Trích đoạn 16: Kết hôn anh có dám không? Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Lâu lắm tôi không về nhà, nghe bố tôi kể, Thẩm Lãng đã gầy mất mấy cân, có thể thấy anh ấy đang sống khổ sở lắm. “Anh con làm sao thế ạ?”. Tôi vừa ăn dưa vừa hỏi bố.

“Đừng hỏi nữa, ngày nào cũng gây chuyện, bố sắp chết vì tức đến nơi rồi.”

“Em chào chị!”. Tôi thấy An Nguyệt về nhà, nhìn chị ấy rất bình thường.

“Ờ, Tiểu Ngư về rồi à? Lát em muốn ăn gì?”. Chị ấy mỉm cười.

“Tùy chị, gì cũng được.”

“Tiểu Ngư, gọi điện cho anh con đi, bảo nó về nhà!”. Vào bữa ăn, An Nguyệt cứ buồn rười rượi, làm cả nhà chúng tôi cũng không dám động đũa.

“Vâng”. Tôi ra ban công gọi điện thoại, nếu không phải là Thẩm Lãng mắc nợ chị ta, chắc tôi đã cho chị ta một trận rồi. “Anh làm gì thế? Muốn em chết đói hả?”. Tôi lập tức trút giận lên gã ngốc Thẩm Lãng.

“Anh đang tắc đường. Từ đây anh cũng nhìn thấy nhà mình rồi, sao hôm nay em lại về?”. Giọng anh ấy có vẻ hơi khàn.

“Em về kiếm cơm ăn, hôm nay anh Đại Hải đi ăn với khách.”

“Em cũng nên học nấu ăn đi! Nhà chúng ta, haizz, có gì vui vẻ mà về cơ chứ? Thôi, không nói nữa, anh có thể đi tiếp được rồi”. Anh ấy cúp điện thoại.

Khoảng 15 phút sau, Thẩm Lãng về tới nhà: “Sao mọi người còn chưa ăn? Đã bảo là không phải đợi con rồi mà, dạo này hay tắc đường quá!”

“Nào, ăn cơm thôi!”. Tôi vỗ tay hoan hô rồi chạy ngay tới bàn.

“Tiểu Ngư!”. Bố tôi quay qua quát.

“Sao thế ạ? Đến cơm mọi người cũng không cho con ăn ư? Lần sau con không thèm về nhà nữa, chịu chết đói luôn”. Tôi cố ý cao giọng. Tôi phải lên giọng một chút, An Nguyệt quá đáng quá rồi.

 

Lúc tôi về tới nhà, Cố Đại Hải vẫn chưa về, chẳng biết là lượn lờ đâu rồi, Bội Bội đang đứng trong ổ, đôi mắt lấp lánh nước.

“Sao thế? Đói quá rồi hả?”. Tôi bế nó lên.

“Anh…”. Cố Đại Hải đột nhiên đẩy cửa vào rồi ngã lăn ra sàn. “… về nhà rồi.”

“Anh đi đâu về thế hả?”. Đúng là giờ nhìn anh ấy chẳng khác gì con lợn, lăn cũng không nổi nữa.

“Vợ yêu! Sao em cứ hằm hằm nhìn anh thế?”. Anh ấy hé mắt nhìn tôi.

“Hằm hằm cái đầu anh ấy!”

Hôm nay, tôi thật là đen đủi, đợi đến lúc được ăn cơm thì thức ăn đã nguội hết cả, Cố Đại Hải lại còn uống say nữa, sống chết gì cũng không chịu dậy, tức điên lên được, tôi liền ôm Bội Bội vào phòng.

Nằm mãi trên giường mà vẫn không ngủ được, nhìn đồng hồ thì đã ba giờ rồi, đột nhiên nghĩ tới Cố Đại Hải vẫn đang nằm trên sàn phòng khách, tôi nhớ đến lần trước, khi tôi uống say, chắc anh ấy cũng phải vất vả lắm mới kéo tôi vào được.

Thời gian chậm chạp trôi qua, đã gần ba rưỡi rồi, tôi liền cầm một cái chăn ra ngoài.

“Này, vợ yêu! Vợ yêu của anh! Mau tới ăn đi, không lát nữa bọn họ cướp hết đấy!”. Anh ấy vẫn đang nằm trên sàn, gọi tôi tới gắp thức ăn trong giấc mơ.

 

“Trời, sao anh lại ngủ ở đây?”. Mười giờ sáng hôm sau, Cố Đại Hải mới bò dậy.

