Copy mối tình đầu – Hoa Thanh Thần: C5 – P3

Thấy thế, Hàn Tú lại càng cảm thấy có lỗi, cố nói cứng: “Đây… đây là nhà tôi, tôi đang nằm trên giường của mình, sử dụng điều hoà do chính tôi bỏ tiền ra mua, tiền điện nước đều do tôi chi trả, cho nên những thứ này tôi hưởng thụ là điều đương nhiên. Hiện giờ, anh chỉ tạm thời ăn ngủ ở đây thôi. Nếu anh không thích, không chịu đựng được thì có thể rời khỏi đây, dù gì, mấy vết thương trên người anh cũng đã lành cả rồi. Anh có rất nhiều bạn bè mà, anh có thể đi tìm bọn họ. Còn nếu anh không muốn gặp bạn bè thì nên tới chỗ mấy người phụ nữ của anh trước kia, tôi có thể liên lạc miễn phí cho anh, miễn phí đưa anh đến đó luôn.”

Tiểu Thất nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Hàn Tú, một lúc sau mới mở miệng, giọng nói rất trầm: “Cô không cần chọc tức tôi đâu, đừng tưởng vì thế mà tôi sẽ rời khỏi đây nhé! Khi nào tôi thấy cần phải đi, tự khắc tôi sẽ đi. Bắt đầu từ tối nay, tôi sẽ ngủ trên chiếc giường này.”

Lại là một câu bức ép người quá đáng nữa, như thể anh đang cảnh cáo “Cô cứ liệu mà làm!” ấy. Tuy rằng câu nói này chưa bao giờ được trực tiếp phát ra từ miệng Tiểu Thất, nhưng ánh mắt anh thì không thể nào phớt lờ được.

Hàn Tú đang định nổi cơn tam bành, nhưng trước sự uy nghiêm của anh, cô đành nhẫn nhịn cho qua. Cô nắm chặt hai tay, nghiến răng, hạ giọng nói: “Sở dĩ tôi có thể bỏ qua cho anh hết lần này đến lần khác là vì tôi nghĩ rằng anh đang bị tổn thương não bộ, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi đồng ý cho anh được ngủ cùng giường với tôi. Những chuyện mà anh không biết, tôi có thể nói cho anh. Những gì anh không hiểu, tôi sẽ giải thích. Nhưng anh không thể đòi hỏi vô lí như thế được! Anh có hiểu thế nào là “nam nữ khác biệt” không? Thế nào là “nam nữ thụ thụ bất thân” không? Một nam một nữ nằm chung trên một chiếc giường, nếu không phải là vợ chồng thì là tình nhân hay gian phu dâm phụ, hoặc là khách làng chơi và gái bán hoa. Chúng ta đã chia tay nhau từ lâu rồi, bây giờ, tôi và anh là hai người không có quan hệ gì. No relationship! Anh có hiểu không hả?”

Hàn Tú suýt chút nữa là lấy tay ôm ngực, không ngờ rằng có lúc mình bị bức bách đến mức phải dùng tiếng Anh để giao tiếp.

Anh nhướng mày, thản nhiên đáp: “Cô không cần giải thích nhiều như thế với tôi đâu! Tôi chỉ muốn bảo đảm giấc ngủ đủ chất lượng, đủ chiều sâu thôi, thế nên tôi sẽ không làm gì cô cả. Tôi chưa đến giai đoạn khi gặp động vật giống cái là sẽ phát tình mà. Nếu không thấy yên tâm, cô có thể nằm ở ghế sô pha.”

Ngất mất thôi! Chắc chắn đây là ví dụ minh họa sinh động cho câu nói “Cưu chiêm thước sào”[1] đấy!

