Trích đoạn 20 -1 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

CHUYỆN CỦA NÁM NÁM

Chương 1

Khai giảng

 

Nám Nám cảm thấy cả cuộc đời mình đã bị hủy hoại trong tay gã đàn ông mang tên Ninh Hạo Nhiên.

Từ hồi cấp ba đến đại học, về cơ bản, ngay cả khi nằm mơ, cô cũng thấy văng vẳng nụ cười cùng giọng điệu chế nhạo không thể chịu được của hắn và câu nói dù vạn năm sau nhớ lại vẫn còn y như lúc mới nghe: “Dương Nám Nám, cô có thể chạy chậm lại một chút được không? Tôi sẽ giúp cô đăng kí kỉ lục Guiness, khi đó, lớp chúng ta sẽ nổi tiếng vì có người còn chạy chậm hơn cả rùa nữa.”

Mỗi lần mơ đến câu nói đó, Nám Nám lại bắt đầu cắn chặt môi, cố gắng chạy, cho tới khi đạp chân tỉnh giấc mới thoát khỏi cơn ác mộng đáng sợ đó. Cô mở mắt, toàn thân đau nhừ giống như bị người ta dùng gậy đập vậy, và việc đầu tiên phải làm sau khi tỉnh dậy của cô chính là ném phi tiêu vào tấm ảnh dán trên tường.

Đương nhiên, lần này cũng không ngoại lệ.

Thế là cô ngẩng đầu, thẳng tay, động tác nhanh gọn, ném trúng mục tiêu, phi thẳng vào đôi mắt lạnh lùng mà mê hoặc lòng người đó.

Trên tấm ảnh, người của Ninh Hạo Nhiên đã bị phủ đầy bởi những lỗ kim. Nhớ lại hồi đầu, vì nhắm mục tiêu không chuẩn, cô chỉ có thể ném phi tiêu vào chân, vào đầu hắn, đến bây giờ, thời gian vừa đúng năm năm, dường như phát nào cũng đều trúng chí mạng.

Không thể trách cô quá nhẫn tâm, phải biết rằng, Dương Nám Nám này phải chịu nỗi khổ nhục năm đó, có thể sống được đến ngày hôm nay hoàn toàn là vì mối thù truyền kiếp với Ninh Hạo Nhiên. Cô phải đích thân chứng minh cho hắn thấy từ con ngốc thể dục đến thiên tài thể dục chẳng qua chỉ cách nhau một bước, chẳng có gì phải tự hào cả. Vì sự thay đổi của Dương Nám Nám mà hắn buộc phải thu lại câu nói chế nhạo cô là con ngốc thể dục không thể cải tạo nổi.

Ngày 1 tháng 9 chính là thời gian tốt nhất, đồng thời cũng là ngày cuối cùng hắn phải nợ máu đền máu.

Nám Nám tràn đầy niềm tin trong bộ quần áo thể thao màu trắng đẹp nhất, đi đôi giày thể thao quý giá mà mình yêu thích nhất, mái tóc dùng lược chải gọn, làm tư thế quyết thắng khi đứng trước gương, sau đó xông ra khỏi cửa nhanh như gió cuốn, đi thẳng tới trường, đây là ngày đầu tiên cô đi làm sau khi tốt nghiệp, đại học XX.

“Ninh Hạo Nhiên, kể từ ngày hôm nay, tốt nhất là anh nên cẩn thận một chút, Dương Nám Nám tôi đã trở về rồi, cẩn thận cái đầu, cái cổ, cái lưng, xương sườn, xương đùi, xương cổ tay, hai bắp thịt và bàn chân của anh, nếu Dương Nám Nám tôi không sửa lại lịch sử hổ thẹn trước đây thì cả đời này tôi thề không mang họ Dương nữa!”

Ngày khai giảng, sinh viên mới chưa có giờ học nào, Nám Nám tìm kiếm một vòng tại hội trường lớn song không nhìn thấy hình dáng cao lớn của kẻ thù Ninh Hạo Nhiên đâu, nhưng một số người từng là giáo viên, ngày hôm nay đã là đồng nghiệp của Nám Nám đều vô cùng hoan nghênh sự gia nhập của cô bằng một loạt biểu hiện như sau:

“Nám Nám, cô thực sự ở lại trường à?”

“Nám Nám, sao cô không muốn rời khỏi đây?”

“Nám Nám, cô xác định mục tiêu của mình chưa?”

“Nám Nám, cô không làm được việc dạy học cũng không sao, nhưng nhất định không được hại người khác, được không?”

Nám Nám bị mọi người giày vò tới mức không còn dũng khí tiếp tục đi tìm Ninh Hạo Nhiên mà chỉ có thể kiếm một chỗ nào đó để ngồi xuống, thở phì phì.

Chết tiệt, tên đó ngày đầu tiên đi làm mà lại đến muộn, hại cô tâm trạng vừa mới vui mừng giờ đã tan biến hết. Xem ra cái tên Ninh Hạo Nhiên khốn kiếp đó vẫn chưa sửa được cái bệnh thích đến muộn về sớm!

