Trích đoạn 20 -2 : Tốt nghiệp rồi kết hôn thôi – Thuấn Gian Khuynh Thành

Bài giảng của thầy hiệu trưởng vẫn tiếp tục dai dẳng không dứt, nhưng bên này, Nám Nám không lọt tai một chữ. Trong đầu cô tràn ngập sự giận dữ, hung hăng, như có sóng cuộn sôi sục trong lòng, cô lạnh lùng liếc nhìn Ninh Hạo Nhiên mấy lần, người này không những không hối lỗi sửa sai, trái lại còn nhắm mắt dựa vào thành ghế ngủ. Nám Nám ngồi trong khu lớp học, không cần chú ý lắm cũng có thể nghe thấy phía sinh viên mới, tiếng thì thầm nói chuyện riêng càng ngày càng lớn.

Thật tồi tệ, ai ngờ được rằng Ninh Hạo Nhiên nhiều tuổi như vậy mà vẫn còn bày đặt mắc bệnh hoàng tử.

Quả nhiên là ăn phân chó cũng không thay đổi!

Năm đó, khi làm giáo sinh thực tập môn Thể dục ở trường cô, hắn đã làm cho nữ sinh toàn trường hồn vía điên đảo, giờ học có tỉ lệ học sinh đến lớp cao nhất chính là giờ Thể dục, ngay cả những nữ sinh trong thời kì đèn đỏ cũng trân trọng cơ hội gặp mặt thầy một tuần chỉ có một lần này, khó khăn nào cũng cố gắng vượt qua để đến tham gia. Có thể thấy những việc mà hắn đã làm lúc đó quả là cả người và thần cùng phẫn nộ, thiên địa bất dung!

Ánh mắt oán giận của Nám Nám trong sự lí giải của những đồng nghiệp ngồi cạnh lại thành ra hình như cô có chút ngưỡng mộ hắn. Một giáo viên rất tâm lí thấp giọng nói: “Tiểu Dương à, cô vẫn chưa nhận ra anh ta sao? Anh ta chính là Ninh Hạo Nhiên, giáo viên tổ Thể dục của trường chúng ta, có điều, anh ta đã đi du học bốn năm, vì thế, khi cô đang học có lẽ vẫn chưa gặp anh ta. Anh ta được mệnh danh là Sát thủ Thể dục, những sinh viên đã từng học anh ta đều kêu là kinh khủng, may mắn cho cô là khi cô đi học chưa gặp anh ta, nếu không sẽ vô cùng bi thảm đấy. Nghe nói thứ mà anh ta giỏi giày vò nhất chính là sinh viên, mỗi lần sinh viên học Thể dục đều bị hành hạ đến chết đi sống lại. Năm đó còn có hai sinh viên bởi vì không chịu đựng nổi sự giày vò của anh ta mà đã thôi học. Nếu cô có ý với anh ta thì phải đợi, anh ta đã trói buộc trái tim của tất cả các cô giáo chưa kết hôn, không ai là không chờ đợi anh ta trở về, nhưng anh ta lại luôn giữ phong cách khó hiểu, làm thất vọng biết bao nhiêu trái tim.”

Đúng lúc đó, thầy hiệu trưởng đang đứng trên bục bỗng nhiên nói đến Nám Nám: “Bạn Dương Nám Nám, sinh viên vừa tốt nghiệp trường ta năm nay với thành tích xuất sắc, đã từng mấy lần tham gia thi đấu thể thao và đạt thành tích ấn tượng, dứt khoát từ bỏ những lời mời với mức lương cao để trở thành giảng viên, báo đáp trường cũ, khiến cho lòng người phải cảm động. Thầy hi vọng, ngày mai sẽ có càng nhiều hơn nữa các bạn tốt nghiệp từ ngôi trường đại học của chúng ta trở thành lãnh đạo trong các ngành nghề khác nhau, đó mới là điều căn bản của sự nghiệp trồng người trăm năm không đổi của trường ta.”

Khi nghe thấy ba chữ “Dương Nám Nám”, mọi người không có cảm giác gì cả, chỉ riêng Ninh Hạo Nhiên đột nhiên quay đầu lại, dồn ánh mắt vào cô. Nám Nám vô cùng kinh ngạc, không kịp thu lại ánh mắt của mình, trúng ngay ánh mắt tìm kiếm của anh, hai người nhìn nhau trong giây lát, Nám Nám cảm thấy hơi thở của mình lúc này gần như ngừng lại, chỉ hận là không thể đào hố để chui xuống.

Ninh Hạo Nhiên không phát hiện ra sự bất an của cô trong đội ngũ giáo viên, chỉ khẽ dừng ánh mắt lại rồi thu ánh nhìn trở về.

Ánh mắt của Ninh Hạo Nhiên vừa rời khỏi, Nám Nám giống như bị người ta rút hết xương tủy, tựa mạnh vào thành ghế, thở từng hơi dồn dập.

Thì ra anh chàng này đã quên cô. Khi ánh mắt hai người vừa gặp nhau, hắn đã không có bất cứ một phản ứng gì.

Không biết từ lúc nào, bài phát biểu của hiệu trưởng đã kết thúc. Giáo viên và sinh viên lần lượt rời khỏi hội trường.