Giao tiếp với những người có vấn đề về não quả là khó khăn, Hàn Tú đành giơ hai tay hai chân đầu hàng: “Thôi được rồi, bắt đầu từ tối nay, anh vào thư phòng mà ngủ, tôi đảm bảo là anh sẽ có giường và điều hoà mát lạnh. Nhưng cũng từ hôm nay trở đi, anh phải nghe theo mọi mệnh lệnh của tôi, dù tôi sai bảo việc gì, anh cũng không được phép từ chối, cho tới khi anh kiếm đủ tiền trả cho chi phí ăn ở, sinh hoạt ở nhà tôi thì mới thôi. Đương nhiên là tôi sẽ không bắt anh phải phóng hoả, giết người, gian dâm, gái gú hoặc làm những chuyện bất nhân bất nghĩa đâu. Nếu anh đồng ý thì từ bây giờ, tôi sẽ coi anh như thượng khách. Bằng không, chúng ta đường ai nấy đi.”

Đây đã là nhượng bộ lớn nhất của cô rồi. Cùng lắm thì liều mình, đằng nào Hàn Tú cũng chỉ có một tính mạng mà thôi.

Tiểu Thất nhếch mày hỏi: “Mọi thứ trên đời này đều phải mua bằng tiền sao? Mà tiền thì phải kiếm thông qua lao động đúng không?”

“Đúng thế, không có bữa ăn nào là miễn phí hết.”

“Được, đồng ý!”

Hàn Tú thở phào nhẹ nhõm. Ngày mai phải bảo anh tới công ty mới được, cô nhất định sẽ kiếm lại toàn bộ chi phí ăn ở, sinh hoạt mà anh đã tiêu tốn.

Đúng vào lúc cô tưởng rằng mình có thể tiếp tục giấc ngủ thì rất tự nhiên, Tiểu Thất lại ngồi vào giường rồi nằm xuống, động tác vô cùng nhẹ nhàng, nhanh gọn.

Cô hét ầm lên: “Này, anh đang làm gì thế hả? Sao anh không ra ngoài đi?”

“Vẫn còn một tiếng đồng hồ nữa, đúng sáu giờ sáng, tôi sẽ dậy”. Nói xong, anh nằm quay lưng về phía Hàn Tú.

“Này!”. Hàn Tú muốn ói ra máu ngay lúc này!

Á! Cô nắm chặt tay, hét thầm trong lòng: “Hỡi Thượng đế, xin ngài ban cho con một bìa đậu phụ để con đập đầu vào đấy chết luôn cho xong!!!”.

(3)

Sau khi bị Tiểu Thất trắng trợn chiếm giường, Hàn Tú không dám ngủ bên cạnh anh, mà có dám cũng chẳng ngủ nổi, vậy là cô đành dậy sớm, tắm rửa rồi ra phòng khách, ngồi ngây ra đó.

Bây giờ mới chỉ chớm hè, nhưng thời tiết năm nay rất kì lạ, cuối tháng năm đầu tháng sáu mà đã nóng như thế này rồi. Lúc nào cô cũng cảm thấy vô cùng bức bối trong người. Hàn Tú mới ngồi trên ghế sô pha được khoảng nửa tiếng mà toàn thân đã muốn bốc hoả, nếu tối nào cũng ngủ ở đây thì không hiểu sẽ khó chịu đến mức nào nữa. Nghĩ thế, cô cảm thấy có chút tội lỗi. Phải chăng cô chính là một chủ nô ác độc, bóc lột người quá đáng? Hàn Tú nhìn chiếc ghế sô pha như đang bốc lửa nghi ngút, trong lòng bất giác cảm phục Đường Trạch Tề khi anh có thể nhẫn nhịn ngủ ở đây những hơn một tuần, đúng là tinh thần thép, không tầm thường chút nào.

Cô đứng dậy, đi về phía thư phòng. Khi đẩy cánh cửa đã rất lâu rồi không mở ra, cô giật mình hoảng hốt.


[1] Con tu hú chiếm tổ của chim hỷ thước: câu này ám chỉ việc chiếm chỗ ở của người khác một cách trắng trợn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s