Trích đoạn 11: Bích Tiêu cửu trùng xuân ý vũ – Tịch Nguyệt Giảo Giảo

Từ thuở bé, tôi cũng thường xuyên khua đao múa kiếm, nghịch ngợm, hiếu động vô cùng, luôn luôn mạnh khỏe, cho tới trước năm mười sáu tuổi rất ít khi ốm đau bệnh tật. Thế nhưng sau mấy lần bị dày vò khốn khổ, ngay cả trái tim cũng khô cằn, kiệt quệ, vậy nên sức khỏe càng ngày càng yếu đi.

Sau cái đêm kinh hoàng đó, tôi nằm bệnh trên giường hơn nửa tháng trời, thỉnh thoảng lại sốt cao, toát mồ hôi lạnh, ban đêm thường gặp ác mộng. Tiếng thét sợ hãi phát ra đôi lúc còn khiến ngay cả bản thân tôi cũng giật mình tỉnh khỏi cơn mơ.

Mấy ngày đầu, đều là Nam Nhã Ý tận tâm tận lực ở cạnh bên chăm sóc, mặt mày vô cùng muộn phiền lo lắng, luôn miệng hỏi han này kia. Đường Thiên Tiêu cũng tới thăm tôi vài, ba lần, hoàn toàn không hề sợ tôi sẽ lây bệnh cho mình, ngài cũng thường xuyên đích thân lại gần phía tôi, đưa tay lên trán xem nhiệt độ cho tôi.

Có một lần trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy ngài hỏi Nam Nhã Ý: “Cô nhóc này không phải là người nhát gan, rốt cuộc đêm hôm đó đã gặp phải chuyện gì?”

Nam Nhã Ý cũng mơ mơ hồ hồ trả lời: “Ai mà biết được chứ? Lúc đầu muội ấy đi theo thái hậu, sau đó lại đi theo một thái phi trong lãnh cung, tiếp đó là lúc Nam Sở đầu hàng Đại Chu, ngài xem, tất cả những phong ba bão tố đó muội ấy đều đã trải qua rồi, lúc nào muội ấy cũng tỏ thái độ lãnh đạm, vô tâm, lúc nào cũng ôn hòa, bình tĩnh. Một con người dũng cảm, tận tâm như vậy đúng là vô cùng hiếm có. Thiếp cũng chẳng biết … cũng không biết được liệu có phải đi ra ngoài vào ban đêm, gặp phải thứ yêu ma quỷ quái gì hay không? Thụy Đô này cũng là một đô thành cổ đã trải qua nhiều triều đại, trong lịch sử không biết đã có bao nhiêu vong hồn chết oan uổng nơi đây.”

“ … Vậy trước tiên cứ để cho cô nhóc này tĩnh dưỡng đã.”

Đây là lần cuối cùng tôi nghe thấy Nam Nhã Ý và Đường Thiên Tiêu trò chuyện cùng nhau, phải đến bảy, tám ngày sau đó, Đường Thiên Tiêu không hề xuất hiện lại, ngay cả Nam Nhã Ý cũng không đến ngủ chung giường, chăm sóc cho tôi nữa.

Lúc ban đầu tôi nghi rằng phải chăng mình đã mắc bệnh nặng, tỷ tỷ sợ bị lây nhiễm, cho nên chuyển sang nơi khác ở. Thế nhưng lâu ngày không thấy tỷ tỷ xuất hiện, tôi bất giác quay sang hỏi Ngưng Sương: “Nhã Ý tỷ tỷ đâu rồi? Phải chăng tỷ ấy đã được sắc phong thành phi tử, nên chuyển đến nơi khác ở rồi?”

Ngưng Sương im lặng trong giây lát, chắc do nhìn thấy khí sắc của tôi đã tốt hơn nhiều, nên cuối cùng cũng lên tiếng trả lời: “Nhã Ý cô nương … mấy ngày trước đã bị Tuyên thái hậu gọi đến tiếp kiến, từ lúc đó đến tận bây giờ vẫn chưa quay về.”