Thoáng cái, con người quên sạch những gì mình đã làm trong quá khứ đó cũng theo đoàn người đi ra. Nám Nám không thể khống chế sự kích động trong lòng mình được nữa.

Sao có thể như vậy? Cô đã ghi nhớ anh ta tròn năm năm, nhất cử nhất động, từng lời nói, hành động đều khắc sâu trong lòng không quên. Những thứ cô nhớ, hắn cũng buộc phải nhớ, thứ cô không nhớ, hắn vẫn phải nhớ, nếu không, cô làm thế nào mà xóa bỏ những uất ức trong lòng bao năm qua đây?

Cho nên lúc đó, Nám Nám đột nhiên đứng dậy, hướng về phía sau lưng Ninh Hạo Nhiên, hắng giọng hét lớn: “Ninh Hạo Nhiên! Ninh Hạo Nhiên! Anh lại dám quên tôi à? Anh đúng là đồ phụ bạc!”

Tất cả giáo viên và sinh viên chưa rời khỏi hội trường đều dồn ánh mắt về phía Nám Nám. Không ít người tò mò bắt đầu tìm kiếm bóng dáng của kẻ phụ bạc mà cô nói.

Ninh Hạo Nhiên là ai?

Tại sao anh ta là kẻ phụ bạc?

Tại sao lại có người nói những lời đó với anh ta?

Rốt cuộc anh ta có quan hệ như thế nào với chàng thanh niên khá điển trai đó?

Lẽ nào hiện tượng đồng tính như người ta thường nói cũng rất phổ biến trong đội ngũ giáo viên của trường?

Chỉ thấy một cô gái gầy gò, bé nhỏ đột nhiên hét lên: “Ninh Hạo Nhiên, đứng lên cho chúng tôi xem, không chói lóa không xứng đáng là đam mĩ!”

Lời nói này khiến rất nhiều tân nữ sinh có sở thích đồng tính nhất loạt hoan hô. Bị người ta tưởng nhầm là con trai, Dương Nám Nám thực sự muốn khóc mà không thành tiếng. Lời nói chưa kịp suy nghĩ kĩ càng đã thốt ra, bây giờ cũng chẳng thể tìm nổi cách nào vừa không mất mặt mà lại có thể ngồi xuống dễ dàng.

Ông trời biết cô không cố ý gây ra phản ứng mạnh mẽ như vậy, vừa rồi, cô chỉ muốn gây sự chú ý cho một mình Ninh Hạo Nhiên mà thôi.

Tiến thoái lưỡng nan, cô chỉ có thể đối đầu với lời bàn tán của mọi người có mặt, miễn cưỡng lấy can đảm đứng đó chờ lời giải thích của Ninh Hạo Nhiên.

Ninh Hạo Nhiên dừng bước, từ từ quay người lại, vẻ mặt kiêu ngạo, hơi bĩu môi, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cô lại chứa đầy sự chê cười và kinh ngạc. Anh ta tiến hai bước về phía trước, cất giọng nói có đôi chút lạnh lùng trong hội trường lớn, xa lạ mà dễ nghe: “Dương Nám Nám, lâu rồi không gặp, không ngờ cô vẫn còn nhớ tôi.”

Lời nói của Ninh Hạo Nhiên hoàn toàn là sự phỉnh nịnh, không hề thuận tai.

Với lí do lâu ngày không gặp, điều đó cho thấy giữa hai người không có quan hệ thân thiết, cô ấy sống tốt hay không, đương nhiên cũng không liên quan gì đến anh ta. Nếu miễn cưỡng phải hỏi một câu tốt hay không để thể hiện sự quan tâm tha thiết của sói đối với cô bé quàng khăn đỏ sau bao năm gặp lại thì câu “lâu ngày không gặp” chính là sự châm biếm hay nhất đối với lòng dạ Tư Mã Chiếu[1] của Ninh Hạo Nhiên.

Tốt, đương nhiên là tốt rồi, nhờ phúc của anh mà tôi đã trở thành sinh viên thể dục.

Ông trời biết Nám Nám rất muốn dùng giọng điệu căm hận để nói câu này. Năm đó, Dương Nám Nám đã từng mỏng manh yếu ớt như cây liễu trước gió, cũng từng thanh khiết đáng yêu, khiến mọi người còn cảm thấy cô thật đáng thương, đó sao có thể là những năm tháng của một nữ vận động viên chứ!

Anh đi rất nhẹ, cũng như anh đến rất nhẹ, anh khẽ vẫy tay chào, làm đám mây sắc màu ở phương trời khác…

Điều gì đã khiến anh gặp em, trong quãng thời gian tươi đẹp nhất của cuộc đời em, tại đây, em đã nguyện cầu trước Phật năm trăm năm, cầu Phật cho chúng ta được kết duyên hồng trần…

Em không biết có phải em vẫn còn yêu anh, nếu còn yêu, vì sao lại có sự chia lìa?

Em không biết có phải em đã không còn yêu anh từ lâu lắm rồi, nếu không yêu, vì sao những kí ức của chúng ta theo thời gian vẫn còn nguyên vẹn ?


[1] Hoàng đế Tây Tấn.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s