Ninh Hạo Nhiên sau khi tốt nghiệp và thực tập đã làm thầy giáo Thể dục trong ba tháng tại trường cấp ba của Nám Nám, sau khi lấy được trái tim của tất cả nữ sinh thì ra đi một cách thần bí, dường như hắn đã hoàn toàn mất tăm mất tích trên thế giới này, ngay cả một manh mối nhỏ cũng không để lại. Nếu không có mối thâm thù đại hận với hắn thì Nám Nám sẽ không có được nghị lực đến khó tin để thi vào ngôi trường của hắn một năm sau đó, chỉ vì muốn hắn phải nói một lời xin lỗi với cô. Nhưng vào đại học cô mới biết, hắn lại được đội tuyển quốc gia tạm thời điều động, hơn nữa còn đi bốn năm liền.

Tròn bốn năm, Nám Nám đêm ngày mong ngóng, chờ đợi cái ngày mình ở lại trường, hắn từ đội tuyển quốc gia trở về, sau đó, hai người lại có thể phân chia cao thấp, thắng bại, mạnh yếu. Cô sớm đã sai người đi nghe ngóng, Ninh Hạo Nhiên từ đội quốc gia trở về sẽ tiếp tục giảng dạy nên cô đã chuẩn bị tinh thần mấy tháng rồi để hắn trở tay không kịp. Thật bất ngờ, ngày đầu tiên đi dạy, cô đã sẵn sàng nhưng lại gặp phải Waterloo[1], vì kẻ thù Ninh Hạo Nhiên lại không xuất hiện.

Đáng ghét, chẳng phải là giành được giải nhất trong giải đấu, hắn vẫn tưởng mình thực sự là công thần lịch sử sao?

Nghĩ tới đây, Nám Nám bĩu môi khinh bỉ, tuy trong lòng đang sục sôi nhưng vẫn đành phải giả bộ ngẩng đầu, dỏng tai nghe lời dạy bảo ân cần của thầy hiệu trưởng đối với sinh viên mới vào trường. Lời dặn dò của hiệu trưởng đương nhiên đầy tính thuyết phục, nhưng bên dưới tiếng nói chuyện vẫn rào rào không dứt. Những người hăng say nói nhất đều là sinh viên năm đầu, mới bước chân vào ngưỡng cửa đại học, chỉ có những người lần đầu tiên bước vào trường như bọn họ mới tràn đầy sự nhiệt tình với cuộc sống tương lai như vậy. Chỉ qua năm thứ nhất thôi, thật khó để thấy lại ánh mắt rực lửa như bây giờ của bọn họ nữa.

Về cơ bản, câu đầu tiên khi bốn mắt nhìn nhau chắc chắn sẽ là: “Người anh em, tối qua đến mấy giờ?”

Đó hiển nhiên không phải là tự học vào buổi tối mà là chơi game online.

Trong khi Nám Nám đang nghĩ ngợi lung tung thì cả hội trường bỗng trở nên im lìm, không một tiếng động, Nám Nám đang mơ màng, thất thần, tưởng rằng hiệu trưởng đã dạy bảo xong và chuẩn bị vỗ tay, đột nhiên nghe thấy tiếng kêu lên nho nhỏ, hình như là của một cô giáo: “Ninh Hạo Nhiên, sao giờ anh mới tới? Mau ngồi xuống đi!”

Nám Nám nghe thấy cái tên quen thuộc như máu của mình, lập tức toàn thân trở nên căng thẳng, giống hệt dây đàn bị kéo căng sắp đứt. May mà Ninh Hạo Nhiên không ngồi bên phía cô, cái thân hình thẳng đứng của hắn lướt qua trước mặt mọi người, vòng qua tầm nhìn của Nám Nám, sau đó tìm một chỗ trống ngồi xuống.

Nám Nám uể oải thở một hơi, ngay sau đó lại bắt đầu tức giận, vừa rồi, ánh mắt của Ninh Hạo Nhiên quét qua cô nhưng lại không dừng lại chút nào, giống như hai người chưa từng quen biết, càng không phải là có thâm thù đại hận gì đó. Không ngờ hắn lại quên rằng mình đã từng làm tổn thương một cô gái đang trong tuổi dậy thì thế nào, loại người này quả thực không bằng chó lợn!


[1] Waterloo: Trận Waterloo diễn ra vào ngày Chủ Nhật, mười tám tháng 6 năm 1815 tại một địa điểm gần Waterloo, thuộc Bỉ ngày nay. Quân đội Pháp dưới sự chỉ huy của Hoàng đế Napoléon Bonaparte đã bị đánh bại bởi liên quân của Liên minh thứ bảy. Do trận đánh này mà từ “Waterloo” trở thành một từ lóng trong tiếng Anh, có nghĩa là “thất bại”.

2 thoughts on “Trích đoạn 20 -1 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

  1. Sách việt ơi! Sách việt cho mình địa chỉ chi nhánh của công ty ở Sài Gòn đi, để mình đến mua sách.

    Mà công nhận Sách Việt làm ăn hay nha, trên wordpress, không điện thoại, không địa chỉ email, không địa chỉ chi nhánh, làm sao ng khác có thể mua sách được. Haizzz!

    • Bạn ơi trong SG không có chi nhánh đâu. Bạn có thể đến hiệu sách bất kỳ ở SG mua. còn SV trên trang này chỉ lưu địa chỉ liên lạc và số đt ở HN thôi bạn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s