuộc, quen thuộc đến mức không cần thiết phải quay đầu lại. Oa Oa lập tức chán chường túm váy, xoay người đi về phía hậu đài. Nhưng chính vào lúc đó, Lang Hách Viễn bỗng cảm thấy có thứ gì đó lóe lên đến nhức mắt.

Anh nheo nheo mắt, nhìn chăm chăm vào vật khả nghi. Câu anh nói ra lại để cho Hứa Thụy Dương nghe: “Sao? Đói tới mức không kén cả thức ăn à?”

Biết có thể nghe ngóng điểm yếu của nữ tiến sĩ máu lạnh từ miệng cô gái này nên biểu hiện của Hứa Thụy Dương có phần hơi kích động: “Ừ thì cảm thấy khá vừa mắt, tính tình lại thú vị, cứ thử theo đuổi trước xem thế nào.”

Lang Hách Viễn lập tức sầm mặt xuống, hỏa khí bốc thẳng lên đầu. Nha đầu này dám để lộ hết cả phần lưng thế kia sao?

Anh gằn giọng đáp trả Hứa Thụy Dương: “Hôm nào tôi phải hỏi Lôi Kình xem từ bao giờ anh bắt đầu thích theo đuổi trẻ con mới được.”

“Trẻ con thì sao chứ? Tôi cũng chưa già, chỉ hơn cô ấy có mười tuổi thôi mà”. Hứa Thụy Dương đắc ý huýt gió. Lần trước, dựa theo giấy đăng kí xe của Cát Cát, anh đã tra được số chứng minh thư của cô và biết được điều này. Phải biết rằng chỉ vì cái số chứng minh thư này mà anh đã phải hi sinh cả sĩ diện tích tụ bao năm để đi cầu cạnh người ta.

Lang Hách Viễn nheo mày. “Già đầu rồi còn làm bộ trẻ trung gì nữa? Anh hơn cô ấy mười ba tuổi đấy!”. Khốn nạn! Vạt váy của cô còn xẻ cao thế kia, đôi chân trắng nõn lộ ra qua từng bước đi rõ ràng là cho người ta hưởng no mắt.

“Hả? Ý cậu là… chứng minh thư của cô ấy là giả?”. Hứa Thụy Dương lập tức chau mày, thủ hạ của tên tiểu tử thối Hồng Cao Viễn này sao có thể làm ăn tắc trách như thế chứ? Không phải đã đem đầu ra bảo đảm sao? Chết tiệt, lần sau gặp phải bẻ đầu nó xuống làm bóng để đá trước rồi nói chuyện sau!

Toàn bộ tâm tư Lang Hách Viễn vẫn đang đặt hết vào Oa Oa nên chỉ trả lời qua loa: “Dù gì cô ấy cũng là 86, cách xa lắm, anh đừng có ý đồ này nọ!”. Nói xong, anh bước thẳng về phía hậu đài.

Oa Oa lúc này đã đứng nhìn ngó ở cửa ra sân khấu rồi. Tiết mục đầu tiên còn ba đoạn điệp khúc nữa là đến lượt cô. Làm thế nào đây? Giờ cô càng thêm hoảng loạn, đến chân cũng bắt đầu run cầm cập, đôi giày cao gót đang đi cũng không giữ nổi thăng bằng nữa.

“Quay về!”. Lang Hách Viễn tức giận đùng đùng, nói lớn.

Oa Oa quay đầu lại, chỉ thấy Tổng giám đốc Lang mặt mũi tối sầm đang nhìn cô.

“Quay về đâu ạ?”. Oa Oa giờ chỉ còn nỗi sợ hãi, não bộ đã ngừng hoạt động. Lẽ nào anh muốn bảo cô đánh thêm chút phấn? Vừa nãy, chẳng phải trợ lí Toàn đã giúp cô thoa thêm son rồi sao, vì vậy, cô thu hết dũng khí rồi nói: “Tổng giám đốc, thực ra, tôi cũng rất muốn quay về, nhưng điều kiện không cho phép…”

Sắp lên diễn đến nơi rồi, giờ mà quay về, thể nào chủ nhiệm Tổng ban cũng cầm dao truy sát cô.