“Anh giỏi nhỉ? Anh coi em là ô sin đấy à?”. Tôi ngồi bên cạnh, nhìn anh ấy. “Còn định mơ tưởng một cô gái liễu yếu đào tơ như em bế anh lên giường sao?”

Anh ấy nhăn mặt, cố nhớ lại mọi chuyện.

“Xin lỗi, bất đắc dĩ em mới phải để anh ngủ ở đây thôi. Anh nhìn xem, cái chăn đẹp đẽ như thế, vậy mà giờ em phải mang đi giặt lại đấy!”

3.

Trần Lộ chuẩn bị đi du lịch Hồng Kông, có lẽ cô ấy nên đi đâu đó một thời gian cho thoải mái. Chúng tôi ra sân bay tiễn Trần Lộ.

“Đi cẩn thận nhé, có vấn đề gì thì hãy gọi tới số này, đây là số điện thoại một người anh em của mình!”. Lâm Sở đưa cho Trần Lộ một số điện thoại.

“Được rồi, có phải mình đi chết đâu, chỉ là đi du lịch một mình thôi mà”. Trần Lộ đang rất vui vẻ. “Giờ mình đã hiểu, trước đây thiệt quá, chẳng dám đi đâu, chỉ lo tiết kiệm tiền để cưới, bây giờ mình nhận ra rằng đàn ông mà có thể dựa dẫm được thì lũ lợn cũng biết trèo cây.”

“Này này, ở đây còn có hai anh em chúng tôi đấy, sao lại là lợn được chứ?”. Nghe thế, Lý Triển Bằng đang bế con đứng phía sau liền nói.

“Đúng vậy, ông xã của mình làm sao lại là lợn được?”. Tôi cười.

“Ông xã người ta thì cần tài có tài, cần sắc có sắc. Lý Triển Bằng, anh có tự thấy mình chẳng khác gì một con lợn hoang không?”. Tiếng A Mông cất lên.

“Lữ Tiểu Mông, sao lúc đầu, ngay cả một con lợn cô cũng muốn cưới thế? Chắc sợ bị ế đến già phải không?”. Lý Triển Bằng nói chọc lại ngay.

“Cha nhà anh! Sao tôi lại muốn bóp chết anh thế không biết?”. A Mông trợn mắt lên nhìn Triển Bằng rồi lập tức động thủ.

“Làm cái gì vậy? Hai người đừng như thế chứ! Bao nhiêu người đang ở đây, còn có cả con trai hai người nữa đấy!”. Cố Đại Hải vội kéo Lý Triển Bằng ra.

“Nó là con của tôi!”. Lập tức cả hai cái miệng cùng đồng thanh hét lên, bắn hết nước bọt vào mặt Cố Đại Hải.

“Ha ha! Cám ơn nhé, vở kịch li biệt này diễn xuất sắc quá, đợi đến hôm về, mình sẽ xem tiếp màn sau”. Trần Lộ cười phá lên rồi đi vào phòng chờ.

“Mọi người muốn đi đâu?”. Xe của A Mông đã đem đi bảo dưỡng, Lý Triển Bằng thì không đi xe tới nên tôi và Cố Đại Hải đành phải đưa hai người đó về.

“Chỗ nào có thể li hôn được thì đi!”. Lý Triển Bằng vẫn đang bực tức vì chuyện lúc nãy.

“Đúng thế! Mấy người nói xem, có phải nếu chồng chết thì sẽ chẳng cần làm thủ tục gì nữa đúng không?”. A Mông nhỏm người dậy, bám vào lưng ghế của tôi.

“Không sai! Mau đạp cô ta xuống đi, sau đó tôi tự đi chết, đỡ mất công!”. Lý Triển Bằng trợn mắt nhìn A Mông.

“Tôi có chết thì cũng chết sau anh! Sớm muộn gì anh chắc chắn cũng bị ung thư, mà bị cái loại nào đau đớn nhất ấy!”. A Mông quay lại, đánh vào đầu Lý Triển Bằng.

“Đánh cái gì hả? Cô còn tưởng mình đang là thiếu nữ xuân sắc chắc? Mấy cái nếp nhăn trên mặt cô sắp kẹp chết được cả lũ ruồi đến nơi rồi!”. Lý Triển Bằng cũng tóm chặt lấy tay A Mông.

“Thôi thôi, con hai người đang nhìn kia kìa!”. Tôi bảo. Thực ra đứa nhỏ mập mạp đã ngủ thiếp đi trong lòng tôi, có lẽ nó đã quá quen với việc ngủ ngon lành trong khi bố mẹ cãi cọ rồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s