“Cái … cái gì cơ …” Tôi vẫn đang bị sốt, nghe thấy câu vừa rồi, kinh ngạc đến mức người đẫm mồ hôi: “Vậy còn hoàng thượng đâu? Hoàng thượng có biết chuyện này không?”

“Lúc ban đầu hình như không biết, sau đó hoàng thượng còn tới đây thăm hỏi cô nương. Ngài vừa nghe thấy Nhã Ý cô nương bị triệu đi diện kiến, sắc mặt trắng bệch rồi nhanh chóng đi mất.”

“Vậy thì, vậy thì … bây giờ chắc là đã bị lộ rồi đúng không?”

Thế nhưng đã lộ đến mức nào chứ? Lộ ra rằng tỷ tỷ không phải là con gái của Lục đại tướng quân vẫn còn là chuyện nhỏ vì nói cho cùng đây là chủ ý của Đường Thiên Tiêu, dù thế nào đi nữa, thái hậu sẽ không bao giờ khiến cho con trai ruột của mình bị mất mặt. Thế nhưng giả như thái hậu biết được Nam Nhã Ý chính là con gái của nhũ nương của Đường Thiên Tiêu, liệu có vì một nguyên nhân không thể cho mọi người biết nào đó của hoàng gia mà nghĩ ra mọi cách để đưa tỷ tỷ lên đường gặp mẫu thân và đại ca không?

Trong lòng tôi cảm thấy vô cùng bất an, liền sai Tẩm Nguyệt đi tìm Cận Thất, tìm cách thăm dò tin tức của Nam Nhã Ý.

Châu báu tặng cho Cận Thất cũng không hề vô ích, không lâu sau, Cận Thất đích thân đi theo Tẩm Nguyệt đến thăm tôi, mỉm cười rồi nói: “Cô nương, xin cô nương cứ an tâm, hiện nay Nhã Ý cô nương vẫn bình an vô sự ở trong cung Đức Thọ. Hoàng thượng sợ rằng cô nương lo lắng, nên đặc biệt phái tiểu nhân đến đây, ngài dặn cô nương phải tĩnh dưỡng cho khỏe lại, bảo đảm sức khỏe của bản thân vẫn là quan trọng nhất.”

“Tại sao thái hậu lại truyền Nhã Ý tỷ tỷ đến sống tại cung Đức Thọ chứ?” Theo bản năng, tôi đoan chắc việc này không hề đơn giản như vậy.

Cận Thất đang cười, nhưng nét cười cứng nhắc và thiếu tự nhiên: “Thái hậu … phát hiện hoàng thượng hay ghé tới đây thăm, nên cho người đi điều tra, rồi phát hiện được Nhã Ý cô nương. Hiện nay … Nhã Ý cô nương coi như trở thành người được thái hậu sủng ái, yêu thương, còn ban thưởng cho rất nhiều đồ quý, nói là để cô nương làm của hồi môn.”

Tôi hơi hơi ngây người: “Vậy thì … chỉ ý sắc phong phi tử của lễ bộ đã truyền ra chưa?”

Cận Thất liền khom lưng đáp lại: “Vẫn … vẫn còn chưa ạ. Hiện nay mọi người vẫn đang tập trung vào việc sắc phong hoàng hậu, có lẽ … phải đợi cho tới khi phong hậu xong thì mới ban chỉ được.”

Không để cho tôi kịp suy nghĩ sâu xa, Cận Thất nhanh chóng đặt hai bao giấy xuống rồi mỉm cười nói: “Đây là thứ hoàng thượng ban thưởng cho cô nương, đều là mấy loại thuốc bổ thượng hảo như phục linh, nhân sâm … để cho cô nương điều dưỡng lại sức khỏe. Tiểu nhân còn phải quay về hầu hạ hoàng thượng, tạm biệt cô nương.”

Tôi cố gắng chống người lên sai Ngưng Sương nhận lấy hai bao thuốc kia lại tạ ơn, rồi mới nằm xuống, trong lòng vẫn cảm thấy có gì đó không thỏa đáng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s