Còn hai vạn tệ tiền thưởng nữa, rồi ti vi tinh thể lỏng bốc thăm trúng thưởng, là ti vi tinh thể lỏng đấy, bán đi được một đống tiền, cũng có thể làm được bao nhiêu là việc!!!

“Tôi cho phép là được rồi”. Lang Hách Viễn hết sức bực mình trước sự kiên định của cô, giờ đến lời anh nói, cô cũng dám không nghe là sao? Anh bực bội kéo cánh tay cô.

“Còn tiền thưởng thì sao ạ?”. Sếp lớn à, một câu cho phép của ngài thì đáng mấy đồng, còn lâu mới thiết thực bằng tiền thưởng.

Lang Hách Viễn nôn nóng nói: “Nếu cô không lên diễn, tôi cho cô hai vạn.”

Oa Oa nuốt nước miếng. Không phải chứ, sếp lớn hôm nay bị kẹp đầu vào cửa sao? Chẳng nhẽ việc để cô lên sân khấu biểu diễn khiến Hoa Hạo mất mặt đến nỗi anh buộc phải bỏ tiền ra để giảm thiểu thiệt hại về hình tượng cho công ty?

Oa Oa bi phẫn, không thể không ai oán nhìn Lang Hách Viễn một cái trong tiếng giới thiệu của trợ lí Toàn, giọng run run thề thốt: “Tổng giám đốc, ngài yên tâm, tôi chắc chắn sẽ không làm mất mặt Hoa Hạo, sẽ cố gắng hát đúng nhạc, nhất định, tôi xin khẳng định chắc chắn là thế!”

Tiếng nhạc nhẹ nhàng dạo lên, Oa Oa lập tức ngẩng đầu, ưỡn ngực hùng dũng bước về phía trước, Lang Hách Viễn đứng sau lưng lại phát hiện ra thậm chí cô còn không đi tất giấy.

“Ba vạn!”. Anh nghiến răng tiếp tục ra giá.

“Hả?”. Oa Oa quay đầu lại, không dám tin vào tai mình, nhưng bước chân vẫn không vì thế mà dừng lại.

“Năm vạn!”. Lang Hách Viễn hơi nheo mắt, ngọn lửa tức giận trong lòng anh dường như có thể thiêu rụi tất cả đồ vật sau cánh gà.

Oa Oa thật sự hận bên mình không có loại thiết bị hitech như máy ghi âm. Có thể ghi lại lời hứa này của Tổng giám đốc thì tốt biết bao, phải như thế mới không sợ sau này, anh không thừa nhận. Mắt nhìn, bước chân lại tiến thêm một bước, thực sự cô vẫn đang do dự. Rốt cuộc có nên tin vào chữ tín ít ỏi, tội nghiệp của nhà tư bản không?

“Mười vạn!”

Á?!

Oa Oa chết lặng ngay tức khắc, bất giác không để ý tới điểm rơi của chân, tiện đà dẫm ngay lên vạt váy dài lượt thượt. Ánh mắt vẫn còn đang nhìn về phía Lang Hách Viễn, toàn thân cô đã bất ngờ ngã nhào về phía trước. Đèn chiếu trên sân khấu nhanh chóng tìm thấy cô, chỉ thấy một đường parabol màu tím thần bí đổ ập xuống sàn diễn đánh “ùm” một tiếng, rung chuyển đất trời, lay động toàn bộ khán giả có mặt dưới sân khấu.

Sự mở màn này… quá cao siêu!

Sự mở màn này… quá đỉnh!

Chỉ có Oa Oa một mình nằm sõng soài trên sân khấu gào khóc đau thương. Tổng giám đốc, anh chính xác là Hoàng Thế Nhân[1], đòi nợ không thành liền tàn nhẫn hại Dương Bạch Lao[2], anh thâm hiểm thật đấy!


[1] Hoàng Thế Nhân: Một nhân vật phản diện trong bộ phim điện ảnh Bạch Mao Nữ, là hình tượng địa chủ đầu tiên của Trung Quốc mới, nhân vật đại diện cho những tên địa chủ xấu xa.

[2] Dương Bạch Lao: Bố của Bạch Mao Nữ trong phim Bạch Mao Nữ.4

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s