Trích đoạn 5: Trách em thật quá xinh – Vị Tái

Giống hệt khi nãy, may mà đứa trẻ này còn biết nhìn sắc mặt của người lớn, ngoan ngoãn nhắm mắt vào ngủ. Mạc Hướng Vãn kéo chăn lên đắp cho con trai, liếc qua chiếc chân đang bó bột, khi cảm thấy mọi thứ đều ổn thỏa thì mới yên tâm, rón rén nhấc chân quay về phòng khách.

Lúc này ở nước ngoài, chắc sếp đang dùng cơm tối. Cô liếc qua đồng hồ rồi gọi điện thoại đường dài quốc tế cho Vu tổng.

Lúc nhận điện thoại của cô, quả nhiên Vu Chính đang dùng bữa tối. Không biết có phải vì thức ăn hôm nay hợp khẩu vị hay không mà khi nói chuyện điện thoại cùng cô tâm trạng của anh rất vui vẻ. Sau khi nghe Mạc Hướng Vãn báo cáo tình hình, anh liền nói: “Vậy thì cứ làm theo kế hoạch của em đi, vài ngày nữa hãy mở cuộc họp báo cho cô ấy.”

“Dạ vâng, còn phía bên công ty đĩa hát thì cần phải có Judy lo liệu.”

“Mary[1], em cứ thế mà làm nhé!”

Nghe xong, Mạc Hướng Vãn hoàn toàn hiểu ý anh. Từ trước đến nay, Vu Chính không bao giờ quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt của các nghệ sỹ dưới trướng, tất cả đều giao cho cấp dưới đắc lực tự sắp xếp, xử lý. Vị Tổng giám đốc này đã chinh chiến nhiều năm nay trong làng giải trí, ít khi có dịp đi nghỉ dài ngày, năm nay khó khăn lắm mới dồn được mấy ngày rảnh rỗi để nghỉ ngơi, thư giãn, vậy nên hoàn toàn có thể thông cảm với thái độ không muốn tham gia vào bất cứ công việc gì của anh lúc này.

“Em sẽ nói chuyện với Judy.”

“Anh biết là em có thể xử lý tốt vụ này, anh sẽ ở lại đây thêm hai tuần nữa, hãy vỗ về, an ủi Tương Tương nhé!”

Mạc Hướng Vãn không biết nói gì nữa, đành kết thúc cuộc gọi: “Have a good time!”

 

Ngày hôm sau, tất cả mọi chuyện đều trở nên vô cùng hỗn loạn.

Buổi sáng, Mạc Phi thức dậy rất nhõng nhẽo, luôn miệng kêu “đau chân”, quyết không chịu ra khỏi giường. Trẻ con, nói cho cùng vẫn thường bướng bỉnh. Mạc Hướng Vãn đã gọi mấy lần nhưng cu cậu vẫn chẳng chịu thức dậy, cô không khỏi tức giận, ngồi bên cạnh thằng bé rồi nghiêm nghị nói: “Mạc Phi, con đừng nghĩ bị đau chân nên đi học muộn là chuyện có thể chấp nhận được, con sẽ hại mẹ đi làm muộn theo con đấy, có biết không?”

Mạc Phi liền thò đầu ra khỏi chăn, cảm giác mình đã nhõng nhẽo quá đáng, liền nhanh chóng mặc quần áo, miệng vẫn không ngừng nói: “Cô giáo bảo rằng, con trai khó thức dậy là chuyện có thể chấp nhận được, cho nên mẹ cần phải thông cảm cho con. Mẹ đến muộn vì phải chăm sóc con nhỏ cũng hoàn toàn đáng được thông cảm. Mẹ à, sếp của mẹ sẽ thông cảm cho mẹ thôi, mẹ đừng lo!”. Nói xong, thằng bé liền nhe răng làm mặt xấu.

Trước vẻ mặt này, Mạc Hướng Vãn không thể không bật cười. Mạc Phi có khiếu hài hước bẩm sinh, lại còn có thể tạo ra một số biểu cảm và hành động tinh nghịch, đáng yêu vô cùng mà những đứa trẻ cùng trang lứa khác không làm được, cho nên các thầy cô giáo đều rất yêu quý thằng bé.

Điểm này không phải do cô di truyền lại.

Cô không phải là người có khiếu hài hước bẩm sinh.

Ngay từ khi còn nhỏ, mỗi lần ra ngoài ăn uống, tiếp đãi khách hàng, bố thường đưa cô theo. Lúc nào cô cũng chỉ biết tỏ ra ngoan ngoãn, lễ phép chào hỏi người lớn chứ tuyệt nhiên không biết nói thêm gì, lại càng chẳng thể làm ra những điệu bộ đáng yêu, dễ thương nào cả. Hoàn toàn không giống như tiểu Mạc Phi.


[1] Tên tiếng Anh của Mạc Hướng Vãn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s